Mười đầu lĩnh do Miêu Nghị cầm đầu cũng không khách sáo, mỗi người lấy hai trăm viên nhất phẩm, còn lại chia hết cho những người khác.
Bọn Miêu Nghị không lấy một đống nhẫn trữ vật, thứ này không thể cất giữ trong nhau, mang trên người sẽ là gánh nặng, đeo hết trên các ngón tay cũng không có ý nghĩa. Vì vậy cho nên phần lớn đều chia cho người phía dưới.
Đồ chứa trong các nhẫn trữ vật này có số lượng khổng lồ, toàn là vật liệu cần thiết cho sinh hoạt, chứa đầy hơn hai mươi nhẫn trữ vật, ném cho người của vệ đội chấp pháp mang.
Sau khi chia xong, Miêu Nghị giữ lại hai chiếc nhẫn trữ vật rỗng, tiện tay ném cho Thích Tú Hồng.
Toàn thân trên dưới Thích Tú Hồng có thể nói không có một món bảo vật, ngay cả thanh ngân thương lúc nào cũng phải cầm trên tay, ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có. Kẻ đưa nàng tới Tinh Tú Hải cũng thật sự là cặn bã, Miêu Nghị thấy vậy không chịu nổi. Hắn mang nàng theo cũng vì thấy nàng đáng thương, mấy chiếc nhẫn trữ vật các đầu lãnh không lấy, hắn là Minh chủ lấy hai chiếc thưởng cho nàng cũng không sao.
Thích Tú Hồng nhận nhẫn trữ vật, cố gắng nặn ra một nụ cười:
– Tạ Minh chủ.
– Nàng không lập tấc công, đồ cũng là các huynh đệ liều mạng mới kiếm được, không tiện tùy tiện thưởng cho nàng.
Miêu Nghị giải thích.
– Thích Tú Hồng hiểu.
Thích Tú Hồng cúi thấp đầu. Người này bằng lòng chứa chấp mình đã là may mắn, mình không giúp được chuyện gì, không dám hy vọng xa vời được chia bảo bối gì. Có thể được hai nhẫn trữ vật vậy là đủ rồi, tu hành nhiều năm như vậy còn chưa được hưởng mùi vị sử dụng nhẫn trữ vật.
Nếu cho nàng thêm một lần cơ hội, nàng sẽ không bước lên con đường tu hành này, tình nguyện làm người phàm lập gia đình, ở nhà giúp chồng dạy con. Nếu không vì có nhan sắc được người ta thu nhận, e rằng tới nay vẫn còn là một tán tu.
Sáu vị thống lĩnh Đại nhân ôm một đống đồ đang chuẩn bị đi phân chia cho thủ hạ chợt nhìn nhau, Đổng Toàn lấy ra một thanh bảo thương nhất phẩm ra, đưa đến trước mặt Thích Tú Hồng:
– Đây là một chút tâm ý của các huynh đệ bộ chữ Giáp, kính xin cô cô nhận lấy.
Y vừa ra tay, Vương Việt Thiên cũng lập tức lấy một món bảo giáp nhất phẩm ra:
– Cô cô, đây là một chút tâm ý của các huynh đệ bộ chữ Ất.
– Đây là một chút tâm ý của các huynh đệ bộ chữ Bính.
Sáu vị thống lĩnh cũng có ánh mắt, không chọn đồ giống nhau tặng Thích Tú Hồng, cuối cùng tặng nàng đủ một bộ pháp bảo.
Chẳng qua là cách gọi cô cô này, quả thật là đã xem Thích Tú Hồng như nữ nhân của Miêu Nghị, khiến cho nàng xấu hổ mặt đỏ bừng, khoát tay liên tiếp không chịu nhận.
Miêu Nghị ở bên cạnh nhàn nhạt lên tiếng nói:
– Đi tới Tinh Tú Hải, nàng hãy gác lại tự ái và thể diện, không có gì quan trọng hơn tính mạng của mình, có thể còn sống trở về là tốt hơn hết thảy. Nếu là một phen tâm ý của các huynh đệ, không ngại nhận lấy. Hắn vừa mở miệng, Thích Tú Hồng cắn môi tiếp nhận lễ vật mọi người, nói thật nhỏ:
– Cảm tạ!
Đối với người da mặt mỏng, hiển nhiên là thu lễ này cực kỳ khó khăn
Sáu vị thống lĩnh thấy nàng da mặt mỏng, nể mặt của Miêu Nghị không nói thêm gì, tất cả cười ha hả xoay người đi.
Không đợi quá lâu, có thật nhiều chiến lợi phẩm bổ sung, trang bị hơn ngàn nhân mã có thể nói trong nháy mắt tăng lên một cấp bậc khác. Không ít người góp đủ một bộ chiến giáp, mặc dù một số người là mặc chung vừa nhất phẩm vừa nhị phẩm, nhưng dù sao có còn hơn không.