Chu Thanh khoanh tay nhìn quả cầu trúc, lắc lắc đầu đáp: “Sẽ không có chuyện gì, cha ta cũng không ra sức lâu đâu, người bên trong, nhiều nhất là thụ thương thôi.”
“Không, ta nói chính là nhị bá ấy, mỗi ngày nhị bá đều học hành cực khổ, đột nhiên hao phí khí lực lớn như vậy, nhị bá có thể..”
Chữ “chết” bất thình lình xuất hiện kia, nghẹn ngay ở cổ họng Chu Dao, khiến nàng không thể thốt ra được.
“Nhị bá có thể không chịu đựng nổi a!”
Trước đó, Chu Thanh chỉ nhìn chằm chằm người bên trong cầu trúc, bị Chu Dao nhắc nhở như vậy, ánh mắt nàng liền chuyển sang Chu Hoài Sơn.
Mượn sánh sáng của đèn lồng trong viện, nàng ẩn ẩn có thể nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của Chu Hoài Sơn, miệng mím chặt, đầy mặt tản ra hai chữ: Liều mạng. Trái tim Chu Thanh đột nhiên nhói lên một cái.
Không đúng! Người bên trong quả cầu trúc, tuyệt đối không phải là tên trộm vặt nào cả. Vậy thì là kẻ nào? Là đám người lần trước bọn họ gặp ở thư viện sao? Tại sao chúng lại tới đây? Muốn làm gì?
Vô số dấu chấm hỏi xuất hiện trong đầu Chu Thanh.
Ước chừng qua một khắc đồng hồ, Chu Hoài Sơn chưa ngã xuống, Chu Bình đã dùng hết khí lực, hơi vung tay, phịch một tiếng đặt mông ngồi trong đống tuyết thở mạnh từng hơi.
Thằng nhóc buông lỏng tay, nhưng Chu Hoài Sơn vẫn còn không hề nới lỏng, quả cầu trúc liền hung hăng đập mạnh từ trên cao xuống. Người bên trong lập tức theo quán tính ngã xuống, sau lưng đập mạnh một cái, rơi trên một mảnh đinh nhọn..
A!
Trúc cầu vừa rơi xuống đất, Lý Nhất lập tức tung mình nhảy qua. Trước khi người bên trong quả cầu trúc có hành động, nhanh chóng đâm thanh chủy thủ xuyên qua cầu trú thẳng đến cổ họng kẻ kia.
Người trong cầu trúc.. Huynh đệ, không cần phải như vậy! Ngươi cảm thấy ta bây giờ còn có sức lực làm gì hay không! Đầu ta choáng váng nhìn ngươi cũng đã ra bảy, tám khuôn mặt rồi!
Vừa hoạt động mạnh một trận, phóng thích toàn bộ nộ khí trong lòng, bây giờ buông tay, Chu Hoài Sơn liền cảm thấy toàn thân không còn chút khí lực nào. Hắn lảo đảo đi qua, mở cơ quan cửa của quả cầu trúc ra.
Lý Nhất nhanh chóng đẩy người bên trong ra ngoài. Không biết hắn lấy từ đâu ra một sợi dây thừng, trói chặt kẻ kia như đòn bánh tét, tiếp đó đưa tay cậy miệng lấy ra viên thuốc độc giấu trong hàm răng của kẻ đó.
Người kia.. Nếu như có thuốc độc thì ta còn phải chịu tội như thế này sao? Ta không thể uống thuốc độc tự vận để cầu giải thoát sao!
Không tìm được độc dược, Lý Nhất hồ nghi nhìn kẻ kia một cái. Chẳng lẽ tên này không phải là tử sĩ của Thế tử Ninh Vương Phủ à? Hắn nhận lầm? Không phải a! Mặc kệ, trước tiên thẩm vấn rồi lại nói.
Không đợi Lý Nhất mở miệng, Chu Hoài Sơn đã chỉ chỉ phòng mình, nói: “Đem người vào đã, ta muốn xem xem tên trộm vặt này ở đâu chui ra mà lại dám ra tay với ta!”
Nói xong, Chu Hoài Sơn chắp tay sau lưng đi vào phòng.
Chu Dao thấy không còn gì náo nhiệt để nhìn, nàng lại không có chút hứng thú với việc thẩm vấn, liền quay về phòng đọc thuyết thư. Còn Chu Bình, thời gian chơi đùa hôm nay đã kết thúc, phải trở về phòng đọc sách!
Chu Thanh nhìn bóng lưng Chu Hoài Sơn, giật giật môi, muốn nói lại thôi.
Chu Hoài Sơn dường như cảm giác được cái gì đó, liền ngừng bước chân, quay đầu nhìn Chu Thanh.
Chu Thanh nghênh tiếp ánh mắt của Chu Hoài Sơn hô: “Cha.”
Chu Hoài Sơn hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, đầu vai khẽ run lên, nói: “Nếu con muốn biết, thì cũng tiến vào a.”
Trong phòng Chu Hoài Sơn. Lý Nhất nhấn kẻ đột nhập ngã xuống đất. Chu Hoài Sơn ngồi xuống trước thư án, nhấc chén trà uống một ngụm.
“Ngươi là ai?” Bộ dáng này không có nửa điểm khí tức của một anh nông dân.
Người quỳ dưới đất ngẩng đầu nhìn Chu Hoài Sơn. Hắn đã hạ quyết tâm không nói một lời. Cùng lắm thì chết thôi. Chẳng phải tử sĩ tồn tại trên đời này chính là để chết sao.
Nhưng hắn vừa nhìn thấy Chu Thanh đứng sau lưng Chu Hoài Sơn, lập tức cả kinh đến trợn to hai mắt, run rẩy nói: “Trầm tiểu thư?”
Chu Thanh..
Chu Hoài Sơn..
Lý Nhất trố mắt, nhìn về phía Chu Thanh. Trong đầu đột nhiên hiện ra một khuôn mặt. Trầm Minh Nguyệt, vị hôn thê đã chết của Thế tử Ninh Vương Phủ. Bộ dáng vậy mà lại giống Chu cô nương đến vậy!
Trong đầu lóe lên một tia chớp, Lý Nhất lập tức cho Chu Thanh một ánh mắt. Chu Thanh hiểu ý, nâng ống tay áo lau nước mắt một cái.
“Chớ có nhắc đến Trầm tiểu thư gì nữa, trên đời này, sớm đã không còn Trầm tiểu thư.”
Giọng nói ưu tư buồn bã kia quả thực khiến cho khóe miệng Chu Hoài Sơn khẽ giật một cái. Khuê nữ của ta quả nhiên có hai gương mặt!
Lập tức Chu Hoài Sơn cũng nhập vai, chộp lấy cổ tay Chu Thanh, hung ác trừng người trên mặt đất.
“Tốt nhất ta hỏi cái gì thì ngươi khai ra cái đó, bằng không.. ta liền giết con tin!”