Sau khi nghe tin, Thành ủy Cục thành phố lập tức thành lập tổ điều tra, chỉ định các cán bộ phải chịu trách nhiệm, tất cả cảnh sát bao gồm cả Đàm Sử Minh đều phải tiếp nhận thẩm vấn và điều tra.
Vốn dĩ Đàm Sử Minh phải chịu hình phạt, nhưng theo lệnh của cấp trên thì rất khó để có thể thay đổi chỉ huy phá án. Theo chỉ thị, vụ án phải được giải quyết trong hạn một tháng, sau khi mọi việc xong xuôi thì nên ghi tội hay ghi công thì sau hẵng rõ.
Mọi chuyện trên mặt chính trị đều có Đàm Sử Minh gánh hết áp lực cho nên các thành viên của tổ trọng án cùng với cảnh sát địa phương từ nhiều đồn cảnh sát đã đến thăm hỏi điều tra xung quanh hiện trường gây án.
Phòng giải phẫu.
Giang Hàn Thanh và Chu Cẩn đều có mặt ở đó. Bác sĩ pháp y lần lượt giải thích với từng người bọn họ về tình hình khám nghiệm tử thi: “Trên người cả hai thi thể đều có tình trạng da bầm tím, tụ máu … nhưng không chí mạng. Nguyên nhân tử vong là do phát đạn sau đầu. Đường đạn bay từ trên xuống tạo thành một góc 45 độ…”
Giang Hàn Thanh nói: “Không phải bắn chết, là hành hình.”
Từ phía sau một người, bắn ở cự ly gần từ trên xuống dưới, phương thức của hành vi này càng giống với hành quyết hơn, đối phương đang thực thi “hành hình” đối với Diêu Vệ Hải.
Bác sĩ pháp y gật đầu tán thành: “Ngoài ra, chúng tôi còn tìm thấy một khẩu súng ở hiện trường gây án. Sau khi kiểm tra đối chiếu, viên đạn trong thi thể là từ khẩu súng đó bắn ra.”
Chu Cẩn cau mày hỏi: “Bọn họ để lại hung khí giết người tại hiện trường gây án?”
Là do sơ suất? Hay là cố tình khiêu khích?
Bác sĩ pháp y cho biết: “Không chỉ vậy, chúng tôi còn trích xuất được một bộ vân tay từ trên khẩu súng”.
Chu Cẩn bất ngờ trừng mắt: “Dấu vân tay?”
Không chỉ Chu Cẩn, mà ngay cả Giang Hàn Thanh đều có chút kinh ngạc.
Sau đó Chu Cẩn hỏi: “Có thể tra ra ai trong kho dữ liệu dấu vân tay không?”
Đúng lúc này có người gõ cửa phòng giải phẫu, là Vu Đan. Cô ấy nháy mắt với Chu Cẩn qua tấm kính, chỉ về một hướng nói: “Đội trưởng Đàm tìm cậu.”
Chu Cẩn liếc nhìn Giang Hàn Thanh theo thói quen, giống như đang ngỏ ý muốn chào anh, hoặc như đang tìm kiếm sự cho phép từ anh. Giang Hàn Thanh bắt gặp ánh mắt của cô, mỉm cười: “Em đi đi, anh sẽ hỏi thêm về tình hình khám nghiệm tử thi.”
“Vâng.”
Khi đến văn phòng của Đàm Sử Minh, ông ngẩng đầu nhìn lên, xua tay kêu Chu Cẩn đóng cửa lại.
Chu Cẩn đi đến đứng trước mặt Đàm Sử Minh, tâm tình thầy trò đều không mấy thoải mái. Chiến dịch thu lưới thất bại, Diêu Vệ Hải tử vong, nhiều vụ án liên tiếp xảy ra khiến người ta có cảm giác bức bối nghẹt thở.
Đàm Sử Minh trầm mặc một hồi, đột nhiên mở miệng nói: “Chu Cẩn, cháu là học trò của chú, là đứa con gái ngoan được lão Chu dạy dỗ. Chu Xuyên chết trong vụ án cướp súng, cháu là người vô cùng muốn phá vụ án này hơn bất kỳ ai.”
Chu Cẩn nghe ông ấy nói những lời này, giống như đang chứng minh điều gì đó, hoặc là đang cố thuyết phục bản thân: “Sư phụ, có chuyện gì vậy?”
Đàm Sử Minh nói: “Chú nghi ngờ có nằm vùng trong đội cảnh sát của chúng ta.”
Chu Cẩn kinh ngạc: “Tại sao?”
Giọng điệu của Đàm Sử Minh cũng không quá chắc nịch quả quyết, có điều người duy nhất ông có thể tin tưởng và trọng dụng trong lực lượng cảnh sát chỉ có Chu Cẩn.
