Hắn vừa dính vào giường, càng mệt rã rời hơn. Tư thế cũng không thay đổi chút nào, mắt khép lại lập tức ngủ thiếp đi.
Doãn Tiểu Đao xử lý vết thương trên trán cho hắn. Cô nghĩ, chờ hắn tỉnhtáo lại, phỏng chừng sẽ oán giận vết thương này xuất hiện trên khuôn mặt mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo.
Cô thấy áo hắn ướt đẫm, liền cởi ra. Sau đó đắp chăn giúp hắn, bưng kín.
Lam Diễm lầu bầu một tiếng, bỏ chăn ra.
Cô sợ hắn cảm lạnh, lại đắp lại. Sau đó hạ thấp nhiệt độ của máy điều hòa.
Lúc Lam Diễm ngủ, Doãn Tiểu Đao lấy đơn thuốc mà ông nội Doãn gửi tới.Cô tính quan sát thêm mấy ngày, sẽ cân nhắc điều chỉnh phương thuốc.
Ông nội Doãn còn gửi mấy quyển sách có liên quan tới, cô cũng lật xem cẩn thận.
Doãn Tiểu Đao rất khó để hết sức chăm chú làm một chuyện nào đó, bởi vìmọi thời điểm cô đều duy trì cảnh giác. Đây là thói quen qua nhiều năm.
Lam Diễm trở mình bao nhiêu lần, cô đều nhìn hắn bấy nhiêu lần.
Mãi đến khi hắn tỉnh lại.
Lam Diễm nhắm hai mắt ngáp một cái, sau đó nghiêng người sang. Hắn ngủ ngon thoải mái.
Lúc dễ chịu, hắn vô thức ưỡn lưng mấy lần.
Sau đó, hắn xoa bóp hông của mình, lại mò lưng của mình, lại vỗ vỗ vai của mình.
Bỗng nhiên Lam Diễm mở mắt, kéo chăn ra nhìn vào bên trong.
Ở trần.
May là, vẫn còn quần ở nửa người dưới.
Hắn dùng chăn che trước ngực lại, ngồi dậy, sau đó hướng thẳng tầm mắtvề phía Doãn Tiểu Đao: “Nói! Cô thừa dịp tôi ngủ, làm việc gì khôngđúng!”
Hắn vừa nói, Doãn Tiểu Đao liền biết, Lam Diễm tức đến nổ phổi đã trởlại. Cô đặt sách trong tay xuống: “Tôi quang minh lỗi lạc.”
“Tôi phi!” Lam Diễm quấn cả người vào trong chăn: “Có người nào quang minh lỗi lạc sẽ cởi bậy quần áo của người khác chứ.”
“Anh chảy mồ hôi, quần áo ướt.” Cô nhàn nhạt giải thích, không thấy không thích hợp.
Lam Diễm nhăn lông mày: “Lấy cớ!”
Doãn Tiểu Đao nghe hắn lên án vô lý, không phản ứng. Cô đi thẳng ra ngoài.
Lam Diễm thấy cô không trả lời, cũng chán rồi. Hắn lập tức xuống giường, tốc độ mặc quần áo nhanh trước nay chưa từng có.
Hắn cảm giác giấc ngủ vừa rồi không lâu lắm. Bây giờ là hơn tám giờ tối.
Hắn và cô đều chưa ăn cơm.
Nghĩ đến đây, Lam Diễm ra ngoài lục tủ lạnh.
Cũng may ngày hôm qua mua rất nhiều đồ ăn, tối nay còn có thể có một bữa cơm phong phú.
Hắn đi vào nhà bếp.
Doãn Tiểu Đao ở đó.
Lam Diễm hung dữ: “Cuồng nhìn trộm!”
“Tôi không nhìn trộm.” Doãn Tiểu Đao dùng đũa trộn lẫn thuốc đông y bên trong.
“Ai tin cô.” Hắn ngửi thấy một trận mùi thuốc trong bếp, nhăn mũi lại: “Thật là thúi.”
“Thuốc đắng dã tật.” Cô vẫn nói câu này.
“Hừ hừ.” Hắn thuận miệng đáp lại hai tiếng, sau đó bắt đầu biểu diễn tay nghề bếp trưởng của mình. Trong lúc đó, hắn còn thiên mã hành không( ýchỉ văn chương, thi ca hào phóng) nói: “Đao thị vệ, cô đi khắc cho tôimột bảng hiệu thần bếp đi.”
“Được.” Cô cảm thấy danh hiệu này đối với hắn mà nói, thực tế đến tên gọi về.
Lam Diễm nghe được lời chấp nhận của cô, cười đến vui vẻ.
