Tần Tiêu vẫn thong dong ngồi trên ghế, cười ha hả:
-Huynh đệ ngươi giống như sống chỉ để giết người ấy! Đám binh tôm tướng cua kia gặp phải ngươi thật sự đúng là xui mấy kiếp!
-Ha ha!
Lý Tự Nghiệp cười to mấy tiếng, sau đó nói:
-Đại nhân, vừa rồi lúc ta giết tới hăng say có một người xông vào, cùng ta lưng tựa lung cùng chém giết một hồi, thật sự đúng là quá thống khoái! Người này cũng là một hảo thủ chuyên chơi đao đấy! hắn nói là muốn gặp mặt đại nhân một cái, nên ta đã dẫn hắn tới đây!
Tần Tiêu nói:
-Là Vạn Lôi chăng? Mau mời hắn vào.
Dứt lời liền ngồi thẳng lại.
Lý Tự Nghiệp chạy ra cửa, nói:
-Huynh đệ à, mau vào đi! Trên chiến trường thì như một con sói đói như thế, sao bây giờ lại e thẹn như nữ nhân thế này, mau vào đi!
Tần Tiêu nghe được Vạn Lôi đứng ngoài cửa ấp a ấp úng:
-Ta…
Tần Tiêu mỉm cười lắc đầu, đi tới cửa nói với Vạn Lôi:
-Vạn tướng quân à, mau vào trong phòng đi.
Vạn Lôi kinh ngạc nhìn Tần Tiêu, quăng cây đại đao trong tay xuống, quỳ xuống:
-Đại nhân, mạt tướng lúc trước đã vô lễ quá đáng với đại nhân, thỉnh đại nhân giáng tội trừng phạt!
Tần Tiêu liền vội vã đỡ hắn dậy:
-Vạn tướng quân đúng là một hãn tướng trung dũng! Chuyện xảy ra lúc trước lại càng khiến bản quan thêm bội phục ngài, có tội gì mà trừng phạt?
Vạn Lôi chắp tay đứng dậy:
-Lòng dạ của đại nhân bao la như biển, khiến mạt tướng vô cùng hổ thẹn!
Lý Tự Nghiệp cười ha hả:
-Vạn tướng quân, ngươi cũng đừng có lấy đại nhân nhà chúng ta ra so với đám người tầm thường kia! Lão Lý ta bình sinh chỉ bội phục hai người, một là cố tể tướng đã qua đời, Địch Quốc lão, thứ hai ấy à, chính là vị Tần đại nhân đang đứng trước mặt tướng quân đây!
Tần Tiêu cũng cười lên ha hả:
-Lý tướng quân, trước kia không phải cũng nói là chỉ bội phục hai người thôi sao?
-Ha ha ha!
Ba người cùng đồng thanh cười lớn.
Sau khi đã tiễn hai người Lý, Vạn đi khỏi, Tần Tiêu rốt cuộc một mình lẳng lặng ngồi suy nghĩ. Môt mình suy nghĩ hồi lâu sau, mới đứng dậy đi về phía từng được gọi là “động phòng” kia.
Chỗ đó, còn cất giấu một thứ rất quan trọng, chính là Thủy nhạc sách!
Không ngoài sự liệu của Tần Tiêu, Thủy nhạc sách vẫn bình yên vô sự, Tần Tiêu tìm một bộ quần áo trong phòng rồi gói Thủy nhạc sách lại. Sau đó chạy qua một bên rửa mặt sạch sẽ rồi thản nhiên đi về phía đại đường Lăng Vân Cư.
Công đường đã trở thành một quân trướng tạm thời hoặc là nói như là nha môn. Bên cạnh đứng hầu trên dưới một trăm tên Vũ Lâm Vệ, Lý Trọng Tuấn ngồi trên án cao, bắt đầu hạ từng đạo quân lệnh.
Sắc mặt Lý Trọng Tuấn nghiêm túc vô cùng:
– Tất cả nghịch đảng tù binh tiểu tốt, kéo tới bên hồ Bành Lễ chém ngay tại chỗ.
– Vâng!
Vài tên tiểu hiệu bộ dáng sĩ quan lĩnh mệnh chạy ra ngoài.
– Phủ binh tiểu tốt theo bọn phản nghịch Ngạc Châu lập tức bắt giữ, sau khi nghiêm thì tiếp tục xử trí.
– Tuân lệnh!
– Phàm là quan lại lần này đến Sở Tiên Sơn Trang bắt giữ, đợi Giang Nam Đạo khâm sai Tần đại nhân tra thêm thì tiếp tục.
– Tuân lệnh!
Đúng lúc này Tần Tiêu tiến vào công đường, Lý Trọng Tuấn cười to, đứng dậy chỉ vào Tần Tiêu nói:
– Chúng tướng quan, vị này chính là Giang Nam đạo khâm sai, Tần đại nhân! Tần đại nhân lần này anh hùng đại thắng, chúng tướng quan mau tới nghênh đón.
Trong nội đường hơn trăm người đồng thời chắp tay hành quân lễ, cùng lên tiếng:
– Tham kiến Tần đại nhân!
Tần Tiêu ha ha cười nói:
– Chư vị tướng quân miễn lễ!