Hắc sắc tiểu sơn thoáng cái biến cao hơn mười trượng, che trên đỉnh đầu Hàn Lập, phòng hộ nghiêm ngặt.
Mặc dù không biết phát sinh chuyện gì, nhưng Hàn Lập trong nháy mắt đã thả ra mấy tầng phòng hộ.
Ngay lúc Hàn Lập như lâm phải đại địch, huyết sắc phù văn trên không trung bỗng hạ xuống, phảng phất như tìm được mục tiêu, đồng loạt bay về phía Hàn Lập.
Đỉnh đầu thì còn đỡ, có Nguyên Từ Thần Sơn to như vậy ngăn cản, phù văn căn bản không thể tiến lại, nhưng bốn phía cùng bên dưới thì lại có vô số phù văn bắn tới Hàn Lập.
Sắc mặt Hàn Lập biến đổi, không suy nghĩ nhiều liền điểm về thanh liên bốn phía.
Nhất thời chúng xoay chuyển, huyễn hóa ra vô số thanh sắc kiếm quang, hướng về huyết sắc phù văn điên cuồng chém tới.
“Phốc phốc”, tiếng nổ lớn phát ra, tất cả phù văn trong nháy mắt bị trảm thành từng đoàn huyết vụ, trong nháy mắt bốn phía bạo liệt, lộ ra một khe hở.
Hàn Lập quát khẽ một tiếng, thanh bạch điện hồ trên người nổi lên, trong tiếng lôi minh hóa thành điện võng cực lớn, bắn về phía huyết vụ.
Ngay lúc Hàn Lập hành động thì huyết vụ lại quay trở về, trong chớp mắt liền nhập vào huyết vẫn không thấy bóng dáng.
Huyết vân nhất thời kịc liệt run rẩy, sau một tiếng nổ kinh thiên động địa, một huyết phù lớn hơn ba mươi trượng bỗng nhiên từ trong mây đè xuống.
Huyết phù lớn như thế, cho dù là Hàn Lập thì cũng sợ hãi.
Hít sâu một hơi, hắn bỗng điểm đầu ngón tay vào hắc sắc tiểu sơn.
Tiểu sơn lập tức phát ra âm thanh trầm muộn, vô số hôi sắc quang ti bắn ra, hóa thành hôi sắc đại võng trên đỉnh đầu, chuẩn bị nghênh đón cự đại phù văn kia.
Nhưng màn típ theo lại làm cho Hàn Lập ngẩn ra.
Cự đại phù văn không giống như tưởng tượng của hắn là trực tiếp hạ xuống, mà huyết vân phía dưới đột nhiên chuyển động, đồng thời bên ngoài phù văn chớp động huyết mang.
Hàn Lập đứng tại chỗ một lúc, nhưng vẫn chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhướng mày, hắn sờ cằm không rõ cự phù này định làm gì.
Nhưng lập tức hắn biến sắc, tựa hồ phát hiện điều gì, một tay liền vỗ vào túi trữ vật.
Nhất thời thanh hà chợt lóe, một hộp ngọc bay vụt ra, sau khi xoay tròn thì rơi vào trong tay.
Trên hộp ngọc được dán các phù triện màu sắc khác nhau, nhưng hiện tại lại run rẩy không ngừng, đồng thời linh quang lúc sáng lúc tối.
Càng khó tin chính là, trong nháy mắt, huyết sắc phù văn trên trời cao dường như cảm ứng được, quang mang cuồng thiểm.
Vài tiếng trầm muộn phát ra, phù triện trong nháy mắt tự bốc cháy, hóa thành tro bụi. Cơ hồ cùng lúc đó, lại có một tiếng nổ “ầm” truyền đến.
Quang mang kỳ lạ bên ngoài hộp ngọc chợt lóe, hóa thành một đạo bạch mang bắn ra.
Nếu là tu sĩ bình thường thì chỉ sợ lần này sẽ bị thương không nhẹ.
Nhưng nhục thân Hàn Lập đã sớm mạnh đến cực điểm, lần công kích này đánh vào người hắn giống như đánh vào tinh cương.
