Chu Cẩn nói: “Khi tôi và sư phụ điều tra lý lịch của các thành viên trong đội trọng án, tôi thấy anh từng làm phụ lý cảnh sát trong đội đặc cảnh. Tôi hỏi anh, vụ ‘8.17’ năm năm trước, đội đặc cảnh bị phục kích. Có phải anh đã phản bội họ và tiết lộ đường vận chuyển súng cho Thích Nghiêm hay không?”
Triệu Bình nghĩ cô thật ngây thơ, mỉm cười nói: “Cô quá đề cao tôi rồi. Khi đó tôi chỉ là một cảnh vụ nhỏ mà thôi.”
Chu Cẩn không tin lời phủ nhận của anh ta, nghiêm giọng hỏi: “Anh trai Chu Xuyên của tôi, anh biết anh ấy đúng chứ? Có phải anh đã hại chết anh ấy không! Phải không!!”
Triệu Bình nhìn Chu Cẩn với vẻ mặt khó tin, nói: “Tại sao cô vẫn còn nghĩ anh trai mình bị đám du côn đó đánh chết nhỉ? Không phải, đàn chị à, đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài thôi, thật ra Chu Xuyên là bị súng bắn chết, nhưng cô biết tại sao anh ấy lại chết không?”
Anh ta lại bật cười, hàm răng trắng đều, nụ cười khinh bỉ Chu Cẩn cũng như chế nhạo Chu Xuyên.
“Đó là bởi vì anh ấy quá giỏi, quá xuất sắc! Xạ thủ đầu tiên của đội đặc cảnh lập rất nhiều chiến công cho quân đội, ngoài ba mươi tuổi đã được bổ nhiệm làm phó đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm …
Người khác nỗ lực bao nhiêu năm, tranh giành đấu đá lẫn nhau, hao tổn tâm sức đều chỉ vì muốn có được vị trí đó, mà anh ấy lại ngang nhiên ngồi lên cái ghế đó. Bọn họ chịu để yên sao? Vị trí cũng chỉ có một, anh ấy chiếm được còn chưa chịu xuống, người khác sao mà leo lên được?
Đương nhiên là phải kéo anh ấy xuống ngựa, tốt nhất là kéo xuống đầm lầy, rồi giẫm chân lên đè anh ấy xuống, để anh ấy không bao giờ trở mình được, phải vậy mới hả dạ!”
Nước mắt Chu Cẩn lăn dài trên má, ngón tay bất giác run lên: “Anh nói cái gì …?”
“Mọi chuyện chính là như vậy.” Triệu Bình nói: “Không còn cách nào, ai kêu Chu Xuyên tài giỏi để rồi gây thù chuốc oán làm gì?”
Chu Cẩn nghe thấy Triệu Bình đang ám chỉ nội bộ đội đặc cảnh vì quyền chức mà hại chết Chu Xuyên, nhất thời không dám tin, vẻ mặt càng thêm kích động, hỏi: “Rốt cuộc là ai! Tại sao anh lại biết chuyện này? Bởi vì anh cũng tham gia vào phải không!”
Triệu Bình nói: “Đàn chị, đừng có đổ oan cho tôi chứ, làm sao tôi có thể hại anh ấy được? Người mà tôi ngưỡng mộ nhất trong lực lượng đặc cảnh chính là anh trai của cô đấy.”
…
Từ trước đến nay đội đặc cảnh luôn có truyền thống huấn luyện lính mới, không biết ai đã bắt đầu, mục đích ban đầu là để lính mới đến học cách tôn trọng những người cấp bậc cao hơn họ thông qua huấn luyện, nhưng mặt sau của nó có thể phát triển thành một hình thức bắt nạt trá hình.
Khi Triệu Bình mới gia nhập đội đặc cảnh, đội đã tổ chức một lớp huấn luyện bắn súng, Chu Xuyên trở thành giáo quan thay vì làm học viên vì tài thiện xạ xuất sắc của mình. Trong buổi học đầu tiên, Triệu Bình bị Chu Xuyên phạt 50 lần chống đẩy vì đến muộn.
