Cơ hồ cùng lúc, không gian phía dưới đám người Hàn Lập chấn động, một đạo bạch hồng lao ra phóng thẳng đến chỗ quang trận.
Thiên Ngoại Ma Đầu có vẻ như đã biết trước chuyện này, lập tức chậm rãi vỗ nhẹ bàn tay.
Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lên.
Quang trận trên mặt đất dường như bị một lực lượng quỷ dị ập tới, lập tức nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Đạo bạch hồng sau khi xoay một cái thì hiện rõ nguyên hình, rõ ràng lại là một gã Minh Tôn khác.
Chỉ là khí tức trên người hắn so với lúc trước thì yếu hơn vài phần, ánh mắt cực kì khó coi nhìn về phía Hàn Lập.
“Hóa ra là Minh Tôn đạo hữu. Xem ra người chết đi lúc trước chỉ là một cái hóa thân của các hạ rồi”. Hàn Lập nhìn thấy Minh Tôn xuất hiện, không cảm thấy kì quái, ngược lại chỉ nhàn nhạt nói.
“Hóa thân? Hóa thân gì có thể giấu giếm được các cường giả Đại thừa như các ngươi? Lúc trước Minh Tôn kia cũng là ta, nhưng chỉ là một bộ phận của ta mà thôi. Ngược lại ta không thể ngờ được rằng lúc trước khổ tâm mưu đồ như vậy, cuối cùng lại tiện nghi cho Hàn đạo hữu”. Sắc mặt Minh Tôn biến hóa mấy lần, cuối cùng mới chậm rãi trả lời.Nguồn: http://truyeny thegioitruyen.com
Giờ phút này trong nội tâm vị Minh Tôn này đang vô cùng chán nản!
Lúc trước mặc dù hắn ở trong Thiên Ngoại Thiên để dẫn nổ pháp trận, nhưng lại bị một bộ phận lực lượng cắn trả làm cho trọng thương, nếu không cũng không phải đến tận bây giờ mới chạy tới đây. Nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể chịu đứng ngoài nhìn một màn Hàn Lập chém chết tên Chân Tiên Mã Lương kia.
Việc có thể khiến cho hắn giật mình tất nhiên không phải là chuyện đùa rồi!
Cũng may hắn đa mưu túc trí, tuy biết tình cảnh hiện tại không ổn nhưng trên mặt cũng không hiện lên vẻ kinh hoàng.
“Thì ra là đạo hữu dùng thuật Phân Hồn, khó trách trước đó Hàn mỗ cũng chẳng phát hiện ra được điều gì không ổn cả. Chỉ là đạo hữu tự bạo pháp trận chẳng những không thể tiêu diệt vị Chân Tiên kia, mà ta cũng vẫn còn sống sót. Như vậy phải chăng minh huynh nên cho ta một cái công đạo”. Hàn Lập nhìn qua Minh Tôn, lành lạnh nói.
“Đạo hữu muốn giao phó điều gì thì cứ mở miệng, chỉ cần tại hạ có thể làm được thì tuyệt không dám từ chối. Sở dĩ lúc trước Minh mỗ bày ra cái hạ sách này cũng là vì toàn bộ Linh giới. Huống hồ nếu trước đó không tự bạo pháp trận, mặc dù thần thông của Hàn đạo hữu thâm bất khả trắc, chỉ sợ cũng không có khả năng chém giết được vị Chân Tiên này”. Minh Tôn cười khổ trả lời nhưng lại lập tức đề thăng hơn phân nửa pháp lực trong người, đồng thời hai tay giấu trong tay áo cũng xuất ra vài kiện bảo vật.
“Minh huynh yên tâm, Hàn mỗ không muốn ngươi làm việc gì khác nữa đâu, chỉ cần ngươi để lại cho ta cái thủ cấp là được. Mặc kệ ngươi xảo ngôn ra sao nhưng rõ ràng lúc trước thiếu chút nữa ta đã trở thành vật hiến tế cho pháp trận rồi, đó không thể là giả. Chờ ta giết chết ngươi rồi đem công tích của ngươi kể lại cho toàn thể Linh Giới tán thán một phen là được rồi”. Hàn Lập sau khi nghe xong vậy khóe miệng nổi lên một tia trào phúng.
Minh Tôn nghe vậy, lập tức sắc mặt trở nên đại biến, không nói thêm điều gì mà vung hai tay bắn ra hơn mười viên châu màu huyết hồng, sau đó lại bấm pháp quyết, dưới chân vang lên âm thanh sấm sét rồi hiện ra một đôi Phong Lôi Luân to cỡ đầu người, đồng thời “Phốc” một cái, tự nhiên sau lưng hiện ra một đôi cánh màu trắng như tuyết.
***Luân: bánh xe.
Chỉ thấy lôi quang lóe lên dưới bàn chân hắn, hai cánh sau lưng cũng dốc hết sức vỗ mạnh, lập tức mơ hồ biến mất ở chỗ cũ.
Lúc tiếng xé gió truyền đến, bất chợt hắn đã xuất hiện ở vùng hư không cách đó ngàn trượng, ngay lập tức hắn tiếp tục mãnh liệt phi độn về hướng chân trời không hề dám quay đầu lại.
