Khuya hôm 23 tháng 8 cũng không khác gì những đêm trước.
Trương Bích Linh nấu cháo nóng trong nhà bếp cho họ lấp bụng. Hạ Tiều bị đổi ca đi tắm, Chu Húc đi ra khỏi phòng một lát, ngồi trên thành ghế sô pha trong phòng khách tán gẫu với Trương Lam.
Khi nói được nửa câu, nó tự dưng vô cớ run lên một cái, như thể đang bình thường thì lại thất thần.
Trương Lam hỏi hai câu nhưng không nghe ai đáp lời, thậm chí còn ‘a lô’ vài tiếng.
Giữa tiếng nghi vấn cuối cùng, Chu Húc lập tức lấy lại tinh thần. Như là có nhận biết từ nơi thăm thẳm nào đó, nó vô thức ngoái đầu ngó bức danh phả được treo trên tường.
Chỉ thấy một chỗ nào đó trên bức danh phả chợt sáng lên, tựa như đèn xe bỗng lướt qua lúc chạy ngang.
Chu Húc há hốc mồm, rơi vào một trạng thái mơ màng khó tin.
Mấy giây sau, nó rốt cuộc tỉnh ngộ, tia sáng ấy đến từ đỉnh chóp của bức danh phả. Đó là khởi điểm của mọi nhánh rễ con cháu đời sau, cũng là khởi đầu của phán quan.
Ở đó có một cái tên, màu bút đỏ cho thấy đã lìa đời, lặng thinh hơn một nghìn năm qua. Cho đến giờ phút này, nó thực sự đã phát sáng.
Đó là… Trần Bất Đáo.
“Con ——”
Âm cuối còn chưa thoát khỏi miệng, Chu Húc đã chạy về phía căn phòng.
Vì quá gấp gáp, nó bị vấp chân vào tay vịn của ghế sô pha tay vịn, đụng ngã đồ trang trí bằng đồng trên chiếc ghế chân cao rồi lảo đảo té ập lên sàn.
Chỉ trong một giây tích tắc ấy, Bốc Ninh đã chiếm chủ vị.
Hắn vịn khung cửa và ổn định thân hình lúc bước vào phòng.
… Cũng may là đã vịn.
Vì hắn vừa đưa mắt nhìn lên thì thấy ngay Trần Bất Đáo đã tỉnh lại và ngồi ở mép giường.
Cây trâm ngọc trắng mà hắn thường dùng năm ấy không biết đã làm rơi ở đâu, tóc dài xõa xuống, hơn phân nửa nằm ở sau lưng, phần còn lại trượt xuôi theo bả vai và rủ vào trong nếp gấp của áo choàng.
Trong phòng ngủ không bật đèn lớn, chỉ có đèn ngủ đang chiếu sáng.
Dưới ánh đèn, Trần Bất Đáo giơ tay phải lên và nhìn xem chuỗi ngọc cũng như dây đỏ vòng quanh trên cổ tay.
Có lẽ do làn da trắng bệch quá cỡ, ngón tay của hắn trông còn dài hơn so với dĩ vãng, xương cốt rõ rệt, làm cho sợi dây đỏ thắm quấn quanh cổ tay càng thêm chói mắt.
“Sư phụ…” Bốc Ninh khẽ mở miệng, như là sợ quấy rầy giấc mộng.
Lời vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy mình bị đụng một phát.
“Sao vậy ——” sau lưng là Trương Bích Linh nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới và Hạ Tiều chảy nước dầm dề, họ muốn hỏi có chuyện gì đang xảy ra, ai dè nói được một nửa thì câm nín.
“Tổ sư gia?” Hạ Tiều kinh ngạc gọi một tiếng. Một lát sau, tựa như xác định giùm ai đó, cậu lại gọi thêm một tiếng: “Tổ sư gia! Tổ sư gia… người tỉnh rồi ạ?”
Trần Bất Đáo xoay đầu sang.
Gò má của hắn được chiếu rọi dưới ánh sáng, tầm nhìn trễ một nhịp mới dời khỏi cổ tay. Lúc quay qua, ấn đường vẫn nhíu lại, ánh mắt thì nặng trĩu.
Bốc Ninh sửng sốt.
Trong tất cả ký ức từ nhỏ đến lớn của hắn, Trần Bất Đáo luôn luôn tốt tính. Tuy họ đều rất sợ hắn và kính nể hắn, cho dù sự tốt tính ấy luôn mang một cảm giác xa cách không hỏi về những việc tục vặt vãnh, nhưng trong nhận thức của họ… Trần Bất Đáo chưa từng có vẻ mặt như thế.
Dù cho họ làm có chuyện ngu xuẩn, nên bị quản thúc, hắn cũng chỉ thu lại ý cười, vẻ mặt hờ hững.
