Tập luyện qua “Khí kinh”, tốc độ tăng cường rất nhiều, Hàn Mạc có tin tưởng đối với một quyền này, dù đánh không trúng đối phương, ít nhất cũng khiến đối phương ra tay chống đỡ.
Sau khi đánh ra một quyền này, lại đánh vào khoảng không, phía sau căn bản không có người, giống như quỷ mị vô hình vậy.
Lúc Hàn Mạc giật mình, dư quang khóe mắt cũng thoáng nhìn trong bóng tối, một bóng dáng ngay bên trái mình.
Biết đối phương mạnh mẽ nhưu vậy, Hàn Mạc không dám đối chiến với hắn, thân hình lập tức phóng ra cửa phòng, Mao Chủ tịch dạy hay “Đánh không thắng bỏ chạy”. Rõ ràng đối phương không phải nhân vật bình thường, hơn nữa có chuẩn bị mà đến, Hàn Mạc không muốn mình ngã xuống dưới tay người này.
Tốc độ của hắn rất nhanh, vài bước chân đã tới chỗ cửa phòng, nhấc nắm tay chuẩn bị một quyền mở cửa phòng, lao ra như vậy, bên ngoài có đèn có người, nếu đối phương là thích khách, chưa dám ra tay ở nơi nhiều người, chỉ cần lao xuống lầu bốn, tới lầu ba, nơi đó đều là ca cơ vũ nữ của Nhân Uân Phảng.
Chỉ có điều nắm tay hắn còn chưa đụng tới cửa phòng, liền cảm giác phía sau có gió mạnh đánh úp lại, không ngờ đối phương theo sát hắn như bóng với hình.
Hàn Mạc rơi vào đường cùng, chỉ có thể nghiêng người né tránh, thuận thế đá một cước ra sau.
Giống như lúc trước, một cước này cũng đá vào khoảng không, điều này khiến Hàn Mạc cực kỳ giật mình, một quyền một cước của mình đều bị đối phương né tránh thoải mái, công phu như thế, thật sự khủng bố.
Mặc dù công phu của Hàn Mạc không phải nhất lưu, nhưng có thể tránh thoát hai chiêu đánh bất ngờ của hắn, tuyệt đối là hiếm có, cần phải biết hai chiêu này đều là công phu trong cách đấu thuật, đánh bất ngờ, rất quỷ dị, đối phương có thể né tránh thoải mái như, Hàn Mạc có thể nào không sợ hãi.
Mắt thấy dường như đối phương đánh về phía mình, lúc mành chỉ treo chuông, Hàn Mạc không kìm lòng nổi mà cất bước, đúng là bộ pháp “Thái Cực Bộ”.
Giờ phút này, chỉ có thể dựa vào Thái Cực Bộ ứng phó công kích của đối phương, tìm cơ hội lao ra căn phòng quỷ dị này, hắn thật không ngờ gặp gỡ thích khách ở trong này.
Nếu Đường Thục Hổ ở đây, Hàn Mạc hận không thể bạt tai hắn một cái, đại tài tử con mẹ nó, ngay cả công tác an toàn cho khách cũng làm không tốt.
Thật sự phải chịu thiệt ở đây, Hàn Mạc cảm thấy mình thật sự rất oan, đến bây giờ hắn cũng không rõ rốt cục thích khách này là người của ai, dùng võ công của thích khách này, tuyệt đối là cao thủ hạng nhất, ai có thể sai sử sát thủ khủng bố như vậy tới giết mình?
Hậu đảng? Thế lực trong nước Yến? Người Ngụy? Hay là… Viên Đạo Linh kia?
…
Thái Cực Bộ quả nhiên rất huyền diệu, hai ba bước Hàn Mạc đã kéo ra khoảng cách với thích khách, nhìn thấy bên phải có cửa sổ, liền nhào tới đó.
Thân pháp đối phương cũng quỷ dị, thật sự giống như quỷ mỵ, liền cách thân thể Hàn Mạc không xa, đột nhiên vươn tay đã đánh thẳng tới ngực Hàn Mạc.
Hàn Mạc giật mình kinh hãi, hắn rõ ràng, một trảo này của đối phương nhìn như rất đơn giản, nhưng lại xem thấu sơ hở trong Thái Cực Bộ của Hàn Mạc, một trảo này, đúng là chộp và chỗ sơ hở, bộ pháp này của Hàn Mạc tạm dừng một giờ khắc nhất định, tiếp theo cho dù thay đổi bộ pháp như thế nào, khoảng thời gian này cũng đủ để đối phương đánh lên người mình.
