Câu Việt trầm giọng đáp:
Câu Việt gậy đầu:
– Thám tử quan sát trận chiến từ xa truyền tin về, nói thế tiến công của đại quân U Minh quả thực vô cùng hung mãnh, hiện giờ Bàng Quán triệu tập lại đại quân đuổi theo không tha. Ngưu Hữu Đức không có y dây dưa, tiếp tục tiến về phía trước.
– Rốt cuộc tên này muốn làm gì?
Quảng Lệnh Công cau mày thầm hỏi một tiếng, đột nhiên hai mắt sáng lên, dán mắt vào la bàn, rồi lại nhanh chóng điều chỉnh tinh đồ, kiểm tra đường hành quân của Miêu Nghị lần nữa, đợi tới khi tinh đồ lại quay về khu Tử Mậu, chỉ tay một cái, quả quyết nói:
– Ngưu Hữu Đức muốn tới đây, mục đích của hắn là dẫn quân tham dự trận quyết chiến này!
Mọi việc đã tới nước này, đại quân của Miêu Nghị đã cách khu Tử Mậu không xa, rất để khiến người ta tưởng tượng.
– Câu Việt bỗng nhiên hồi phục tinh thần, nhanh chóng bấm ngon tay tính đường đi của Miêu Nghị rồi gật đầu liên tục nói:
– Không sai! Hóa ra ngay từ lúc đầu hắn đã đi đường tắt chạy tới vùng quyết chiến ở khu Tử Mậu, chẳng trách trên đường hành quân hắn không chút dây dưa, liên lục đi lại trong ba đường cảnh nội! Nói cách khác, từ lúc bắt đầu hắn đã liệu được khu Tử Mậu sẽ có một trận quyết chiến phân rõ thắng thua. Năng lực phán đoán thể cuộc chiến trường của hắn thật sự quá mạnh mẽ, mọi người đều nói hắn năng chinh thiện chiến, hôm nay mới biết quả thật là danh bất hư truyền.
– Sau trận chiến này, hắn sẽ giữ vững uy doanh một đời minh tướng! Quảng Lệnh Công ngắt lấy chòm râu, nghiến răng nói, bổng thở dài.
– Đáng tiếc không thể chiêu mộ hắn về dưới trướng bản vương. Ngưu Hữu Đức là đồ có mắt không tròng mà, lẽ nào nha đầu Mị Nhi có gì không tốt ư? Nhan sắc, nhân phẩm, địa vị, xuất thân có chỗ nào không xứng với hắn chứ?
Khấu Thiên Vương Phủ, Khấu Lăng Hư đứng trước la bàn tinh đô quay người sang phía khác, hình như không muốn nhìn thêm nữa, chắp tay lắc đầu:
– Lợi hại! Trận chiến này chính là trận chiến giúp Ngưu Hữu Đức công thành danh toại, luận về năng lực thông soái trên chiến trường, chiên tướng trong thiên hạ chưa chắc đã có người hơn được hắn!
Khấu Tranh sững sờ nhìn chằm chằm la bàn tinh đồ, hồi lâu không nói gì, một đường đánh tới của Ngưu Hữu Đức. đương nhiên mãi tới khi phụ nhân và Đường thúc nhìn thấu, nói rõ ra mình mới biết rõ y đồ chiến lược của Ngưu Hữu Đức. Ngay từ khi bắt đầu Ngưu Hữu Đức đã định liệu được nơi Hạo
– Bàng thật sự quyết chiến, điều này quả thực quá mức tưởng tượng!
Ở Ly Cung, Thanh Chủ nện một quyền lên la bàn tinh đô, hừ lạnh nói:
– Chạy thẳng tới nơi quyết chiến, chẳng lẽ tên này không sợ xảy ra điều gì bất trắc trên đường, khăng khăng chắc chắn mình có thể chạy tới đúng lúc ư?
Phá Quân ở cạnh lạnh lùng nói:
– Sự thực chứng minh cho dù trên đường có chuyện bất trắc cũng chẳng ngăn nổi hắn, vừa rồi còn đánh tan một trăm triệu nhân mã tập trung của Bàng Quán chỉ trong một khắc, đây chính là tự tin, tự tin tới mức coi anh hùng thiên hạ như không! Nói ra thì, vốn là tướng tài hiếm gặp mà cận vệ quân ta bồi dường ra, nhưng vẫn bị sự nghi ngờ của bệ hạ ép tới mức không thể không tự lập!
Thanh Chủ trừng lớn mắt:
– Chẳng lẽ ngươi không thấy hắn có ý đồ không tốt sao? Phá Quân:
– Thần không tin lúc ban đầu hắn đã nghĩ nhiều đến thế. Ban đầu e là chính hắn cũng không biết bản thân có thể đi tới hôm nay, con người ta có đôi khi là bị ép mới làm những chuyện ấy!