Bất quá sau khi bạch quang thu lại, hiện ra một vật bất động đang huyền phù.
Mặt ngoài màu vàng, nhưng lại có lục sắc hoa văn, dài như một cây côn gỗ.
Đúng là Huyền Thiên Quả Thật.
Thấy Huyền Thiên Quả Thật, huyết phù trên không trung nhất thời kịch liệt run rẩy, tiếp theo huyết quang chợt lóe, lần nữa vang lên tiếng ầm rồi biến mất giữa không trung.
Hàn Lập biến sắc vài lần, lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc.
Tất cả những việc trước mắt này thật sự rất quỷ dị, chẳng lẽ huyết vân nguyên bản là vì Huyền Thiên Quả Thật mà đến.
Hắn không khỏi thầm nghĩ như thế.
Nhưng còn chưa đợi hắn suy nghĩ rõ ràng thì đột nhiên trong huyết vân truyền ra tiếng nổ ầm ầm.
Hàn Lập ngẩn ra, ngước đầu nhìn lại.
Kết quả là xuất hiện một màn làm cho hắn càng hoảng sợ.
Chỉ thấy trong tiếng nổ, rất nhiều hư ảnh đang dần huyễn hóa ra, hư ảnh này hơn phân nửa là bóng dáng yêu thú, một nửa còn lại thì hắn không biết là gì, có chút giống như dị tộc nhân.
Nhưng vô luận là thú ảnh hay hư ảnh của dị tộc nhân thì khuôn mặt đám người cũng vặn vẹo, tựa hồ đang chịu thống khổ không ít.
“Huyết tế!” Lấy sự lịch duyệt của Hàn Lập, chỉ nhìn ra vài lần là rõ, liền thất thanh kêu lên.
Mà đúng lúc này, tất cả huyết sắc hư ảnh trong huyết vân đột nhiên tụ lại, tiếp theo một cái huyết sắc quang trận cơ hồ che cả nửa bầu trời dần hình thành.
Hàn Lập hít sâu một hơi, đột nhiên trở tay nắm lấy Huyền Thiên Quả Thật, tiếp theo thanh quang trên người chợt lóe, trong nháy mắt hóa thành thanh ti bay ra xa hơn trăm trượng.
Hắn thấy tình hình không ổn, cho nên lập tức chạy.
Sau vài lần chớp động, thanh ti đã biến mất tại cuối chân trời.
Mà quang trận ở chỗ cũ thì vẫn đang từ từ thành hình, không bởi vì Hàn Lập rời đi mà có ý dừng lại.
Sau một thời gian toàn lực phi độn, Hàn Lập một hơi độn ra ngoài trăm vạn dặm, nhưng bản thân vẫn ở trong huyết vân quang tráo.
Nhưng cái quang trận thật lớn kia thì đã sớm biến mất không thấy nữa.
Hàn Lập thở dài một hơi, độn quang tạm thời chậm đi vài phần.
Nhưng đột nhiên đúng lúc đó, từ trên trời truyền đến tiếng nổ lớn.
Hàn Lập nghe thấy tiếng nổ quen thuộc, trong lòng trầm xuống, vội vàng nhấc tay lên.
Chỉ thấy huyết vân vốn bình ổn thì giờ phút này đột nhiên tiêu tán, tiếp theo hơn một nửa huyết vân vặn vẹo, một cái huyết sắc quang trận thật lớn hiện ra.
Thần bí quang trận này vừa lúc đem Hàn Lập đặt vào trung tâm trận.
Sắc mặt Hàn Lập tái nhợt không còn chút máu.
Ngay cả khi không biết cái quang trận này đang định làm gì, nhưng pháp trận lớn như thế thật khiến người ta sợ hãi, hiển nhiên cũng không phải là chuyện tốt gì.
Hàn Lập lúc này không cần suy nghĩ, thanh quang trên người chợt lóe, nếu cần thì sẽ lập tức bỏ chạy.
Đúng lúc này, huyết sắc quang trận trên không trung lại xảy ra dị biến!