Đàm Sử Minh giải thích: “Vẫn chưa có bằng chứng xác thực nhưng trong chiến dịch thu lưới lần này, mọi bước đi của cảnh sát chúng ta dường như đều nằm trong tính toán của bọn chúng, cục diện hoàn toàn rơi vào thế bị động.”
Chu Cẩn chìm vào mạch suy nghĩ, trong đầu hiện ra vô số khuôn mặt, nhưng cô nhất thời không tin trong số họ sẽ có một người là nằm vùng.
“Được rồi, chú sẽ từ từ suy nghĩ lại, khi nào cần sẽ nói cho cháu biết, cháu và giáo sư Giang phải chú ý hơn đến an toàn của bản thân.”
“Cháu biết rồi.”
Đàm Sử Minh gác lại suy đoán này sang một bên, đi thẳng vào vấn đề chính, nói: “Muốn cháu qua đây là muốn nói hai chuyện. Thứ nhất, danh tính của nạn nhân kia đã được xác nhận rồi.”
Ông lấy ra một tập tài liệu mật rồi đưa cho Chu Cẩn. Sau khi Chu Cẩn mở nó ra, đầu tiên cô nhìn thấy một bức ảnh dài mười phân của một người đàn ông đội mũ cảnh sát và mặc quân phục, mà người đàn ông này lại chính là người đang nằm trên bàn giải phẫu, cùng hi sinh với Diêu Vệ Hải.
Tên của anh ta là Mạnh Tuấn Phong, dựa theo bản lý lịch của anh ta, khi vụ cướp súng ‘8.17’ xảy ra, anh ta đang là học sinh lớp 13 của Học viện Cảnh sát Tây Nam. Với thành tích xuất sắc của, đã được Diêu Vệ Hải chiêu mộ làm người cung cấp thông tin, tham gia vào công cuộc điều tra vụ án cướp súng ‘8.17’.
Đàm Sử Minh cho biết: “Trước khi hành động, cục phó Diêu đã từng đưa cho chú một mảnh giấy, nội dung là thông tin giao dịch do ‘Tàng Phong’ chuyển đến. Chúng ta có lý do để tin Tàng Phong chính là Mạnh Tuấn Phong, anh ta sớm đã để lộ thân phận đặc vụ ngầm của mình, nhưng lại bị tổ chức tội phạm lợi dụng để truyền đạt thông tin giao dịch sai lệch cho cảnh sát, trực tiếp dẫn đến sự thất bại của chiến dịch thu lưới lần này.”
Chu Cẩn suy nghĩ hồi lâu không hề phản ứng, hoài nghi trong lòng tích tụ ngày càng nhiều.
Mạnh Tuấn Phong là cảnh sát nằm vùng? Anh ta mới là Tàng Phong?
Vậy thì thân phận của Tưởng Thành là gì?
“Sư phụ, có chuyện quan trọng này, cháu không biết có nên nói hay không.”
Đàm Sử Minh nhíu mày: “Bây giờ còn có chuyện gì không thể nói sao?”
Chu Cẩn do dự một lúc rồi quyết định nói chuyện xảy ra ngày hôm đó với Đàm Sử Minh: “Hôm đó cháu đã tìm thấy tay bắn tỉa của đối phương trong tháp điều khiển trung tâm, sau đó lại để hắn ta chạy thoát. Khi báo cáo, cháu chỉ nói hắn có người đến tiếp ứng, thật ra người tiếp ứng cho hắn ta là ……”
Đàm Sử Minh dùng ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào cô. Chu Cẩn đưa tay ra sau, nắm chặt nói: “Là Tưởng Thành.”
“Tưởng Thành?!”
Chu Cẩn nói: “Anh ta nói anh ta biết nhóm người đó là hung thủ sát hại anh trai cháu, cho nên lúc đó cháu đã nghi ngờ anh ta là đặc vụ ngầm cho cảnh sát …”
Cô liếm đôi môi khô khốc rồi tiếp tục: “Nếu được, chú có thể cấp quyền cho phép cháu được kiểm tra lại tên của Tưởng Thành trong hồ sơ bí mật được không?”
Đàm Sử Minh đặt tập hồ sơ lưu trữ trong tay xuống bàn, dựa lưng vào ghế, trầm giọng nói: “Cháu có thể sẽ thất vọng đấy. Đây là chuyện thứ hai chú muốn nói với cháu.”
Mắt ông cụp xuống, ra hiệu cho cô mở hồ sơ lưu trữ trên mặt bàn.
Chu Cẩn vừa mở nó ra, vừa lắng nghe Đàm Sử Minh nói: “Cậu ấy không có trong hồ sơ nằm vùng, mà là trong thư viện dấu vân tay của Bộ Công an. Bác sĩ pháp y đã trích xuất một dấu vân tay từ trên khẩu súng và sau khi so sánh, đã xác minh được nó thuộc về Tưởng Thành.”