Thương Chung Lý cười ha ha nói:
– Hầu gia nói có đạo lý, lão phu nói lỡ!
Đưa tới dưới bậc thang, Tào Ân liền khuyên Thương Chung Ly không cần tiễn nữa, dù sao Thương Chung Ly cũng nhiều quân vụ, liền sai hai gã thái giám đưa sứ thần nước Yến rời cung, tới Đắc Thiên điện hội hợp Ngự lâm quân chờ ở đó, mọi người nước Yến liền rời cung.
Trải qua cánh cửa tối mờ, Tào Ân ghé lại gần Hàn Mạc, thấp giọng nói:
– Thương Chung Ly vừa chết, nước Khánh tất vong!
…
Hoàng hôn hôm đó, Quốc cữu Lỗ Thượng Đức lại tự mình tới Biệt viện hoàng gia, lại mang ý chỉ Hoàng đế tới, xác định ngày đại hôn. Dựa theo tính toán của Yến lịch, định vào ngày hai mươi lăm tháng tám năm Bình Quang thứ chín, mặc dù không phải ngày tốt nhất trong lễ chế hoàng thất nước Khánh, nhưng cũng là ngày may mắn.
Tuyên xong ý chỉ, sau khi ngồi xuống, Quốc cữu mới lại cười nói:
– Hầu gia, trên triều hôm nay, ngài có biết vì sao ta phải cố gắng để Thánh thượng tổ chức hôn sự hai tháng sau không?
Tào Ân thầm nghĩ trong lòng:
– Đơn giản là muốn dùng điều này chọc giận thần dân nước Yến ta, phá hỏng hòa thân mà thôi, còn có tâm tư gì?
Nhưng trên mặt hắn lại nở ra nụ cười:
– Chắc Quốc cữu có thâm ý?
Quốc cữu thở dài:
– Thái tử và Công chúa, đều là hậu duệ hoàng tộc, hôn sự của họ cũng là chuyện lớn của đất nước, không thể không thận trọng, càng không thể thành hôn qua loa. Lựa chọn ngày may mắn lập gia đình, đó là vì hạnh phúc của Thái tử và Công chúa, cũng là vì sự hưng thịnh của hai nước ta. Ta nắm giữ Lễ bộ, coi trọng việc xem ngày tốt này… !
Tào Ân cười nói:
– Quốc cữu có lòng.
– Tuy nhiên nếu Thánh thượng hạ chỉ, nhanh chóng thành hôn, ta tự nhiên là phụng chỉ làm việc.
Quốc cữu mỉm cười nói:
– Thời gian tuy vội vàng, sẽ không chút chậm trễ!
Lập tức lại nói vài chuyện phiếm, dường như Quốc cữu cũng không có dấu hiệu muốn rời khỏi.
Tào Ân và Hàn Mạc bên cạnh thản nhiên liếc nhau, biết hôm nay Quốc cữu đến, chưa chắc chỉ đơn giản tuyên chỉ như vậy, nếu không tùy tiện phái một quan viện thậm chí là một Thông sự xá nhân tuyên chỉ là được.
Quả nhiên, quanh co lòng vòng một hồi, Quốc cữu rốt cuộc nói:
– Đúng rồi, không biết Hầu gia thẩm vấn ra khẩu cung gì trên người Tần Tư không? Kẻ gian tặc lớn như vậy, nhất định phải bắt được đồng lõa của hắn!
Trong mắt Hàn Mạc xẹt qua ý cười, đúng như mình dự đoán, tuy rằng An Quân Sứ Tần Tư chỉ là một phế nhân, nhưng quả thật vẫn còn người nhớ hắn.
Tào Ân bình tĩnh cười nói:
– Việc này bản hầu quả thật không quá rõ ràng, chuyện thẩm vấn, đều do Hàn tướng quân phụ trách.
Quốc cữu đưa mắt chuyên tới Hàn Mạc, mỉm cười nói:
– Hàn tướng quân có thu hoạch gì không? Có chỗ nào cần ta hỗ trợ không?
Hàn Mạc chưa trả lời, dường như Tào Ân nhớ tới cái gì, nói:
– Ai nha, Quốc cữu, thật không phải, bản Hầu còn có một chuyện cần xử lý, ngài trước tiên trao đổi với Hàn tướng quân, bản Hầu đi một chút sẽ trở lại!
Khóe mắt Quốc cữu nhảy nhảy, nhưng vẫn cười nói:
– Hầu gia có việc đi trước!
