– Ồ!
Bát Giới hiếu kỳ một tiếng, đứng dậy đi đến dựa vào lan can, nghiêng đầu ra nhìn lên bầu trời hết nhìn đông lại nhìn sang tây, nghi ngờ nói:
– Thời tiết gặp quỷ kỳ quái vậy, rõ ràng trời quang vạn dặm làm thế nào lại có sấm thế kia. Chẳng lẽ trời muốn ma sao? Không giống.
Hắn lại cúi đầu người buông bản thân khỏi lan can. Sau đó trở lại trong đình.
Lỗ mũi Miêu Nghị ngửi thấy hương hoa, vô thức nhìn về bốn phía thì không khỏi ngạc nhiên. Hắn chỉ thấy ven hồ những loài hoa dại không biết tên kia đang đua hoa khoe sắc, còn cho rằng là mình nhìn nhầm rồi. Hắn nhảy ra khỏi đình, ngứt một bông hoa bóp nát trong tay, lại phát hiện không hề sai, đây là hoa tươi, thế nhưng hắn có thể khẳng định lúc trước khi hắn đến bên bờ hồ không hề có những thứ hoa dại này.
Càng rõ ràng hơn chính là, phía xa không hề có lấy cái đình này làm trung tâm thì những bông hoa dại này chỉ đua nhau nở rộ trong một phạm vi bán kính nào đó thôi. Miêu Nghị nhìn không khỏi kinh ngạc.
– Lão nhị, chuyện gì xảy ra với hoa này vậy?
Bát Giới dương dương tự đắc chỉ chỉ vào bản thân mình, giống như đây là kiệt tác của hắn, cười ha hả nói:
– Chút tài mọn này không đáng để nhắc đến, chỉ là trang phục tô điểm mà thôi, đã không thể đánh giết được ai bản thân cũng không tự bảo vệ được, không còn làm gì được nên chỉ có thể làm trò hề nho nhỏ này mà thôi.
Miêu Nghị kinh ngạc nói:
– Từ lúc nào ngươi có tài năng này, ta như thế nào lại không biết?
Bát Giới hai tay ôm ngực, tựa vào cột đình, lười biếng nhìn về phía hẻm núi chép miệng.
– Ta cũng không biết làm sao lại có năng lực này, dù sao hôm nay cũng là bất đắc dĩ bức ra thôi. Lão yêu quái trong miếu tuy là tà môn nhưng quả thật phật hiệu cao thâm. Vì để khắc chế lão yêu quái, nên cùng tụng kinh với lão yêu quái để áp chế lẫn nhau, cuối cùng bị lão yêu quái rèn luyện ra cho đấy. Mẹ kiếp, những năm này đoán chừng đã niệm hết kinh kiếp này và kiếp sau của ta luôn rồi, đoán chừng kiếp sau ta không còn cơ hội làm hòa thượng nữa rồi. Kiếp này đã làm xong kiếp hòa thượng rồi. Ài, năm đó ta với lão lừa trọc cùng học tập, lúc bị cắt ngang chân cũng không khó chịu như vậy. Mẹ kiếp, vì cứu lão lừa trọc kia mà ta cũng tự bội phục chính mình. Đại ca, ngươi không biết lúc trước ta có bao nhiêu thành kính, lại nói tiếp đều làܼ nước mắt trong nước mắt đây, hết lần này đến lần khác lão lừa trọc còn cho rằng đây đều là điều hiển nhiên, một chút cũng không lĩnh tình, cái tên này thật là…
Miêu Nghị cũng không hiểu Bát Giới đang nói năng lộn xộn cái gì chỉ hiểu kỳ là vì sao Bát Giới lại làm được:
– Vừa rồi không thấy ngươi làm như thế nào? Đến đây, thử lại lần nữa cho ta nhìn xem, mở mang thêm kiến thức.
– Ha, đi cho ngươi mở mang tầm mắt.
Bát Giới là tươi cười tí tửng nhảy qua khỏi lan can đi đến sườn dốc phía xa. Miêu Nghị cũng đi theo.
Ngọc La Sát không biết bọn hắn muốn đi đâu, cắn răng tiếp tục đuổi theo ở một khoảng cách không gần không xa.
Đến đến điểm cuối hoa nở, Bát Giới mới quay đầu nhìn Miêu Nghị cười nói.
– Đại ca… cho ngươi xem chút mới lại, xem cho kỳ, chú ý dưới chân ta.
Dứt lời, hắn chắp tay trước ngực, lặng yên đi về phía trước.
Miêu nghị tự nhiên là theo lời hắn mà quan sát dưới chân, rất nhanh hai mắt đã trừng lớn, chỉ thấy nơi mà Bát Giới từng giẫm qua, cây cỏ bị đè lên đều nhanh chóng trổi dậy, chữa nhánh cây nhanh chóng xuất hiện nụ hoa, nhiều đóa hoa tươi tắn không tiếng động vội vàng nở rộ, phàm là những nơi Bát Giới đặt chân qua đều như thế.
– Từng bước sinh liên trong truyền thuyết.
Ngọc La Sát trơ mắt nhìn ở phía bên này nghẹn ngào bịt miệng lại, trong ánh mắt đầy khiếp sợ.