Bấy nhiêu đây thôi cũng đủ làm họ sợ rồi.
Còn Trần Bất Đáo ngay giờ phút này, hắn thực sự chưa thấy bao giờ.
Hắn bắt đầu sợ sệt theo bản năng, nhưng khổ sở thì vẫn nhiều hơn.
“Văn Thời đâu rồi.” Trần Bất Đáo nhìn họ.
Giọng điệu của hắn cũng không hề nặng, nhưng vì bản thể ngủ say suốt nghìn năm qua, chưa mở miệng lần nào, do đó giọng nói trầm thấp khàn tiếng.
Cả đám cứng đờ.
Một cõi lặng im kỳ lạ tràn ra khắp phòng, ngột ngạt khiến cho người ta không thở nổi.
Bọn Bốc Ninh từ nhỏ đã hiếm khi nào nhìn thẳng vào mắt Trần Bất Đáo, lớn rồi thì đỡ tốt hơn đôi chút. Nhưng trong một chớp mắt này, cảm giác chột dạ và sợ hãi thường có hồi nhỏ lại trỗi dậy.
Hắn đưa mắt sang chỗ khác, không dám nhìn Trần Bất Đáo.
“Sư đệ nó đã…” Bốc Ninh nói vài chữ rồi im re, không biết phải nói tiếp như thế nào.
Thế là, sự tĩnh lặng lâu hơn phủ xuống.
Bốc Ninh không ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm cái bóng in nghiêng trên mặt đất của Trần Bất Đáo. Dù không nhìn nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được, sư phụ đang tức giận.
Đó là một cảm giác đau lòng hết sức sâu nặng, muốn bộc phát nhưng lại không có ai để mà quở trách cả.
Có lẽ không chịu nổi bầu không khí làm cho người ta khó chịu kia, Hạ Tiều bỗng mở miệng, nói một câu không đầu không đuôi: “Sẽ đi ra thôi.”
Dứt lời, cậu im một giây, sau đó lặp lại một cách nghiêm túc: “Anh con sẽ đi ra. Ông nội từng nói, cửa vô tướng là vòng luân hồi của một mình anh con, anh ấy sẽ đi ra thôi ạ.”
Anh đã vượt qua nhiều bận như vậy, sao lần này lại thất hứa được chứ?
Chỉ cần đợi thôi.
Trương Bích Linh khẽ hỏi: “Hồi trước ngài ấy… lão tổ Văn Thời tốn bao nhiêu lâu?”
Hạ Tiều lặng tiếng một lát rồi đáp: “25 năm.”
Câu này vừa được thốt lên, Trần Bất Đáo đã mở bàn tay ra với Bốc Ninh: “Con có mang theo những thứ con dùng để xếp quẻ không?”
Bốc Ninh khá sửng sốt, vì ai cũng nói rằng Tổ sư gia Trần Bất Đáo tinh thông mọi thứ, chỉ có quẻ thuật là thiếu một ít linh khiếu trời cho. Vì vậy, ngay cả mấy tên thân đồ họ đây cũng biết, xưa nay hắn sẽ không tự mình bói toán.
“Con…” Chu Húc chiếm chủ vị phần lớn thời gian vừa qua, song nó lại hầu như chẳng hề ra ngoài, do vậy trên người Bốc Ninh trống không, chẳng mang theo thứ gì cả.
Hạ Tiều thì chạy tới phòng khách nhanh như chớp, lục tung tùng phèo kêu leng keng rầm đùng. Sau một lát, cậu cầm vài đồng xu tới, “Cái này được chứ ạ?”
Trần Bất Đáo để đồng xu vào trong lòng bàn tay.
Hắn cũng không xếp theo tuần tự, mà chỉ lần lượt lấy ngón cái vuốt nhẹ hoa văn trên bề mặt của đồng xu.
Hạ Tiều và Trương Bích Linh còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe một tiếng ‘keng’, đồng xu lại trở về trong tay Hạ Tiều. Mà Trần Bất Đáo cũng đã đứng dậy rồi mở một cửa trận ngay tại chỗ.
Cửa trận đen ngòm trống rỗng xuất hiện trong phòng ngủ, gió lạnh ẩm thấp từ bên trong gào thét tuôn ra.
Họ còn chẳng thấy Trần Bất Đáo sử dụng đá trận, chỉ nghe hắn nghiêng đầu nghẹn ngào ho vài tiếng.
Những tiếng ho ứ đọng trong lồng ngực ấy lập tức giúp Hạ Tiều tìm về cảm giác quen thuộc.
Cậu nhỏ giọng hỏi: “Tổ sư gia mới tính cái gì vậy ạ?”
Bốc Ninh nói: “Tính nơi cửa vô tướng sẽ rơi xuống.”
Điều này thì cũng dễ hiểu.
