Anh nói được một nửa, ngẩng đầu đánh giá Diệp Dĩ Trinh.
Chỉ biết rằng đồng chí đội trưởng của chúng ta đã trả đũa rồi, nhưngkhông nghĩ tớilà nhanh như vậy.
Diệp Dĩ Trinh sửng sốt một chút rồi cười nhẹ, cúi đầu uống trà, sau đó lại tựa vào ghế dựa chậm rãi đọc tạp chí. Nhưngánh mắtcủa đồng chí Cố Hoài Ninh nhìn chằm chằm vào anh, còn kém lấy một cái ống nhòm mà ngắm ngay vào anh nữa thôi. Ánh mắt giống nhưlưỡi đaokia khiếnDiệp DĩTrinh không chịunổi,nói ra ngọnnguồn.
Ngày hôm qua Nghiêm Chân cùng LươngHòa cùng nhau tớiđây giúp Ôn Nhiễmchuẩn bị mọi thứ để đón năm mới.
Một bên sửa soạn một bên vừa nhìn mấy đứa trẻ rồi cùng nhau tán gẫu, nói đến thời điểm sắp sinh thì Nghiêm Chân cùng LươngHòa đềulộ ra nụ cười hạnh phúc cùng thẹn thùng, khiến cho bạn học Ôn Nhiễm buồn bựckhông thôi. Như thếnào mà thờiđiểm người ta sinh con đều có ông xã ở bên cạnh, chính cô thì lại phải cô đơnmộtmình chứ.(kỳ thật vẫn có người ở bên cạnh, nào là Ôn phu nhân, Ônlão gia, Diệplão gia, DiệpVân Đồngvà nhiềungườikhác nhưng bạn học Ôn Nhiễm giận dữ lên nên đã toàn xem nhẹ họ.)
Vì thế bạn học Ôn Nhiễm cứ mạc danh kỳ diệu nhưvậy màtức giận lên.
Đêm đó oán giận cùng với giáo sưDiệp, thật làm cho anh dở khóc dở cười.
Xem ra bạn học Ôn Nhiễm giận dữ quá nên đi hỏi tội chính người đắc tội với mình, mà đã quên chính mìnhsinh trướcngày sinh dựtính. Nếutheo đúng kếhoạchthì anh vẫncó thểthành công vềnhà cùng cô dưỡngthai.
Phụ nữ khi đã làm loạn lên thì không thể nói đạo lý được, giáo sưDiệpthân thiếthiểu được điểm này cho nên cũng sẽ không giải thích cho chính mình, hạ thấp bản thân nói vài câu lấy lòng cô, không nghĩ tới bạn học Ôn Nhiễm vẫn buồn bực cho tới hôm nay.
Giáo sưDiệp hơicó chút đau đầu,xoa xoa cái trán, bỗngnhiên di độngđặt ở một bên vang lên.
Anh dừng lại rồi nhận điên thoại.
Đầu kia là Ôn Hành Chi gọi điện thoại sang đây, là muốn đầu năm mới anh mang Ôn Nhiễm về Ôn gia một chuyến. Nếu đặt vào hoàn cảnh trước đây thì anh đã đồng ý rồi, nhưnghiện tại Diệp Dĩ Trinh bỗng nhiên tò mò với một việc.
“Anh trở về rồi sao?”
Đầu bên kia quả nhiên trầm mặc một chút, “Nói sau đi.”
Chuyện của mấy người bên kia so với chuyện của anh cùng Ôn Nhiễm càng phức tạp hơn,Diệp DĩTrinh cũng không tùy tiệncho ý kiếnđược.
Trong khi trong điện thoại không có tiếng nói gì thì thanh âm huyênnáo củamấy đứa nhỏ xuyên tới, ngay cả Ôn Hành Chi ở đầu kia điện thoại cũng có thể nghe được.
“Náo nhiệt nhưvậysao?”
“Uh, cả lớn cả nhỏ gì đang làm loạn ở đây.”
Lời này nói ra nhưng trước mặt của Cố Hoài Việt cùng Cố Hoài Ninh thì rất bình thường, trước mặt những người ba mươituổi cònkhông có con thì nghe thấylời nàysẽkhông cầnphảinghĩ nhiềurồi.
Ôn Hành Chi bất động thanh sắc mà tắt điện thoại, xoay người nhìn về phía mảnh tuyết trắng ngoài cửa sổ, cả thế giới trước mắt anh trắng nhưtuyết.
Tết năm nay Ôn Viễn không muốn trở lại thành phố B, vì thế anh liền mang cô đến thành phố T ở. Thành phố T này đã có vài ngày có tuyết rơirồi,gió lạnhđến tận xươngvẫn gàothét ởngoài cửasổ, màtrong phòng thì rấtyên lặngvà ấm áp.
