Trước nay băng nhóm tội phạm đó đã rất cảnh giác với các thành viên mới, thay vì đợi sau này bọn chúng tra ra thân phận cảnh sát của đặc vụ ngầm, chi bằng nên làm ngược lại, ngay từ đầu liền để chúng biết rằng Tưởng Thành là một viên cảnh sát.
Hơn nữa còn là một cảnh sát đầy có triển vọng, khi sắp được thăng chức lại bị đồng nghiệp gài bẫy.
Diêu Vệ Hải kêu Tưởng Thành hãy ở lại khách sạn, sau đó ông ấy sẽ nhét gói bột trắng vào bằng chứng và gán tội “tàng trữ trái phép chất ma túy” đẩy Tưởng Thành vào nhà tù Cổ Hoa, tạo cơ hội tiếp cận Hạ Văn một cách quang minh chính đại.
Từ đầu đến cuối, không hề có sự phản bội nào.
Tưởng Thành cười khổ, nói: “Vốn dĩ mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi, ngoại trừ em.”
Chu Cẩn nghe xong, trầm mặc hồi lâu mới hỏi anh: “Anh có hối hận không?”
Tưởng Thành mím môi, giống như đang hồi tưởng lại năm năm qua, cuối cùng nhìn về phía Chu Cẩn, nghiêm túc nói: “Không hối hận. Tiểu Ngũ, lúc đó anh chỉ muốn em vui vẻ trở lại, bất luận làm gì cũng được.”
Nếu được quay trở lại, anh vẫn sẽ tiếp nhận các nhiệm vụ của cảnh sát ngầm.
Chu Cẩn vội gật đầu, khóe mắt có chút đỏ lên, cô muốn xin lỗi, lại cảm thấy lời xin lỗi có lẽ không phải là câu trả lời mà Tưởng Thành muốn nghe, vì vậy cô mỉm cười nói: “Không hổ là người em đã từng thích.”
Tưởng Thành nghe xong cũng đột nhiên bật cười, đưa tay vuốt tóc Chu Cẩn: “Đương nhiên.”
Anh thở phào như trút được gánh nặng, đứng dậy chỉnh lại quần áo trên người: “Được rồi, anh đi đây. Giang Hàn Thanh đang giả bộ lượn qua lượn lại ba lần bên ngoài kia kìa. Nếu anh không đi, nói không chừng sẽ xảy ra án mạng mất.”
Chu Cẩn “a” nghi hoặc, ngước cổ nhìn ra ô kính trên cửa, nhưng không thấy bóng dáng của Giang Hàn Thanh đâu.
Tưởng Thành đi ra ngoài trước, quay đầu lại liền nhìn thấy Giang Hàn Thanh đứng ở hành lang, mặt không chút biểu cảm. Đáy lòng Tưởng Thành cười lạnh, thầm nghĩ tính nhẫn nại và sức chịu đựng của Giang Hàn Thanh quả thật không tầm thường, kiểu người như này rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của anh.
Sau khi thua cậu ta, Tưởng Thành thật sự đã tâm phục khẩu phục.
Tưởng Thành lấy từ trong túi áo khoác ra thứ gì đó, vung tay ném cho Giang Hàn Thanh.
Giang Hàn Thanh bắt lấy, cúi đầu nhìn xuống, đó là một thẻ nhớ SD màu đen.
“Thẻ nhớ camera trong biệt thự.” Tưởng Thành nói.
Giang Hàn Thanh nắm chặt trong tay, ngẩng đầu nhìn Tưởng Thành.
Tưởng Thành giả bộ hờ hững nói: “Không biết xảy ra chuyện gì, cháy hỏng rồi. Tôi đưa cho Bạch Dương xem, cậu ta nói nếu đã hỏng rồi thì dữ liệu không phục hồi lại được.”
Giang Hàn Thanh im lặng, nhanh chóng hiểu được ý của họ rồi nói: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo.” Tưởng Thành nói, “Sau này đối xử tốt với Chu Cẩn.”
Giang Hàn Thanh không hề tỏ ra khiêm tốn về vấn đề này, trả lời: “Trước nay vẫn luôn như vậy.”
Tưởng Thành nhìn nét mặt lạnh như băng của anh, có lẽ là vì không hài lòng với chuyện trong phòng bệnh, khẽ cười: “Có chí khí đấy.”
…
Lúc trở về Hải Châu đã là đêm muộn, Tưởng Thành mở cửa nhà, trong phòng lấp đầy khí lạnh trống rỗng.
Anh đã quen với bóng tối nên cũng không bật đèn, sau khi khi trở về phòng ngủ liền khóa chặt cửa lại.
Tưởng Thành ngồi ở mép giường, trầm mặc một hồi, lại nhanh chóng nằm lên giường.
