“Đúng vậy! Tam đệ, đệ xem cuộc sống hiện tại của nhà mình rất tốt. Có thể thi đậu là tốt nhất, lỡ thi không đậu cũng không sao, trở về theo các ca ca cùng bán đồ ăn, cùng nhau hốt bạc!” Tần Diệu có vài phần lưu luyến vỗ vỗ vai Tần Chung.
Trán Tần mẫu lập tức nổi gân xanh: “Không biết nói chuyện thì câm miệng lại đi!”
“Sao con lại không biết nói chuyện? Mẹ, ý của mẹ không phải cũng giống con à?” Tần Diệu thấy thật oan ức.
“Mẹ, mẹ nói tướng công con không biết cái khác thì con không có ý kiến, nhưng mẹ nói chàng không biết nói chuyện thì con không đồng ý….” Mã Đại Ni kéo Tần Diệu qua, vẻ mặt đau lòng.
“Phụt!” Lý Ỷ La thật sự không nhịn được mà bật cười, vốn là cảnh tượng ly biệt đầy thương cảm, cố tình lại bị hai phu thê Tần Diệu biến thành một trận khôi hài.
Tần Chung cũng có chút bất đắc dĩ, nhà khác đều hy vọng người nhà mình có thể đổ cao, nhưng nhà bọn họ, nương tử hắn đối với chuyện hắn thi đậu hay rớt hoàn toàn không để ý, bây giờ đến cả nhị ca hắn cũng vậy….
Cũng may, Tần phụ xem như còn bình thường, ông vỗ vỗ vai Tần Chung, tha thiết nhìn con mình: “Thi cho tốt!” Nếu Tần Chung có thể thi đậu tú tài trở về, vậy Tần gia cũng coi như được thay đổi địa vị.
“Cha, mẹ, mọi người ở nhà nhớ bảo trọng thân thể, con và nương tử đi đây!” Tần Chung hành lễ riêng biệt từng người với Tần phụ và Tần mẫu.
Lý Ỷ La vô cùng lưu luyến Tần mẫu, nàng ôm chặt lấy bà ấy: “Mẹ, mẹ ở nhà đừng làm nhiều việc quá, hiện giờ trong nhà không còn khó khăn như trước, đừng để bản thân vất vả nữa. Đợi khi con về mà thấy mẹ không khỏe thì con sẽ không vui đâu….”
“Được, được, không làm, không làm.” Tần mẫu rốt cuộc cũng không kiềm được nước mắt, cứ lôi kéo dặn dò Lý Ỷ La đủ điều: “Trên đường đi nhất định phải cẩn thận, biết không?”
“Tiểu thẩm thẩm, tiểu thẩm thẩm, người và tiểu thúc thúc nhất định phải mau trở về! Con sẽ rất nhớ tiểu thẩm thẩm!” Tần Tử Viễn ôm chặt chân Lý Ỷ La, ngước gương mặt bánh bao lên nói.
Tần Chung ở bên cạnh nhìn, trong mắt chợt lóe một cái. Hắn nhẫn nhịn đợi một lát, thấy Tần Tử Viễn cứ léo nhéo mãi không ngừng, lúc này mới bước tới kéo Tần Tử Viễn ra: “Được rồi, Tử Viễn ở nhà phải ngoan, tiểu thúc thúc về sẽ mang đồ ăn ngon cho con!”
Mắt Tần Tử Viễn lập tức phát sáng, chĩa ngón tay bụ bẫm ra: “Ngoéo tay!”
Khóe miệng Tần Chung giật giật: “Được, ngoéo tay!”
Thuyền phải xuất phát, không đành lòng mấy cũng phải tạm biệt, Tần Chung và Lý Ỷ La đứng ở đầu thuyền, mọi người Tần gia đứng trên bến tàu vẫn còn liên tục vẫy tay, mãi cho đến khi thuyền đã đi xa, hóa thành một chấm đen nhỏ mà người Tần gia vẫn chưa bỏ đi.
“Tướng công, đây là lần đầu tiên chàng đi xa nhà như vậy phải không?” Bên ngoài gió lớn, băng trên mặt sông mới vừa tan, Lý Ỷ La sợ Tần Chung cảm lạnh, liền dìu hắn vào khoang thuyền.
Có tiền, Lý Ỷ La tất nhiên sẽ không bạc đãi chính mình cùng tiểu tướng công mảnh mai. Đây là con thuyền lớn hai tầng, chuyên đón khách. Ngành hải vận ở Đại Việt phát đạt, kỹ thuật đóng thuyền tiên tiến, loại thuyền lớn bậc này cũng không hiếm thấy.