Đợi cho Tào Ân rời khỏi, Hàn Mạc mới ra vẻ phẫn nộ nói:
– Tần Tư ý đồ ám sát Công chúa, đại nghịch bất đạo, kẻ lòng muông dạ thú như thế, dù lột da hắn cũng phải hỏi ra kẻ đứng sau lưng hắn. Hàn Mạc phụ trách bảo vệ Công chúa, nếu không thể tra ra người sau màn, thật sự không thể giải thích với Thánh thượng và Công chúa!
Quốc cữu xấu hổ cười nói:
– Hàn tướng quân nói rất đúng.
Hắn dừng một chút, ghé sát lại thấp giọng hỏi:
– Hàn tướng quân, không biết… hai ngày này Vân đại nhân có đề cập tới Tần Tư hay không?
Hàn Mạc cố ý sửng sốt, lập tức cũng thấp giọng nói:
– Sao Quốc cữu biết Vân đại nhân cũng nóng lòng việc này?
Sắc mặt Quốc cữu thay đổi:
– Hàn tướng quân, ý của ngài là, Vân Thương Lan thật sự… cũng nhúng tay vào chuyện thẩm vấn Tần Tư?
Hàn Mạc trầm mặc một hồi, dường như nghĩ tới cái gì, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói:
– Quốc cữu, sứ đoàn nước Yến ta vào kinh, Quốc cữu chiếu cố khắp nơi, Hàn Mạc cảm kích trong lòng. Nếu là người khác, Hàn Mạc tất không nhiều lời, nhưng nếu Quốc cữu hỏi… !
Khuôn mặt Quốc cữu lập tức lộ ra nụ cười, chắp tay cười nói:
– Không dối gạt Hàn tướng quân, mới gặp tướng quân, tư thế oai hùng, ta cực kỳ yêu thích, chỉ cảm thấy dường như hai chúng ta rất có duyên, giống như người một nhà vậy. Đối với sứ đoàn nước Yến cũng chưa nói tới chiếu cố cái gì, nhưng ta quả thật phân phó Lưu San, nếu Hàn tướng quân ở Biệt viện hoàng gia này cần cái gì, phải toàn lực cung cấp, nếu có một chút sai lầm, ta sẽ hỏi tội hắn!
– Quốc cữu thịnh tình, Hàn Mạc vô cùng cảm kích!
Hàn Mạc làm ra vẻ cảm kích.
Quốc cữu thấy Hàn Mạc làm bộ làm tịch, trong lòng rốt cục hiểu được, người thanh niên trước mắt quả thật không phải kẻ tuổi trẻ nóng vội, xem nụ cười trên mặt, người thanh niên này quả thật có vài phần bộ dáng tiểu hồ ly.
Hàn Mạc nhìn chung quanh, mới thấp giọng nói:
– Quốc cữu, không gạt ngài, Vân đại nhân chẳng những tham dự thẩm vấn, lại vài lần đề xuất muốn mang Tần Tư đi, công bố Cảnh Bị doanh bọn họ có phương pháp thẩm vấn chuyên môn, chỉ cần ta giao Tần Tư cho bọn họ, bọn họ nhất định có thể tra ra hung thủ sau màn.
Hắn dừng một chút, khẽ mỉm cười nói:
– Ý Vân đại nhân, đó là phía sau Tần Tư tất có chủ mưu, Cảnh Bị doanh bọn họ có thể nương theo vụ án Tần Tư, bắt ra một đám người!
Trong mắt Quốc cữu lóe ra vẻ khẩn trương, vội vàng nói:
– Hàn tướng quân, Tần Tư kia… hiện giờ còn ở trong tay tướng quân?
Tròng mắt Hàn Mạc chuyển vòng vo, lập tức thấp giọng nói:
– Quốc cữu, Vân đại nhân là Tổng chế sử Cảnh Bị doanh Thượng Kinh, ba phen mấy bận yêu cầu giao người cho hắn… Sứ đoàn chúng ta chậm chạp không thẩm tra ra kết quả, áp lực rất nặng, ý của Hầu gia, nếu Vân Thương Lan nhắc lại muốn người, chúng ta sẽ giao Tần Tư cho Cảnh bị doanh. Giao người cho bọn họ, cuối cùng bọn họ sẽ cho chúng ta một lời giải thích… !
Quốc cữu thất thanh nói:
– Tuyệt đối không thể!