“Kỳ thật tinh hóa yêu đan cũng không chân chính xem như yêu đan. Hơn nữa nếu là làm thuốc luyện đan chắc chắn chứa kỳ độc. Tuy độc tố không bằng thập đại tuyệt độc, nhưng tu chân bình thường khi phục dụng sẽ chết ngay lập tức. Trên thực tế thì tài liệu loại này dùng để luyện pháp bảo loại phi châm là tốt nhất. Dựa theo tài liệu này mà luyện chế phi châm, chẳng những tốc độ cực cao, rời tay có thể đả thương địch thủ, hơn nữa điểm đáng sợ nhất chính là loại phi châm này bản thân tài liệu chế tạo có đặc thù, độn quang như có như không, có thể ẩn hình, chính là lợi khí ám sát tốt nhất. Nhưng vì loại tinh hóa yêu đan này rất khó hình thành, hơn nữa biện phát phân biệt cũng rất ít, tại hạ nếu không nhờ vào sát khí, chỉ sợ cũng không thể phát hiện được bảo vật này” Hàn Lập vuốt cằm, thần sắc như đang nói, nhưng trong lòng lại đang nhớ lại phương pháp dùng tinh hóa yêu đan luyện chế phi châm.
Ngọc giản này cũng là mình ở Loạn tinh hải đoạt được, khi giết tên tu sĩ quỷ quái. Lúc ấy còn tưởng chỉ là tin đồn thú vị mà thôi, không ngờ mình lại gặp được thật. Loại tài liệu luyện khí hiếm thấy này, hắn tất nhiên là không dễ dàng bỏ qua.
“Thứ này, lão phu quả thật là chưa bao giờ nghe nói qua. Xem ra thiên hạ to lớn không việc gì là không có, chỉ sợ không có tu chân nào có thể đi qua một lần tất cả các địa phương một lần, chỉ là theo ta được biết, ngay ở Thiên nam tu tiên giới của chúng ta cũng có hơn năm, sáu địa phương phải chịu mạo hiểm nhất định mới có thể tiến vào. Lão phu năm đó ngoài trừ Đại tấn cũng chỉ đi qua trong đó hai nơi, sau bởi vì thọ nguyên cho nên cũng không quay lại mà khổ cực nghiên cứu ký thần thuật” Đại diễn thần quân thanh âm có chút buồn bã.
“Tiền bối đã quá mức bi quan về sinh tử luân hồi như vậy. Cho dù là phi thăng linh giới cũng không mấy người thoát khỏi trói buộc này. Thật muốn sống cùng trời đất, đại khái chỉ có thể là tiên giới, đối vời phàm nhân phi thăng linh giới là một điều muôn vàn khó khăn, Phi thăng từ tiên cổ đến này cũng không có bao nhiêu người!” Hàn Lập tực hồ bị xúc động, im lặng một lúc, chốc lát sau mới trả lời.
“Hắc hắc! lão phu vẫn không cam lòng, lão phu tự nhận vô luận tư chất tu tiên hay thông minh tài trí, tuyệt đối đứng đầu trong thiên hạ thế nhưng lại rơi vào cảnh phải ký hồn trên khôi lỗi mới lay lắt mạng tàn. Nếu như cho lão phu một cơ hội, chuyện tiến vào hóa thần kỳ, đối với lão phu mà nói tuyệt đối không phải quá khó khăn.”
Đại Diễn Thần quân thì thào nói, giọng đầy hối hận, lời nói càng ngày càng thấp, những âm thanh cuối cùng như không phát thành tiếng.
Nghe xong những lời này, Hàn Lập trong lòng không hiểu tại sao cũng dâng lên một tia bi thương. Năm đó tại cực tây chi địa là khai phái tông sư, từng tiếu ngạo Thiên nam hoàn toàn không có đối thủ, lúc ấy so với mình khẳng định càng thêm phong quang, không ai bì nổi, nhưng một khi không thể tiến vào hóa thần kỳ, lại rơi xuống kết cục thê lương như thế này. Làm cho tâm tình của hắn bỗng nhiên trầm xuống. Tình hình vị đại diễn thần quân hiện nay, thực tàn khốc này có thể là chính bản thân mình sau này.
Ý nghĩ này quanh quẩn trong đầu, sắc mặt của Hàn Lập trầm xuống, cũng không còn tâm tư nói gì thêm. Đại hội đấu giá vẫn tiến hành như bình thường, vật phẩm đấu giá sau này đưa ra so với lúc đầu mà nói, trân quý hơn rất nhiều nhưng lại không có thứ nào Hàn Lập nhìn trúng. Đợi đến khi đấu giá đến những món pháp bảo cùng vài loại linh đan. Hàn Lập cũng không muốn ở lại, dưới con mắt kinh ngạc của hai nàng, hắn đứng dậy ra khỏi phòng đấu giá, phiêu nhiên rời đi.