Lý Ỷ La và Tần Chung còn có phòng riêng của mình.
Giường trong phòng cũng không nhỏ lắm, Lý Ỷ La sờ sờ, chăn khá mềm, trước giường còn trải một tấm thảm dày. Trên bàn bày biện đầy đủ trà nước, bố trí cũng xem như lịch sự tao nhã.
Lý Ỷ La hài lòng gật đầu: “Quả nhiên là tiền nào của nấy!” Xuôi dòng từ Vân Dương huyện đến Ích Dương phủ ít nhất cũng mất sáu ngày, phí thuê thuyền mất hai mươi lượng bạc, đấy là chưa bao gồm chi phí ăn uống.
Tần Chung có chút đau lòng Lý Ỷ La kiếm tiền vất vả: “Chúng ta có thể thuê con thuyền khác rẻ hơn.”
Lý Ỷ La không tán đồng: “Không được! Chúng ta có tiền, tại sao còn phải làm khổ chính mình? Chàng phải ăn ngon ngủ ngon thì mới đủ tinh lực đi thi khoa cử. Chàng nghĩ thử xem, nếu chỉ vì chuyện này mà làm cho không đủ tinh thần rồi thi trượt, há chẳng phải là vì nhỏ mất lớn sao?”
Tần Chung khẽ cười, gãi nhẹ lên chóp mũi Lý Ỷ La: “Đúng! Nàng nói cái gì cũng đúng hết!”
Lý Ỷ La khẽ đảo mắt, đùa cợt nói: “Thật? Vậy nếu ta nói chờ chúng ta hai mươi tuổi mới viên phòng, cũng là đúng?”
Mặt Tần Chung biến sắc ngay lập tức, cánh môi run rẩy: “Ỷ La, nàng không phải nói thật chứ?” Nếu không phải Lý Ỷ La quá khỏe, hắn còn có thể làm bừa. Nhưng mấu chốt là hắn trói gà còn không chặt, còn sức lực Lý Ỷ La thì lớn vô cùng. Ở trước mặt Lý Ỷ La, hắn chỉ có thể cam phận bị bắt nạt.
Lý Ỷ La phì cười: “Đùa chàng thôi, đồ ngốc!”
Trong lòng Tần Chung thầm thở phào nhẹ nhõm, đợi khi hồi phục tinh thần mới cảm thấy có chút buồn cười, hắn xem như triệt để rơi vào ma chướng rồi!
Tần Chung ôm lấy Lý Ỷ La, hôn lên vành tai nàng, rồi thở dài: “Nàng còn muốn tra tấn ta tới khi nào?” Sức khỏe hắn đã sớm tốt lên rồi.
Lý Ỷ La xoa xoa đầu Tần Chung: “Kỳ thật…. Ta từng xem qua một quyển y thư, trong đó nói, nữ nhân trước mười tám tuổi mà sinh con sẽ không tốt!” Cơ thể này còn chưa hoàn toàn phát triển, đây là thân thể của nguyên chủ, do trước kia bị bạc đãi quá mức.
“Thật à?” Tần Chung cau mày lại, không đợi Lý Ỷ La trả lời mình, Tần Chung đã thở dài nói tiếp: “Mặc kệ có phải thật không, chỉ cần có chút khả năng không tốt cho sức khỏe của nàng thì chúng ta không cần vội!”
Lý Ỷ La cảm thấy thật ấm áp. Tâm tư Tần Chung sâu kín, thậm chí có chút cố chấp đối với nàng, nhưng xác thực hắn đã đặt nàng nơi đầu quả tim. Nàng chưa từng yêu đương, thật không ngờ chuyện lưỡng tình tương duyệt lại đẹp đến như vậy. Lý Ỷ La cũng nhón chân hôn một cái vào vành tai Tần Chung: “Tướng công, chàng thật tốt~~.”
“Không phải, nương tử của ta mới tốt~!”
Lý Ỷ La cười, hôn một cái thật mạnh vào yết hầu Tần Chung.
Hai cánh tay Tần Chung đang ôm Lý Ỷ La bỗng siết chặt lại. Lý Ỷ La thấy tình hình không ổn liền vội vàng buông Tần Chung ra, ho một cái: “Đến giờ ăn cơm rồi!”