Thế nhưng…
“Vậy ngài ấy mở cửa trận làm chi thế?” Hạ Tiều lẩm bẩm.
Lúc cậu hỏi, Trần Bất Đáo đã cất bước đi vào cửa trận.
Áo choàng màu đỏ và áo trong màu trắng bị gió thổi phất lên rồi buông xuống thoáng biến mất trong bóng tối, người nọ chỉ để lại một câu trả lời rằng: “Bắt người.”
“…”
Hạ Tiều hoang mang.
Cậu ngớ ra mấy giây, xoay đầu hỏi Bốc Ninh: “Ủa kỳ vậy, mỗi lần anh con bước vào cửa vô tướng thì ít nhất cũng tốn mười mấy hai mươi năm, bây giờ Tổ sư gia lại đi như thế, bộ ngài ấy tính định cư ở trong đó luôn hả???”
Bốc Ninh càng cảm thấy hoang mang hơn nữa, trong lòng tự nhủ ta chưa từng đi qua cửa vô tướng, cũng chưa từng thấy ai đi cả, con hỏi ta thì ta hỏi ai?
Nhưng khoảnh khắc này, hắn chợt có phần vui vẻ, nguyên nhân thì không nói nên lời, chẳng qua là nó từ tận đáy lòng sâu thẳm mà thôi.
Từ tận đáy lòng sâu thẳm, hắn cảm thấy Văn Thời sắp trở về rồi. Từ tận đáy lòng sâu thẳm, mọi thứ có vẻ đều sẽ ổn cả thôi.
Hắn chỉ còn một nỗi lo ——
Hình như sư phụ giận dữ lắm, sư đệ mà ra được thì chắc là ăn hành rồi.
***
Văn Thời đã bước đi trong không gian tối tăm này được khá lâu.
Nơi này không có bình minh hoặc hoàng hôn, không có bốn mùa luân phiên, đâu đâu cũng là bóng đêm giống nhau như đúc, không có bất cứ thứ gì có thể nhắc anh biết về thời gian.
Trong hoàn cảnh này, con người ta rất dễ trở nên lười biếng.
Trước đó, mỗi lần tới đây, anh đều rơi vào một thời kỳ ngủ say dài đằng đẵng. Ngủ không biết nhân gian, không biết thời đại, cứ như đang ngủ bù một giấc dài chừng mấy chục năm, đợi đến khi không mệt nữa thì mới ngồi dậy và đi ra ngoài.
Nhưng lần này lại khác.
Anh chìm nổi trong bóng tối thân quen này suốt một thời gian, song dẫu có cố gắng ra sao cũng không thể yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Có một quãng thời gian rất dài, anh chìm trong một cảm giác nóng lòng hỗn độn ——
Anh cứ luôn cảm thấy vẫn còn một chuyện quan trọng chưa làm, nhưng anh lại không nghĩ ra được đó đến tột cùng là chuyện gì.
Mãi đến khi một giây nào đó, anh nghe văng vẳng có người đang gọi mình.
“Văn Thời.”
Xa xôi mà mơ hồ, tựa như ánh mắt từng dõi theo sau lưng anh suốt một hồi dài lâu.
Chỉ là anh lại không tìm ra ánh mắt đó. Mỗi lần ngoảnh đầu, anh sẽ chỉ trông thấy một mảng tối thui càng thêm đen kịt. Nhưng giọng nói thì khác…
Dường như nó không đến từ đằng sau, mà là phía trước.
Ở phía trước cách đó không biết bao xa, có người vẫn luôn trò chuyện với anh.
Anh luôn cẩn thận lắng nghe một lát rồi đi theo nguồn âm một đoạn dài. Kế tiếp, anh lại lắng nghe một lát rồi đi thêm một đoạn dài.
Người nọ nói rất nhiều, nhưng anh không nghe rõ, chỉ có thể nghe ra tên mình mà thôi.
“Văn Thời.”
“Văn Thời?”
“Văn Thời…”
“Ta nghe rồi mà.” Anh đáp một câu nghe có vẻ phàn nàn.
Tiếc là lời mới bay ra hỏi miệng thì lại tan biến trong bóng tối.
Anh luôn dừng bước một lúc, sau đó lại không cam lòng mà tiếp tục đi về phía giọng nói ấy.
Bóng tối này quá cô đơn, chỉ có giọng nói ấy mới có thể ở bên anh mà thôi.
Anh vừa đi vừa nghỉ mà chẳng biết mệt mỏi.
Đoạn đường từng đi qua càng ngày càng dài, anh cũng càng ngày càng tỏ tường, tựa như một lữ khách dần dần thức tỉnh từ cơn mộng mị.
Anh càng chạy càng chậm rồi đột nhiên dừng chân vào một thời khắc nào đó. Tiếp đấy, anh lại nghe thấy giọng nói kia.