Anh ta ôm mối hận với Chu Xuyên và cũng thầm nguyền rủa anh vì đã lấy lông gà làm mũi tên. Khi về phòng thay đồ sau giờ học, có lẽ người của đội đặc cảnh thấy anh ta dễ bắt nạt liền giở giọng huấn luyện lính mới, đi đến vỗ vỗ gáy Triệu Bình, kêu anh ta cúi người chào ‘anh’, sau đó ra lệnh cho anh ta cởi sạch quần áo làm động tác chống đẩy trên mặt đất và còn muốn quay video.
Triệu Bình cảm thấy bị sỉ nhục, trong lòng tức giận, đương nhiên anh ta không làm theo, hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ. Những người đó thấy anh ta còn dám thái độ, vung nắm đấm chuẩn bị dạy dỗ tên lính mới này. Kết quả Chu Xuyên từ bên ngoài đi vào ngăn lại, nói: “Đủ rồi đấy, đừng có hiếp người quá đáng.”
Chu Xuyên muốn đi vào, tất cả đều nhường đường cho anh.
Chu Xuyên cũng không thèm để ý đến Triệu Bình, đi tới trước tủ khóa cởi áo, sau đó nhàn nhạt liếc nhìn đám người rồi nói: “Còn nhìn? Muốn xem đánh nhau à?”
Có người nhỏ giọng đáp: “Bọn em chỉ đang đùa cho vui thôi.”
Chu Xuyên thờ ơ mặc áo ngắn vào, tay vắt lên cửa tủ, nhìn cậu ta nói: “Vậy cậu có thể tới đây thử, xem có vui không?”
Người đó bị Chu Xuyên nói cho cứng họng, than thở: “Anh Xuyên, bọn em chỉ đang giúp anh xả giận. Thằng nhóc này ngày đầu tiên đã đến muộn, rõ ràng là không coi anh ra cái gì.”
“Tôi là ai? Không coi tôi ra gì thì đã sao?” Chu Xuyên mặc áo cộc tay màu trắng, vươn tay ra khoác vai Triệu Bình, “Cậu nhóc này ngắm bắn rất chuẩn, học hỏi cậu ấy đi. Lần sau còn dám bắt nạt cậu ấy nữa, các cậu cứ coi chừng tôi.”
Tướng mạo Chu Xuyên ngay thẳng chính trực khôi ngô tuấn tú, mặt mày cân đối, lời nói ra cũng rất hời hợt, không sắc bén, nhưng lại lạnh lẽo, khiến người khác nghe xong bất giác rùng mình.
…
Trong khoảng thời gian Triệu Bình ở trong đội đặc cảnh, thật ra anh ta ít có cơ hội được nói chuyện với Chu Xuyên, nhưng anh ta vẫn luôn nhớ tới người này.
Chu Xuyên ăn nói hài hước, thân thiện dễ gần lại có tiếng nói trong đội đặc cảnh, nhưng đó không phải là lý do để Triệu Bình nhớ đến anh.
Triệu Bình có thể nhớ đến anh vì Chu Xuyên là người đầu tiên khen ngợi anh ta ngắm bắn chuẩn.
“Chu Xuyên là một người tốt.” Triệu Bình nói: “Nhưng làm người tốt trên đời này thì có ích gì? Giá mà anh ấy có một chút thủ đoạn và mưu mô thì cũng không đến mức phải mất mạng.”
Mắt Triệu Bình hơi ửng đỏ.
“Thật đáng tiếc cho anh ấy. Thật đáng tiếc.”
Gió lớn thổi ù hai bên tai, tiếng còi báo động rung trời, mọi thứ quá ồn ào náo nhiệt khiến Triệu Bình buồn bực khó chịu.
Triệu Bình nhìn thấy trước mắt mình, cảnh sát đang bao vây đông đến nỗi con kiến cũng không chui lọt, biết bản thân lần này có lắp thêm cánh cũng không thể chạy thoát được.
Bị bắt? Tiếp nhận thẩm tra, tiếp nhận xét xử rồi sau đó ngồi tù mười mấy năm sao?
Anh ta khác với những người sinh ra đã ngậm thìa vàng, ngồi tù rồi lại ra, nên làm sao mới có thể tái hòa nhập vào một xã hội hoàn toàn mới đây?