Tần Chung hít sâu một hơi, cũng buông Lý Ỷ La ra: “Ừm, ăn cơm rồi nói!”
Không bao lâu sau, tiểu nhị trên thuyền liền đến gõ cửa phòng: “Khách quan, xin hỏi các vị đến nhà ăn dùng cơm hay là mang đồ ăn lên phòng ạ?”
Nhìn xem, tốn nhiều tiền thì phục vụ cũng khác hơn.
“Tướng công, chàng quyết định đi!” Lý Ỷ La nhìn Tần Chung.
Cả người Tần Chung khô nóng: “Đến nhà ăn đi!” Trên đường thuận tiện hóng gió cho mát luôn.
Lý Ỷ La lấy áo choàng khoác thêm cho Tần Chung. Tần Chung kéo kéo áo choàng trên người, che đi vị trí dưới eo mình.
Lý Ỷ La buồn cười, giúp Tần Chung sửa lại đai lưng: “Tướng công, đi thôi!”
“Chờ một chút!” Tần Chung đi đến rương hành lý tìm kiếm, rồi lấy áo choàng của Lý Ỷ La ra: “Khoác thêm cái này.”
“Ta không lạnh!” Lý Ỷ La không muốn mặc áo choàng. Lúc trước nàng muốn may y phục tình lữ, cho nên mới may thêm một chiếc áo choàng giống hệt cái của Tần Chung, chỉ khác nhau về kích cỡ mà thôi. Về sau mới phát hiện, đẹp thì có đẹp, nhưng đi đường quá bất tiện.
“Mặc đi, bằng không ta không yên tâm!” Hai chiếc áo choàng giống nhau như đúc, người ngoài nhìn vào sẽ biết bọn họ có quan hệ thân mật ngay.
“Được rồi!” Lý Ỷ La nghĩ nhà ăn chỉ ở ngay dưới lầu, đi cũng không xa nên đồng ý.
Nhà ăn ở tầng một, giống như tửu lâu, không gian khá lớn, bày hơn mười cái bàn, người đến nhà ăn ăn cơm cũng kha khá. Vừa thấy Tần Chung và Lý Ỷ La, tất cả mọi người cùng giật mình, đúng là một đôi bích nhân!
Tâm trạng Tần Chung cực tốt, nhưng bề ngoài lại vô cùng bình thản. Mà Lý Ỷ La thì sao? Nói thật, bề ngoài của Lý Ỷ La không tính là tuyệt đẹp, nhiều lắm cũng xem như là một cô nương khả ái thanh tú mà thôi. Tuy nhiên, nhất cử nhất động của nàng đều mang theo một lực hấp dẫn kỳ lạ, cùng đứng chung một chỗ với Tần Chung có vẻ ngoài lóa mắt vậy mà không hề rớt xuống thế hạ phong. Ngược lại càng tăng thêm sức mạnh, nhìn vô cũng hoàn hảo.
Tần Chung nắm tay Lý Ỷ La, tìm một cái bàn ngồi xuống, tiểu nhị vội vàng đưa thực đơn tới cho hai người: “Khách quan xin thông cảm, dù sao cũng đang ở trên sông, thức ăn không được phong phú, các vị dùng tạm vậy!”
Lý Ỷ La nhìn gương mặt tươi cười thân thiện của tiểu nhị, không biết thuyền này là của nhà nào kinh doanh, huấn luyện hạ nhân không tệ.
Tần Chung gật gật đầu, cười khẽ: “Không sao!” Nụ cười sáng như tinh tú, làm mọi người trong nhà ăn đều không nhịn được mà hướng mắt về phía này, đặc biết là mấy cô nương ở đây.
Lý Ỷ La thấy thế, liền dẫm mạnh một cái vào chân Tần Chung ở dưới mặt bàn. Tần Chung sửng sốt, lập tức thu nụ cười lại, có chút oan ức khiều khiều đôi đũa. Hắn đâu có cố ý, do ở cùng với nương tử nên mới không nhịn được mà cười chứ bộ!
Lý Ỷ La cố ý đề cao âm thanh: “Tướng công, uống canh hạt sen táo đỏ này đi, tốt cho dạ dày.”
Tần Chung dịu dàng đáp lại: “Ừm, nghe theo nương tử!” Trong giọng nói chứa đầy cưng chiều mà ai cũng nghe ra được.
Mọi người ở nhà ăn cùng thu hồi tầm mắt, thì ra là một đôi phu thê, còn tưởng là huynh muội chứ!