Có thể nhìn thấy sơ hở của Thái Cực Bộ, đối phương quả nhiên rất mạnh.
Tốc độ của đối phương, tuyệt đối không chậm hơn Hàn Mạc tu tập “Khí kinh”, thậm chí Hàn Mạc cảm thấy còn nhanh hơn mình, cắn răng một cái, tay phải cũng đánh ra, đánh về phía tay đối phương.
Nếu trốn không được, liền liều mạng với đối phương.
Mắt thấy hai nắm đấm chạm nhau, tay Hàn Mạc bỗng nhiên thay đổi, năm ngón tay mở ra, quấn lấy cổ tay đối phương giống như linh xà, đây là một thủ pháp cầm nã hiệu quả nhất trong cách đấu thuật, Hàn Mạc luyện rất thành thục, hơn nữa tốc độ và kỹ xảo của hắn hơn xa loại cầm nã thủ kiếp trước.
Chỉ cần quấn lấy cổ tay đối phương, Hàn Mạc liền có nắm chắc có thể nháy mắt đánh vỡ xương tay đối phương.
Chỉ có điều khiến hắn khiếp sợ chính là, tay đối phương cũng mở ra trong nháy mắt, cũng là thủ pháp cầm nã giống hắn, còn linh hoạt hơn so với Hàn Mạc, trong lúc Hàn Mạc khiếp sợ, đối phương đã quấn lấy cổ tay Hàn Mạc, khống chế mạch tay Hàn Mạc.
Hàn Mạc lập tức kinh hô một tiếng, mạch tay mình bị đối phương không chế, cuộc chiến này đã không còn tiếp tục.
Đối phương nhẹ nhàng nhấn một cái trên mạch tay Hàn Mạc, Hàn Mạc liền cảm thấy toàn thân giống như điện giật, nửa người trên tê dại, toàn bộ lực đạo không còn, đối phương lại nhân cơ hội ra tay liên tục, liên tục điểm mấy huyệt đạo trên người Hàn Mạc, toàn bộ thân thể Hàn tướng quân lập tức không thể nhúc nhích.
Trong lúc hắn kinh hãi, lại cảm thấy thân thể mình trầm xuống, đối phương quả thật nhấc ngang mình, giống như mang theo một đồ vật vậy, toàn bộ thân thể đã bay lên không.
Khí lực của đối phương thật sự rất lớn.
Cho tới nay, trong khi đánh nhau đối chiến, Hàn Mạc đều gần như ở thượng phong, bị người ta nhấc lên giống như kiện hàng hóa, đây là lần đầu tiên.
Hàn tướng quân quả nhiên là vừa tức vừa vội, lúc này toàn thân bị điểm nhiều huyệt đạo, căn bản không thể nhúc nhích.
Người nọ mang theo Hàn Mạc, trực tiếp đi vào khuê phòng của Vân Tiên, đèn dầu trong này cũng đã tắt, một mảnh tối mờ, dường như người nọ rất rõ ràng bố cục trong khuê phòng này, đi đến bên giường, đặt Hàn Mạc lên giường, Hàn Mạc dựa vào áo ngủ bằng gấm, cả người nửa ngồi trên giường, trên giường có mùi hương nhài trên thân thể Vân Tiên, chui vào trong mũi, nếu là bình thường, ngửi được mùi hương như vậy trong khuê phòng mỹ nữ, đó quả thật là hưởng thụ lớn, chỉ tiếc lúc này bị người khống chế, trong lòng Hàn Mạc buồn bức nói không ra lời. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Rốt cục đối phương là người của ai?
Tuy rằng thân thể không thể nhúc nhích, nhưng có thể nói chuyện, Hàn Mạc cố gắng che dấu sự khiếp sợ của mình, nói rất bình tĩnh:
– Các hạ đánh len trong đêm, hay là chỉ biết làm việc trộm cắp này? Có phải người cảm thấy chỗ sáng không phải đối thủ của ta, cho nên… mới ra tay đánh lén trong bóng đêm?
Hắn nửa nằm trên giường, nửa người trên tựa vào áo ngủ bằng gấm, thật ra có thể mơ hồ nhìn thấy đối phương đứng cách đó không xa, một thân quần áo màu đen, tuy rằng Hàn Mạc thị lực kinh người, nhưng ở đây thật sự quá tối, hơn nữa cửa sổ bốn phía đã đóng, ánh sáng bên ngoài căn bản không thể xuyên vào, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người, ngay cả hình dáng cũng khó thấy rõ.