Năm năm qua, không giây phút nào anh không khao khát sự yên tĩnh như này, nhưng thật sự trong một khoảnh khắc, anh lại từ từ nhận ra sự yên tĩnh cũng đáng sợ đến vậy.
Anh ngồi dậy, muốn tìm chút việc gì đó để làm, trước tiên vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó quét dọn nhà cửa một lượt.
Thật ra ngoài bụi mốc thì chẳng có gì để lau chùi, Chu Cẩn trước giờ làm gì cũng đều cẩn thận và gọn gàng, cô muốn đi liền đem sạch đồ của của mình đi, không để sót lại thứ gì.
Không có đồ của cô, những thứ thuộc về anh rất ít.
Dưới gầm giường trong phòng ngủ, Tưởng Thành tìm thấy một cái hộp nhỏ, anh cho rằng là của Chu Cẩn đánh rơi.
Khi mở ra mới biết nó không phải.
Đồ đạc trong hộp cũng không nhiều — hai chiếc áo phông nam, một chiếc khăn quàng cổ màu xám, dưới khăn là một chồng thư được xếp gọn.
Chiếc áo phông Tưởng Thành từng mặc. Khăn quàng cổ là Chu Cẩn đã học đan nó với bạn cùng phòng khi còn học đại học, có tất cả hai chiếc khăn, một chiếc cho Chu Xuyên và chiếc còn lại cho anh. Tưởng Thành còn chê họa tiết chiếc khăn quá xấu, nhưng anh vẫn đeo nó mỗi khi trời lạnh, khi làm việc ở đồn cảnh sát Kinh Châu, anh còn đi khắp nơi khoe khoang độ khéo tay của bạn gái với đồng nghiệp.
Về phần chồng thư, đó đều là thư tình mà Chu Cẩn gửi cho anh. Cô đã viết khi còn học trung học, từng bức đều được gửi đến Đại học Cảnh sát Kinh Châu.
Thời điểm đó hai người vẫn chưa xác nhận mối quan hệ yêu đương, hầu hết cuối các bức thư đều chất vấn anh có kết giao với bạn nữ nào hay không, con gái ở Kinh Châu có xinh đẹp hơn cô không.
Tưởng Thành không nhịn được cười, thỉnh thoảng sẽ gọi về bảo cô chăm chỉ học hành, đừng viết vài ba lá thư linh tinh đó nữa.
Chu Cẩn không chịu thua, liền ngay trong cuộc gọi hỏi tại sao mình không thể viết một thư, có phải vì anh đã có một cô gái mà mình thích hay không. Nếu đúng như vậy thì cô sẽ chỉ buồn hai ba ngày rồi thôi, sau này tuyệt đối sẽ không viết nữa.
Tưởng Thành không dám nói dối, thành thật khai “không có”.
Sao anh dám nỡ phụ lòng Chu Cẩn?
Những cô gái khác có thể thích khuôn mặt và thân hình của anh, nhưng họ sẽ không bao giờ muốn lấy anh, bởi vì anh chẳng có gì trong tay, thậm chí cũng không có khả năng tặng họ một món quà tử tế.
Nhưng khi anh nói với Chu Cẩn: “Tiểu Ngũ, em biết anh chỉ là thằng nhóc nghèo kiết xác, không cha không mẹ, chẳng có gì hết.”
Chu Cẩn trả lời anh: “Em sẽ tặng em cho anh, nhưng nếu anh không cần, em cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu anh có thể thích em, vậy thì anh sẽ có em, em có tiền, sau này đi làm rồi còn có thể kiếm nhiều tiền hơn nữa.”
Tưởng Thành muốn cười.
Nghe thấy tiếng anh cười, Chu Cẩn vui vẻ cúp điện thoại, vẫn viết thư tình như thường lệ.
Tưởng Thành cất giữ từng lá thư cho tới tận bây giờ.
Bây giờ nhìn những bức thư tình này, Tưởng Thành vẫn muốn cười, cứ cười như thế đến khi hai mắt bắt đầu nóng ran, nhưng lại không rơi giọt lệ nào.
Anh đặt chiếc hộp lên bàn cạnh giường, nghiêng người cuộn tròn mình lại.
Nơi này đối với anh mà nói, là một nơi đầy ắp kỷ niệm, Tưởng Thành khó lòng gạt bỏ đi quá khứ trước đây.
Trước đây, cũng tại vị trí này, ánh mặt trời chói chang chiếu qua khung cửa sổ trong suốt, Chu Cẩn nằm bên cạnh anh, nói về kế hoạch và ý tưởng trang trí nhà của mình.
Anh ôm cô, hôn cô rồi thở dài nói: “Tiểu Ngũ, cuối cùng anh cũng có nhà riêng.”