Người nọ nói: “Người tuyết, ta tới đón em về nhà đây.”
Trong chớp nhoáng ấy, tất cả những thứ bị lãng quên trong đống hỗn độn này đều ùn ùn kéo vọt về phía anh.
Cuối cùng anh cũng nhớ ra chuyện quan trọng kia ——
Anh dùng hết mọi sức lực để giữ một người ở lại, anh phải về nhà cùng người nọ.
Trần Bất Đáo…
Văn Thời há miệng, tiếng nói vẫn bị bao phủ trong bóng đêm.
Nhưng mà không sao, anh tự nghe được.
Văn Thời nhấc chân sải bước về phía giọng nói, đến phút cuối thì suýt chừng là chạy đi giống như anh từng xông lên đỉnh núi từ dưới chân núi…
Đó chỉ là vỏn vẹn trong tích tắc.
Chưa gì hết, anh đã đi hết con đường từng dài dằng dặc đến không có điểm cuối.
Anh trông thấy bầu trời ở cuối đường, bóng mặt trời lọt vào cứ như xuyên qua kẽ lá trong núi, sặc sỡ mà lóa mắt. Anh giơ tay định che mắt thì lại cảm thấy có một bàn tay luồn vào trong bóng tối và bắt lấy mình.
***
Bốc Ninh, Hạ Tiều và Trương Bích Linh theo bước đi vào cửa trận và lần mò dọc theo một con đường dài.
Lúc họ bước ra khỏi đầu còn lại, Trần Bất Đáo đã đập nên một vết nứt trong hư không.
Khỏi cần đoán họ cũng biết, đó chắc hẳn là lối ra của cửa vô tướng.
Đây là lần đầu tiên họ tận mắt nhìn thấy cửa vô tướng, nom ai cũng đang tỏ vẻ khiếp sợ.
Trương Bích Linh hết hồn bởi vì trên đời lại thực sự có một lối đi tách khỏi vòng luân hồi và vắt ngang qua cõi sống chết.
Hạ Tiều giật mình bởi vì Tổ sư gia cách mình 25 tuổi trước mặt đây ấy thế mà lại một cú đập cho tan tành mây khói chỉ bằng tay không.
Bốc Ninh thì đang bàng hoàng trước hành động của Trần Bất Đáo…
Lối ra của cửa vô tướng đều đã bị cưỡng mở, Trần Bất Đáo lại còn bỏ bàn tay vào trong. Hắn vẫn khẽ nhíu mày, vẻ mặt cũng không dịu xuống bao nhiêu, như thể muốn lôi cái người bên trong ra ngoài.
Giữa lúc hắn làm vậy, tay áo rộng lớn bị gió núi thổi vút lên núi đá và nhánh cây.
Bốc Ninh chưa từng thấy bộ dáng này của sư phụ dạng, thầm nghĩ thôi chết bà rồi, đúng là mưa gió đã sắp ùa tới.
Suy nghĩ này còn chưa hiện lên trong đầu, Trần Bất Đáo đã kéo một người ra từ trong vết nứt.
Bốc Ninh vô thức nghiêng đầu sang một bên hòng tránh bị vạ lây.
Nhưng né được hai giây, hắn đột nhiên nhận ra có gì đó sai sai!
Hình như bóng người hơi quá thấp nhở…
Hắn nửa tin nửa ngờ ngoái đầu về lại, nhìn thấy một thằng quỷ nhỏ cao chưa tới đùi của Trần Bất Đáo.
Đứa bé ấy có một mái tóc đen nhánh, làn da trắng nõn và đôi mắt giống mèo. Nó vốn nên mang dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn và dễ chọc, nhưng lại do luôn thích nhếch môi, do đó để lộ một vẻ bướng bỉnh độc quyền.
Nếu đứng im đó đừng nói gì, trông nó chẳng khác gì người tuyết được đắp trên núi cả.
Bốc Ninh đứng sốc vài giây tại chỗ cũ, trong lòng thầm nói: Đây chẳng phải là Văn Thời hồi bé ư? Nhiều nhất cũng chưa hơn 5 tuổi.
Có lẽ cảm nhận được bầu không khí xấu, nhóc sư đệ lạnh lùng chưa tới 5 tuổi của hắn vừa thoát ra ngoài thì đã ngẩng mặt lên, giằng co với người dắt mình ra với vẻ mặt vô cảm mà lại cực kỳ vô tội.
Biểu cảm đó cực giống với dáng điệu đè đầu đại bàng để bứt lông năm ấy.
Trần Bất Đáo: “…”
Lời tác giả:
Bà con đợi lâu rồi, nếu còn không viết cho ẻm đi ra ngoài thì tôi cảm thấy mấy bà sẽ còn giết tôi hăng say dưới phần bình luận ấy…
HẾT CHƯƠNG 111 („• ֊ •„)