Ôn Viễn đang xem sách.
Ôn Hành Chi đứng ở bên giường, cúi đầu nhìn cô trong chốc lát, xoay người mang chiếc áo khoác tới rồi lại đem Ôn Viễn từ trên giường bế lên.
“Anh làm gì vậy?” Cô bị động tác của anh dọa cho hoảng sợ.
Người này sáng sớm đã bắt đầu xử lý công việc, vì đề phòng cô quấy rầy anh nên trước tiên đưacho cô mộtquyển tạp chí để xem. Tiểu cô nươngÔn Viễnbuồn bực vô cùng, trước mặt anh ném trả lại cuốn tạp chí, từ trong túi sách của chính mình lấy ra một cuốn tiểu thuyết ngôn tình để xem. Nếu nhưlà lúc trước,Ôn tiên sinh khẳngđịnh sẽ giáo huấn cô vài câu, nhưnghiện tại tiểu cô nươngnày đượcsủngquá nên càng ngày càng không kiêng nể gì anh, anh nếu muốn làm cho cô chịu thua thì biện pháp chỉ có thể có một.
“Em mặc quần áo đi, chúng ta đi ra ngoài một chuyến.”
“Đi ra ngoài làm gì chứ?” Ôn Viễn chu miệng, “Em muốn đọc sách.”
“Một quyển ngôn tình hạng ba thì có cái gì tốt chứ? Buông nhanh cho anh.”
“Cái gì mà ngôn tình hạng ba chứ?” Tiểu cô nươngkhông vui ý, “Anh từnglàm lính sao? Vẫnlà bộđội đặc chủng sao?”
Tiểu cô nươngvô ý thứclấy anhso sánh vớingười đànông khác, đây đượcxem như điềutối kỵ đối với bạn trai hoặc là ông xã của mình.. Ôn tiên sinh vẫn duy trì trầm mặc, tay đặt ở bên hông cô chậm rãi tăng lực lên.
Ôn Viễn vẫn không phát hiện ra rằng trên mặt Ôn tiên sinh càng bình tĩnhthì bên trong lửagiậncàng mạnh,vẫn cằn nhằn liên miên nhưcũ, “Anh xem, nam nhân vậtchính trong cuốntiểuthuyếtnày tham gia quân ngũ, là bộđội đặc chủng. Tuy rằng người ta lui về làm một người quân nhân bình thường, mà một người quân nhân bình thường cùng một người không tham gia quân ngũ quả thật là không giống nhau.”
Ôn tiên sinh quay đầu đi, mắt nhìn đến tác giả của cuốn tiểu thuyết thì rất là khinh thường, “Ngay cả bút danh của một người mà cũng ẩn dưới con mèo cho được thì có thể viết ra cái gì văn vẻ chứ?”
Ôn Viễn chán nản, quyết định không cùng anh nói chuyện nữa. Cô muốn tránh thoát khỏi bàn tay của anh nhưnglại bị anh nắm lấy cổ tay.
“Kết cục như thế nào?”
“Hả?” Anh hỏi không đầu không đuôi, Ôn Viễn nhất thời phản ứng không kịp.
“Quyển sách này có kết cục nhưthếnào?” Anh nhíu mày, thảnnhiên hỏi.
“Đương nhiên là Happyending rồi.Đều cóbaby, ôi lạicòn nói nữa,trong quyểnsách này trừbỏ namnhân vậtchính còn có mộttiểu giahỏa rất hoạt bát nữa.. hihi…”
Lông mày của Ôn tiên sinh lúc này bắt đầu nhếch lên, nhân vật nam chính trong một cuốn tiểu thuyết hưcấu đều có kết cục tốt hơnso vớianh.
Ôn tiên sinh cảm thấy chính mình không thể lại bất động thanh sắc được nữa rồi.
“Em không đi ra phải không?” Anh nói.
“Em ở nhà xem tiểu thuyết.” Ôn tiểu cô nươngmặt màyhớn hở.
“Em cũng không cần xem tiểu thuyết nữa.” Anh không để ý đến sự giãy dụa của cô, lấy quyển sách trên tay cô, “Chúng talàm mộtchút chuyệnnhỉ?”
“Cáigì? Làm gì chứ?” Ôn tiểu cô nương lắp bắp nhìn anh đang chồm người lại đây,bị một bóngngười baophủ lênkhiến cônhất thời cảm thấychính mình chạy trời không khỏi nắng, lưu lại cho cô một kết cục chỉ có bốn chữ – Sách cốt nhập phúc.