Về thảm trạng lên cơn nghiện của hắn lúc trước, hai người đều không nhắc tới. Dường như cũng không coi là chuyện gì đáng kể.
Thực ra, trong đoạn thời gian ấy, Lam Diễm vẫn có ký ức. Cũng chính vìcó ký ức, nên hắn mới biết, không có thuốc, hắn khổ sở thế nào. Hắn thật không muốn trải qua quá trình nóng lạnh giày vò như vậy. Thế là trênbàn ăn, hắn nhìn Doãn Tiểu Đao đã ăn ba bát cơm: “Đao thị vệ, cô vẫn nên về quê cày ruộng đi thôi.”
Không đến một giây, cô đã trả lời: “Tôi từ chối.”
“Cô thật đáng ghét.” Ăn của hắn, ngủ của hắn, nhưng một mực không nghe lời của hắn.
Doãn Tiểu Đao không lên tiếng, tự mình gắp rau gắp thịt.
Hắn nói cài gì cô cũng không để ý.
Cô vẫn giữ vững niềm tin vẫn sẽ hướng về phía trước. Cô muốn thấy được Lam Diễm sau khi cai nghiện.
Cô nhất định sẽ nhìn thấy.
—
Lam Diễm ăn cơm xong đến cả phim tình ái cũng không có tâm tình xem, chỉ muốn ngủ.
Doãn Tiểu Đao ép hắn uống thuốc, hắn rất không vừa lòng.
Khi tắm, nhìn thấy vết thương trên trán, Lam Diễm càng tức giận bất bình: “Thật sự là bảo vệ chủ không tận sức!”
Nhưng mà hắn chán việc gầm gào với Doãn Tiểu Đao, hắn quá buồn ngủ. Liền nhào lên giường ngủ thiếp đi.
Doãn Tiểu Đao biết nguyên nhân là vì thang thuốc mà hắn buồn ngủ.
Lúc tiếng ngáy của hắn vang lên, cô lại tiếp tục nghiên cứu những sách vở có liên quan.
Nửa đêm, đột nhiên Lam Diễm tỉnh lại.
Hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, còn có chút buồn nôn.
Bởi vì không cung cấp đầy đủ hải lạc, là sẽ mất ngủ. Vì vậy rất nhiều người sẽ ỷ lại vào thuốc kháng tinh thần.
Lam Diễm ước chừng đoán được thuốc đông y của Doãn Tiểu Đao có tác dụng trấn tĩnh, thế nhưng hiệu quả không kéo dài.
Hắn chưa thực sự cai nghiện được, nên dẫn tới một loạt phản ứng cainghiện. Hắn không dám tưởng tượng, một khi dừng hút, sẽ rơi vào địa ngục như thế nào.
Đáng sợ nhất là, khi thời kỳ phẫn rã hải lạc kết thúc, không có nghĩa là đã cai nghiên thành công. Phía sau còn có thời kỳ khôi phục rất dài.Quá trình cai nghiện rất đau đớn, điều trị khôi phục cũng chưa chắc dễchịu. Kẻ nghiện hút bột trong thời gian dài, cơ chế sinh lý không giốngvới người bình thường. Bên ngoài chất độc phê thái phá hủy, bên trongthân thể tự phê thái. Làm biến mất phê thái bên ngoài, mà bên trong phêthái lại tới, không kịp sản sinh, các chứng bệnh gộp lại lập tức bạophát. Hơn nữa, không biết tới thời điểm bạo phát đó, cũng không biết sẽlà bệnh gì.
Ở trên giường Lam Diễm ngủ cũng không được, ngồi cũng không xong.
Sao hắn lại vì một kẻ ngốc kiên trì mà đưa mình vào trong đau khổ không biết.
Hắn mới là kẻ ngốc!
Hắn tâm phiền ý loạn, càng sợ hãi cai nghiện, càng nôn nóng.
“Tứ lang.” Lúc hắn tỉnh lại, Doãn Tiểu Đao nhận ra ngay.
Lam Diễm quay đầu nhìn phía cô. Trong phòng không bật đèn, hắn chỉ nhìnđược bóng người tối đen của cô: “Làm gì!” Thái độ của hắn tồi tệ.
“Sao không ngủ?”
“Vì không ngủ được.”
“Tôi có biện pháp.” Doãn Tiểu Đao nói xong mở đèn giường.
Hắn nghi ngờ nhìn cô.
Cô ngồi lên bên giường: “Nằm úp sấp.”
Sắc mặt Lam Diễm hơi biến đổi: “Đao thị vệ, tôi có thể nhắc nhở cô, nếunhư cô phá hủy sự trong sạch của tôi, là phải chịu trách nhiệm!”