Cả hai gia tộc đều là thế gia hàng đầu ở thành phố Hòa, hai nhà có hợp tác, cũng có cạnh tranh với nhau.
Chẳng lẽ chuyện hôm nay có liên quan đến nhà họ Lâm?
Nhưng từ xưa đến giờ nhà họ Lâm chỉ làm kinh doanh hợp pháp, còn ông hai Phùng thiên về thủ đoạn không chính đáng hơn, đáng lý phải không có qua lại mới
đúng.
Nghe nói cô cả nhà họ Lâm vẫn còn đi học, trước giờ cũng không can thiệp vào mảng kinh doanh.
Một cô nhóc chưa trải sự đời lại có thể giữ nguyên sắc mặt, không kiêu ngạo không tự ti trong trường hợp này.
Không hổ danh xuất thân từ gia đình danh giá.
Châu Na không thể không khâm phục cô cả Lâm này, thậm chí còn có chút hâm mộ.
Nhớ lại hồi ở độ tuổi này, chị ta vẫn còn đang sống cuộc sống khổ cực.
Nếu cũng có được xuất thân như thế, sao chị ta có thể chịu khổ nhiều vậy, từ đó phải đi đến bước đường ngày hôm nay.
Phùng Thiên Minh không nói gì, biểu cảm trên mặt rất khó lường, ông ta nhìn Lâm Mộng Đình chằm chằm như thể muốn nhìn thấu mục đích của cô.
Bỗng nhiên ông ta cười phá lên, nói: “Cô cả nhà họ Lâm đã tới đòi người, sao tôi lại không cho được cơ chứ, không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật mà, dù gì tôi cũng phải nể mặt ông cụ Lâm, ở thành phố Hòa có ai dám không nể mặt ông ấy đâu”.
Lâm Mộng Đình thở phào: “Cảm ơn chú Minh”.
“Có điều”, Phùng Thiên Minh đổi lời: “Tôi nể mặt nhà họ Lâm, thế cô cả Lâm đây có thể nể mặt Phùng Thiên Minh tôi lại hay không?”
Lâm Mộng Đình chưa có kinh nghiệm trong những tình huống này, bèn hỏi: “Ông cứ nói đi, chỉ cần là việc tôi có thể làm được”.
Phùng Thiên Minh chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi.
“Tôi muốn đấu thầu dự án sửa chữa bến xe cũ ở phía nam thành phố, nhưng tôi biết bố cô cũng muốn đấu thầu. Tôi muốn hợp tác với nhà họ Lâm các cô, cả hai cùng nhau thực hiện dự án này”.
Lâm Mộng Đình trả lời: “Tôi chưa bao giờ nhúng tay vào việc kinh doanh của gia tộc, có lẽ ông nên đi trao đổi với bố tôi”.