– Mời ngồi!
Tần Tiêu xòe tay mời một cái, tiểu tốt mang một cái ghế dựa lớn đặt tới bên trái. Tần Tiêu tinh tế đánh giá Đột Quyết Chư Cát Lượng danh tiếng hiển hách này, chỉ thấy hắn mặc hồ phục Đột Quyết truyền thống, đỉnh đầu đội mũ da chiên, tóc bạc trắng như tuyết lại không có cắm thành bím như người Đột Quyết, mà tùy ý buông thõng xuống dưới, chòm râu cũng là xám trắng.
Mũi cao xương gò má nhô lên, hốc mắt hãm sâu, nếp nhăn trên trán rất nhiều, lộ vẻ già lão rõ ràng, một thân mệt mỏi. Liếc mắt nhìn lại một cái, chính là lão nhân gần đất xa trời.
Thôn Dục Cốc đi hoàn lễ, cũng thản nhiên ngồi vào trên ghế dựa, lúc này mới ngửa đầu quan sát Tần Tiêu một trận, lại không tự chủ được tấm tắc lắc đầu nói rằng:
– Thật không ngờ, Lang ma tướng quân danh tiếng truyền ra bên ngoài, cư nhiên lại là một thanh niên nhân tuấn mỹ và anh vũ như vậy. Nguyên bản lão hủ còn tưởng rằng sẽ là một mãng hán thân hình thật to lớn, mặt như hung thần!
Tần Tiêu nhếch miệng cười:
– Hạ Đạt Kiền đại nhân, cũng muốn suất hơn một điểm so với trong tưởng tượng của ta vậy.
Thôn Dục Cốc nghe được Tần Tiêu cư nhiên nịnh hắn là “suất”, không khỏi thất thanh cười lớn một tiếng:
– Không nghĩ tới, Tần Đại Tướng Quân ở trên chiến trường bễ nghễ thiên quân, cư nhiên còn là một nam nhi hào phóng rộng rãi, không phải loại dũng tướng quân hùng hổ dọa người này. Xem ra lão hủ một chuyến này, nhất định có thể được đền bù mong muốn rồi.
Tần Tiêu bất động thanh nhạc mỉm cười nói:
– Cũng không hẳn vậy, ta có đôi khi cũng là rất xúc phạm và không giảng đạo lý. Được đền bù mong muốn? Cái đó còn phải xem, nguyện vọng của Hạ Đạt Kiền đại nhân là cái gì?
Thôn Dục Cốc không khỏi hơi kinh ngạc: Người Trung Nguyên từ trước đều là thích bị vuốt mông ngựa. Tục ngữ cũng nói “thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên”. Trước mắt thanh niên nhân này lại cũng không giống như lưu ý ta khen tặng.
Thôn Dục Cốc khẽ cười cười:
– Lão hủ phụng mệnh lệnh của Khả Hãn đến đây đưa trả hơn vạn bách tính Trung Nguyên, cũng thỉnh cầu Sóc Phương quân trao trả chiến sĩ bị bắt làm tù binh của Hãn Quốc chúng ta.
– Cái này không hề có vấn đề.
Tần Tiêu phi khoái nói rằng:
– Đại Đường hoàng đế của chúng ta cũng nói, không muốn tạo nhiều sát nghiệt. Lần trước tại Nặc Chân Thủy binh sĩ Đột Quyết bị bắt làm tù binh có thể đủ số xin trả cho Đột Quyết Hãn Quốc.
Dứt lời, Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo Quách Tử Nghi đi ra ngoài truyền lệnh, lưỡng quân có thể bắt đầu trao đổi tù binh.
Thôn Dục Cốc thoả mãn gật đầu, tiếp tục nói rằng:
– Còn có tệ quốc vương tử Dương Ngã Chi và Tả Thừa Tương Đốt Phiên Bồ cũng thỉnh Đại Tướng Quân nhất loạt hoàn trả. Khả Hãn vì muốn biểu đạt thành ý, cố ý sai lão hủ đưa tới một nghìn thớt ngựa, hai nghìn con trâu và bốn ngàn con dê, xem như lễ vật đáp tạ Đại Tướng Quân thả vương tử và thừa tướng về.
Tần Tiêu tự tiếu phi tiếu nhìn Thôn Dục Cốc, lẳng lặng trầm mặc một trận, đạm nhiên nói rằng:
– Cái này, khiến cho Hạ Đạt Kiền đại nhân thất vọng rồi. Đặc Lặc và Tả Sương Sát từ hai ba tháng trước, cũng đã bị áp giải đến Trường An. Đừng nói là bọn họ hiện tại đã không ở Sóc Phương Nặc Chân Thủy, coi như là ở đây, bản tướng cũng không dám tự tung tự tác. Loại chuyện này…
Tần Tiêu đè thấp thanh âm một ít, cố tình ra vẻ quỷ bí nói rằng:
– Cũng không phải loại tướng quân như chúng ta có ra làm ra quyết định. Hạ Đạt Kiền đại nhân, ngài nói sao đây?
Thôn Dục Cốc cũng không có biểu hiện ra kinh ngạc và thất thố như dự liệu của Tần Tiêu, mà là đạm nhiên cười, vỗ về chòm râu tuyết trắng của mình nói rằng:
– Đại Tướng Quân nói, rất có đạo lý. Loại tình huống này cũng tự nhiên là ở trong dự liệu của lão hủ, không có gì ngoài ý muốn. Kỳ thực lần này lão hủ đến Âm Sơn, ngoại trừ phụng mệnh lệnh của Khả Hãn đến trao đổi tù binh, dâng lên cống vật, còn có một mục đích cá nhân khác, chính là muốn kiến thức Tần Đại Tướng Quân một chút.
– Lão hủ muốn biết, một người xuyên qua lỗ thủng trong phòng tuyến Hạ Lan Sơn, đón đánh bại Khuyết Đặc Lặc ở trên chiến trường, sau đó lại tiêu diệt toàn bộ bốn vạn đại quân của Dương Ngã Chi Đặc Lặc và Đốt Phiên Bồ, Tần Đại Tướng Quân đến tột cùng là dạng nhân vật gì.