Hàn Lập thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, cánh tay khẽ động định làm mấy hành động, Thiên Ngoại Ma Đầu bên cạnh lại có hành động trước, hắn vỗ vào hư không một cái, lập tức nổi lên một cơn cuồng phong màu đen.
Hơn mười viên châu huyết hồng chớp động lập tức bị cơn hắc phong cuốn vào, âm thanh “Phanh Phanh” không ngừng truyền đến.
Những viên châu này hóa thành huyết diễm ào ào tự bạo, nhưng lại chẳng thể hiện ra được chút uy năng nào hết.
“Hàn huynh, người này cứ giao cho ta và Hỏa đạo hữu. Hai người chúng ta mới kí hạ Thiên Ma khế ước, phải hảo hảo biểu diễn trước mặt Hàn huynh một phen”. Thiên Ngoại Ma Đầu thu lại cánh tay, quay lại cười hì hì nói.
“Tốt, hai vị đạo hữu đã có ý thì việc này ta đành làm phiền vậy. Lai lịch của người này cũng lớn vậy nên hai vị cũng nên cận thận”. Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, ánh mắt lướt qua thấy bộ dáng của tiểu nhân màu đỏ thẫm có chút kích động, hơi suy nghĩ một chút lập tức đáp ứng.
“Ha ha, Hàn đạo hữu yên tâm. Chém giết người này thì chỉ cần một mình ta cũng đủ rồi”. Hỏa Tu Tử cười lớn một tiếng rồi xoay một vòng tại chỗ, một lần nữa hóa thành quái giao lớn vài chục trượng, phun vân thổ vụ điên cuồng đuổi theo.
Thanh niên da đen bên cạnh cũng cười âm trầm, đầu vai nhoáng một cái, biến thành một đạo hắc tuyến lóe lên đuổi theo.
Trong nháy mắt, ba người trước sau biến mất tại chân trời.
Hai mắt Hàn Lập bỗng nhíu lại, tay áo run lên, một đầu côn trùng màu vàng óng dài hơn một thước từ tay áo bay ra.
“Kim nhi, ngươi cũng đi qua đó đi. Không nên để bọn hắn phát hiện”. Hàn Lập phân phó một tiếng.
Phệ Kim Trùng Vương hướng Hàn Lập gật đầu, thân hình lóe lên thu nhỏ lại hàng chục lần, mơ hồ một cái cũng biến thành một hư ảnh nhàn nhạt đuổi theo.
Hàn Lập lúc này mới lộ ra thần sắc yên tâm, thu lại ánh mắt, suy nghĩ một chút rồi lật tay một cái, trong tay hiện ra một vòng tay trữ vật vàng rực, thần niệm Hàn Lập quét qua, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh hỷ.
Chỉ thấy trước người hắn bùng lên ánh sáng, hiện ra một cái bình nhỏ màu xanh sẫm, một cái hồ lô màu trắng bạc cùng một ngọc bài mặt ngoài hơi có chút tàn phá.
Hàn Lập dùng thần niệm khẽ quét qua những vật này, tiện tay bắt lấy cái hồ lô trắng bạc, mở nắp bình ra, lập tức hiện ra hai viên đan dược ánh vàng rực rỡ.
“Chân Hồn Đan! Không ngờ ngoài một khỏa vị Chân Tiên này phục dùng lúc trước thế mà vẫn còn lưu lại hai khỏa này nữa, lúc trước tìm được một khỏa trên người Dương Lộc, chắc cũng là do hắn cung cấp”. Hàn Lập khó che giấu được sự hưng phấn trên mặt, lẩm bẩm nói.
Nhưng hắn lập tức vung tay áo lên, hai viên đan dược màu vàng cùng hồ lô màu trắng bạc thoáng cái biến mất không còn bóng dáng.
Cánh tay Hàn Lập lại khẽ động cầm lấy cái bình nhỏ, thần sắc ngưng trọng vuốt ve hai cái rồi cũng thu lại, ánh mắt của hắn chuyển xuống nhìn vào ngọc bài bị tàn phá có vài vết máu.
“Bổn Mệnh Bài?”
“Không phải là Bổn Mệnh Bài của tên chân tiên bị ta giết chết, nếu không đã triệt để vỡ vụn rồi. Nhưng lại là của người khác hay sao? Hắn phá giới mà xuống lại còn đem theo Bổn Mệnh Bài bị tàn phá, cái này thật có chút cổ quái. Chẳng lẽ chủ nhân cái Bổn Mệnh Bài này lại ở ngay Linh giới hay sao?” Hàn Lập cảm ứng một chút khí tức bên trên ngọc bài, nhướng mày nói.
“Hàn đạo hữu muốn biết sự tình cũng không phải là chuyện khó. Chỉ cần dùng một loại bí thuật thi pháp trên ngọc bài là biết chủ nhân của nó có đang ở giới này hay không”. Giải Đạo Nhân ở bên cạnh một mực không nói câu nào bỗng nhiên mở miệng nói.