Bước ra khỏi hội trường, hắn cũng không buồn nhìn các quầy hàng khác, ra tới quảng trường, chậm rãi đi lại với tâm trạng không yên. Thỉnh thoảng có gặp một vài tu chân cùng tam gia đệ tử giao dịch hội nhưng cũng không ai chú ý đến hắn. Chẳng qua. Hàn Lập dần dần hướng đến một góc ít người, chậm chậm đi đến.
Sau một tuần trà, Hắn dừng cước bộ. Xoay chuyển ánh mắt, bỗng nhiên phát hiện tại một gian lầu đang có một gã bạch bào Trúc cơ kỳ đứng nhìn quanh, tựa hồ đang đợi một người nào đó. Hàn Lập biểu tình không đổi, thần thức lại hướng mọi nơi đảo nhanh một chút. Hơn mười trượng chung quanh cũng không phát hiện ra một tu chân nào, cũng không có cấm chế gì lợi hại. Tu chân gần nhất cũng cách hơn trăm trượng, căn bản là không chú ý đến nơi này.
Hàn Lập không chút do dự chuyển hướng, hướng tu chân này đi đến. “Đạo hữu có chuyện gì sao?”Một gã đại hán thần tình dữ tợn, vừa thấy Hàn Lập hướng tới, ngẩn ngơ, nói.
“Đạo hữu là Khổng gia tu sĩ?” Hàn Lập đi đến trước mặt, mĩm cười nói.
“Không sai, tại hạ đúng là Khổng gia ngoại đường chấp sự! Đạo hữu muốn.” Tên đại hán cẩn thận đánh giá Hàn Lập vài lần. nhìn thấy túi trữ vật và trang phục của hắn không giống tán tu bình thường. cũng là khách khí trả lời.
“Tại hạ có một số việc, muốn gặp quý gia chủ một chút, không biết đạo hữu có thể vào bẩm báo một chút không?” Hàn Lập vẻ mặt ôn hòa hỏi.
“Gặp gia chủ?chỉ sợ không được rồi, gia chủ chúng ta hiện nay đang có chuyện quan trọng, sẽ không tùy tiện tiếp khách, đạo hữu có chuyện gì cần nói, có thể nói trước cho tại hạ!” Đại hán nhướng mày, khó xử nói.
“Là như vầy, tại hạ mới từ phòng đấu giá ra, phát hiện ta một kiện đồ vật này, hình như có chút vấn đề, muốn cùng quý gia chủ thảo luận một chút.”Hàn Lập cố ý lộ ra vài phần chần chờ, nói.
“Phòng đấu giá? Chẳng lẽ có chuyện gì???có muốn nói gì, đạo hữu hẳn là nên tìm những vị đạo hữu phụ trách Phòng đấu giá.” Vừa nghe Hàn Lập nói. Đại hán nhất thời thần sắc ngưng trọng nói.
“Ta biết” Hàn Lập thở dài, đưa tay đến thắt lưng.
Đại hán vừa thấy Hàn Lập như vậy, dựa vào nhiều năm kinh nghiệm, nhất thời theo bản năng cũng đưa tay đến trên hông, làm ra vẻ cảnh giác. Nhưng Hàn Lập vừa lật tay, xuất ra một viên tinh thạch phát ra hồng quang nhè nhẹ, đưa tới. Đại hán lúc này mới hết nghi ngờ, buông lỏng cơ thể đưa tay nhận lấy, miệng kinh ngạc nói:
“Đây không phải là hỏa dong tinh sao, vì đồ vật này mà muốn gặp gia chủ.”
Hắn vừa nói, vừa khó hiểu vừa đánh giá viên tinh thạch Trong nháy mắt tại nơi ngón tay vừa tiếp xúc với viên tinh thạch, một luồn lam mang theo tinh thạch bắn ra, với cự ly quá ngắn, đại hán căng bản muốn tránh cũng không được, hắn nhất thời kinh hãi muốn lớn tiếng gọi, nhưng trán chợt lạnh, rồi lan đến toàn thân, toàn bộ cơ thể đều bị một tầng lam sương lạnh lẻo làm đóng băng, trong nháy mắt mất đi năng lực hành động.
Tay áo bào run lên, phát ra một thanh âm, đem đại hán cuốn vào quang điểm, trực tiếp tiến vào trong lầu. Thân hình nhoáng một cái, Hàn Lập cũng vô thanh vô tức theo sau.