Thần sắc Hàn Lập vừa động, hư ảnh tiểu sơn trong hôi sắc quang độ quay tròn, hôi quang bốn phía nhất thời đảo qua không trung, lôi cầu đầy trời khi bị Nguyên Từ Thần Quang đảo qua thì biến mất.
Đồng thời, phía dưới cự đỉnh phát ra thanh quang, vô số lôi cầu quỷ dị xuất hiện tại miệng đỉnh. Một trận ầm vang phát ra, lôi cầu bị vô số thanh ti kéo vào cự đỉnh. Nhìn cảnh này, Hàn Lập lộ ra nụ cười. Sau nửa canh giờ, mây đen trên tiểu sơn dần dần tán đi, lôi kiếp đã sớm chấm dứt. Thân ảnh Hàn Lập lại xuất hiện trong mật thất Mộc Tinh Động. hắn khoanh chân ngồi trên một bồ đoàn, trước người là thanh sắc tiểu đỉnh đang huyền phù. Lúc này miệng đỉnh mở ra, mơ hồ phát ra tiếng sấm trầm thấp. Hàn Lập nhìn tiểu đỉnh một lát, tay áo phất lên, tiểu đỉnh từ từ bay vào tay. Hắn vỗ một cái, từ bên trong bay ra một tiểu lôi cầu to cỡ quả trứng gà.
Điện quang trên lôi cầu chớp lóe, mặt ngoài cuồng trướng không ngừng nhưng lại bị một chùm thanh ti vây lại, không thể giãy ra. Đúng là thiên kiếp chi lôi mà Hàn Lập lấy được.
Thiên lôi này nói về uy lực thì hơn xa lôi điện bình thường.
Có cơ hội, Hàn Lập hiển nhiên sẽ thu lấy lôi điện này, dùng để luyện chế một số lôi châu.
Chỉ có hai khối lôi châu thì có lẽ chỉ uy hiếp được tồn tại Luyện Hư Kỳ một chút, nhưng nếu là mười mấy khối đồng loạt xuất ra thì ngay cả tu sĩ Hợp Thể Kỳ cũng phải tránh lui ba thước. Ngoại trừ hai đợt thiên lôi đầu tiên thì hắn dùng lĩnh ngộ pháp môn Ích Tà Thần Lôi cản lại, còn những thiên lôi thừa thì đều bị hắn dùng Hư Thiên Đỉnh thu vào.
Thanh sắc lôi điện rất nhiều, đủ để luyện chế mười mấy khối lôi châu.
Nhưng bởi vì uy lực của thiên lôi cho nên lôi châu này mạnh hơn hai khỏa lôi châu của hắn một chút.
Nhiều lôi châu như vậy, đủ để hắn dùng làm đòn sát thủ.
Bất quá lần thiên kiếp này không có chút uy hiếp đối với hắn, nhưng mỗi lần thiên kiếp sau đó đều lợi hại hơn lần trước. Qua bảy tám lần nữa thì hắn không thể dễ dàng đón đỡ như vậy.
Về phần tiến giai Luyện Hư Kỳ sau khi độ đại thiên kiếp. Từ lần đầu tiên đã cực kỳ nguy hiểm, không ít tồn tại Luyện Hư Kỳ chết trong lôi kiếp, vượt xa tiểu thiên kiếp. Bất quá cái đó nói sau, hiện tại cái hắn muốn làm chính là toát ra khỏi đại phiền toái trong Địa Uyên này. Nghĩ đến đây, sắc mặt Hàn Lập lại âm trầm xuống, một năm qua, yêu nữ Mộc Thanh này thật đúng là tận tâm đối với việc chỉ hắn khu lôi chi đạo.
Hơn nữa hắn vốn có tạo nghệ thâm hậu ở phương diện Ích Tà Thần Lôi, cho nên trong khoảng thời gian ngắn nhất định sẽ nắm giữ được cánh phóng thích cùng tế lôi chi quyết. Xem ra yêu cầu của Mộc Thanh cũng không thành vấn đề.
Mà có lẽ cũng bởi như vậy, thái độ Mộc Thanh đối với hắn hòa ái rất nhiều, bình thường ngoài việc truyền thụ khu lôi chi đạo thì ngẫu nhiên cũng chỉ điểm hắn một số vấn đề về tu luyện. Lấy cảnh giới của nữ tử này, chỉ điểm một gã Hóa Thần Kỳ thì hiển nhiên làm cho hắn có lợi không nhỏ. Nhưng Hàn Lập đương nhiên sẽ không bởi vì vậy mà thành thật muốn ở lại đây.