Bây giờ trong căn phòng tối tăm này, không có Chu Cẩn ở đây, chỉ có ánh đèn mờ ảo từ cửa sổ hắt vào, anh im lặng hồi lâu trong bóng tối.
Điện thoại di động của Tưởng Thành bỗng rung lên.
Màn hình nhấp nháy hiện lên hộp tin nhắn, người gửi tin là Đàm Sử Minh.
“Tưởng Thành.”
“Chuyện xác minh thân phận đã có câu trả lời, họ đưa ra cho cậu hai sự lựa chọn.”
…
Vụ việc Hoài Sa vẫn đang được cảnh sát Hoài Sa điều tra, lần này sở tỉnh cũng đã sử dụng không ít lực lượng cảnh sát, đội trọng án thành phố Hải Châu vẫn cần Đàm Sử Minh quay về chỉ đạo.
Một tuần sau, Đàm Sử Minh trở lại đội trọng án, Tưởng Thành đến gặp ông ấy như đã hẹn.
Tưởng Thành thẳng lưng đứng trước mặt Đàm Sử Minh với tư thế cực kỳ chuẩn mực.
Đàm Sử Minh nhìn anh chằm chằm hồi lâu rồi hỏi: “Suy nghĩ kỹ chưa?”
Tưởng Thành kiên định nói: “Đã nghĩ kỹ rồi.”
Đàm Sử Minh: “Không hối hận?”
Tưởng Thành mỉm cười: “Đội trưởng Đàm, Chu Cẩn chưa từng nói ông là người rườm rà như vậy đấy.”
Đàm Sử Minh lấy ra một thẻ căn cước mới từ trong ngăn kéo, đẩy đến trước mặt Tưởng Thành.
“Đây là chứng minh nhân dân mới được cấp theo yêu cầu của cậu.”
Ảnh trên chứng minh thư là Tưởng Thành, nhưng tên không còn là “Tưởng Thành” nữa, thay vào đó là ba chữ “Mạnh Tuấn Phong”.
Đàm Sử Minh bất lực thở dài, an ủi nói: “Tưởng Thành, cái chết của Cục phó Diêu và Mạnh Tuấn Phong không liên quan gì đến cậu, đừng tự tạo quá nhiều áp lực cho mình.”
Tưởng Thành cầm chứng minh thư lên, ngón tay khẽ chạm vào tên của Mạnh Tuấn Phong, cười một cách thản nhiên và tùy tiện.
“Yên tâm, tôi chỉ muốn nhắc nhở bản thân, dù thế nào đi nữa, cũng phải sống thật tốt.”
Dù sao thì mạng sống của anh cũng là do Mạnh Tuấn Phong đã đổi lấy.
Khoảng thời gian này Đàm Sử Minh đã nhận ra được ý chí mạnh mẽ của Tưởng Thành, gật đầu nói: “Tương lai vẫn còn một chặng đường rất dài, nhất định phải cẩn thận. Còn nữa, cậu đã nói lời tạm biệt với Chu Cẩn chưa?”
Tưởng Thành nghĩ tới đây liền nói: “Không cần, sau này nói không chừng sẽ còn gặp lại.”
Tưởng Thành đặt một tập hồ sơ vụ án lên bàn của Đàm Sử Minh.
“Đây là báo cáo hành động năm năm qua của tôi, còn cả một hồ sơ nằm vùng.”
Bản gốc của hồ sơ đặc vụ sớm đã bị Diêu Vệ Hải đích thân tiêu hủy, tài liệu này của anh không thể coi là chính thức, chỉ là muốn giữ lại một bằng chứng xác nhận thân phận cho mình.
Trong tập hồ sơ nằm vùng đã viết…
Mật mã nhiệm vụ: K200829
Người phụ trách: Đội trưởng đội chuyên án “8.17”, Diêu Vệ Hải
Người chấp hành: Phó Đội trưởng Đội Điều tra Hình sự số 2 của quận Phong Châu, Thành phố Hải Châu, đặc vụ ngầm của Đội chuyên án “8.17”, Tưởng Thành
Ký hiệu: Tàng Phong
Ghi chú: Lúc thực thi có xảy ra những sai sót, hiện đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, trong thời gian tới tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước, sau đây tôi xin báo cáo, sẽ luôn trung thành với Tổ quốc, trung thành với nhân dân, trung thành với tín ngưỡng, trung thành với…
Anh không viết ra, vẫn còn chừa chỗ cho hai chữ, anh chỉ viết nét đầu tiên.
Trung thành với Tổ quốc, trung thành với nhân dân, trung thành với tín ngưỡng, và…
Trung thành với Chu Cẩn.