Những thứ mà anh ta muốn đuổi theo vẫn là không có được, sau này muốn lấy lại cũng rất khó. Nghĩ đến đây, Triệu Bình hít một hơi dài, không biết tại sao lại có cảm giác như trút bỏ được hết gánh nặng.
Gió.
Ngọn gió của sự tự do thổi qua.
Bằng một trực giác nhạy bén nào đó, Chu Cẩn bỏ súng xuống và nói với anh ta: “Triệu Bình, quay lại đây!”
Triệu Bình dang rộng hai tay, nhắm mắt ôm lấy ngọn gió này, trầm giọng nói: “Tôi không muốn quay đầu làm lại, cũng không có gì hối hận cả. Con đường này, tôi muốn đi thẳng xuống dưới.”
Chu Cẩn nhận thấy vẻ mặt của anh ta bắt đầu có gì đó không đúng, cô đi thẳng về phía Triệu Bình, bước thật nhanh, chính lúc cô chạy qua, Triệu Bình cũng xoay người chạy về phía bầu trời đêm mịt mù.
Chu Cẩn lao đến nắm lấy cánh tay Triệu Bình giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, sức nặng suýt chút nữa đã kéo cô ra khỏi tường rào của sân thượng.
Anh ta kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Nước mắt Chu Cẩn lã chã rơi xuống, khuôn mặt bắt đầu đỏ bừng vì dùng sức quá lâu, cắn răng nói lớn: “Đừng làm chuyện ngu ngốc!”
Nước mắt chảy dài trên má Triệu Bình, ướt át và có chút lạnh, gửi gắm những suy nghĩ của anh.
Trong suốt những năm làm việc với Chu Cẩn, Triệu Bình vẫn luôn âm thầm quan sát cô. Cô là em gái của Chu Xuyên, nhưng ngoài việc mặt mũi hai người có chút giống nhau ra, tính cách của họ thực sự khác nhau một trời một vực.
Chu Xuyên như nước, Chu Cẩn như lửa, một bên ôn hoà nhã nhặn, một bên xốc nổi nhiệt huyết. Chu Xuyên là người hiểu chuyện và tôn trọng mọi người, nhưng Chu Cẩn lại luôn căm ghét những ai hành việc xấu, thiện ác rõ ràng…
Cho đến bây giờ thì cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy điểm giống nhau giữa hai người.
Cùng một sự dịu dàng.
Đúng lúc đó, những người khác trong lực lượng cảnh sát cũng nhanh chóng chạy qua giúp đỡ, trước khi họ kịp đến, Triệu Bình đã kiên quyết vặn cổ tay cô ra.
Chu Cẩn bị đau, đột nhiên mất đi sức lực, tay buông lỏng, lập tức túm vào không trung.
Chu Cẩn trợn to hai mắt, trong tiềm thức cúi người muốn tìm kiếm cánh tay Triệu Bình, kết quả là Đàm Sử Minh đến kịp lúc kéo cô lại. Hai người ngã nhào xuống đất.
Dù gì thì Đàm Sử Minh cũng đã có tuổi, cú ngã vừa rồi khiến lưng của ông đau nhức như gãy từng đoạn xương.
“Đội trưởng Đàm, đội trưởng Đàm, không sao chứ…”
Đàm Sử Minh xua tay ra hiệu không sao cả, nhờ người dìu đứng dậy. Chu Cẩn vẫn ngồi trên mặt đất, màu đỏ máu trên mặt đã phai sạch, đôi mắt thẫn thờ nhìn tay mình, sau đó cử động ngón tay đau đến tê dại.
Cô ngây người, nghĩ đến vừa rồi ánh mắt Triệu Bình nhìn cô lần cuối, môi anh ta mấp máy, nói một câu ngắn gọn với cô.
Gió đưa câu nói anh ta thổi vào tai cô.
Anh ta nói: “Cảm ơn.”
Chu Cẩn đưa tay che mắt, bật khóc thảm thiết: “Cháu không giữ được cậu ấy, tại sao cháu lại không giữ được cậu ấy…”