Trong lúc ở đây, hắn mấy lần dò xét lối ra, xem bốn phía có cấm chế hay có sơ hở gì không, cũng nghiên cứu cách bài trừ bốn đạo ấn ký trong cơ thể. Nếu như hai thứ này đều có cách giải quyết thì hắn đương nhiên sẽ trốn ngay. Nhưng kết quả lại làm cho hắn lạnh lẽo.
Cấm chế bốn phía Mộc Tinh Động rất huyền ảo, vượt xa tưởng tượng, khi bị Mộc Thanh đóng cửa thì cả động quật cơ hồ trở thành một lồng giam thật lớn, hắn căn bản không thể lẳng lặng rời đi.
Đương nhiên cũng không thể nói rằng Hàn Lập không thể bài trừ cấm chế nơi này. Vô luận là Nguyên Từ Thần Quang hay Phệ Linh Thiên Hỏa thì cũng vô cùng linh nghiệm đối với bài trừ cấm chế.
Nhưng nếu thi triển hai loại thần thông này mạnh mẽ phá cấm, thì chỉ sợ bên này hắn vừa động thủ, Mộc Thanh bên kia đã lập tức phát hiện. Kết quả thì cũng có thể nghĩ được!
Về phần ấn ký của tứ đại yêu vương trong cơ thể thì càng thêm phiền toái. Ấn ký này phảng phất như mọc rễ trong cơ thể, dùng tất cả mọi cách mà cũng không cách nào khu động. Biện pháp duy nhất là dùng anh hỏa trong cơ thể luyện hóa từng chút một, nhưng ấn ký của yêu vương Hợp Thể Kỳ không phải dễ luyện hóa như vậy!
Đó là chưa nói đến việc hắn vừa chạm vào ấn ký, có thể lập tức bị chủ nhân của ấn ký phát hiện. Mà nếu hắn thật sự cường hành luyện hóa thì cũng mất hơn ba bốn năm.
Kể từ đó, hắn cảm thấy rất buồn bực.
Bất quá Hàn Lập cũng không phải chỉ là người than khổ, hắn cũng đã tìm ra một cách khác.
Đó là vào lúc cần thiết, dùng Nguyên Từ Thần Quang và Ích Tà Thần Lôi tạm thời che lại cảm ứng của ấn ký.
Mặc dù vì sợ đả thảo kinh xà, Hàn Lập chưa từng thử qua nên không biết có được hay không. Bất quá hắn hiểu rất rõ sự thần diệu của hai loại thần thông này, ít nhất cũng có bảy phần nắm chắc.
Đương nhiên loại che giấu này chỉ là tạm thời. Một khi bị tứ đại yêu vương phát hiện thì nhất định sẽ phát động ấn ký, phỏng chừng hắn không thể che giấu bao lâu.
Hàn Lập thở dài một hơi, phảng phất như đem tất cả phiền não thổi ra ngoài, lập tức cầm tiểu đỉnh trong tay ném ra phía trước, chuẩn bị bắt đầu luyện chế lôi châu.
Mặc dù nơi này là chỗ trước kia Mộc Thanh tu luyện, nhưng đã bị hắn hạ cấm chế, cũng không sợ bị đối phương âm thầm giám thị. Lúc này trong mật thất, tiếng lôi minh phát ra, Hàn Lập bắt đầu luyện chế khối lôi châu đầu tiên….
Nhiều ngày sau, một đạo lục quang hướng phía hoa viên bay vụt đến, sau khi chợt lóe thì biến mất trong mật thất đại môn không thấy bóng dáng.
Sau đó một lát, hoàng sắc đại môn mở ra, Hàn Lập nhíu mày từ mật thất đi ra, trên mặt tràn đầy vẻ kỳ quái.
Hiện tại chưa tới ngày truyền thụ khôi lôi chi đạo, Mộc Thanh như thế nào phát truyền âm phù gọi hắn. Trong một năm nay chưa từng phát sinh chuyện như thế này. Trong lòng mang theo một tia nghi hoặc, Hàn Lập từ từ đi về phía hoa viên.
Trong vòng trữ vật của hắn đã có hơn ba mươi thanh sắc viên châu, mỗi viên đầu nhỏ bằng ngón cái, thanh quang chói mắt.
Để luyện chế lôi châu này, Hàn Lập đã hao hết phân nửa thiên lôi. Nếu không phải Mộc Thanh gọi hắn thì hắn chuẩn bị làm một hơi, luyện chế hết thiên lôi trong Hư Thiên Đỉnh. Bất quá khi Hàn Lập đi đến thính đường thì không khỏi nhíu mày.
Bởi vì trong thính đường, ngoại trừ Mộc Thanh thì bên cạnh bất ngờ lại là một gã huyết bào nhân, đúng là Địa Huyết lão quái.
“Hàn đạo hữu, huyết đạo hữu đến đây là cố ý tìm ngươi.” Mộc Thanh cầm một chén trà, thản nhiên nói với Hàn Lập.