Hoa lam cổ bảo hóa thành một đạo bạch quang đã sớm bay đến, liền đem nó bao phủ vào trong, tiếp theo gào thét một tiếng bay về trong tay của Hàn Lập, một lần nữa lại biến thành hoa lam.
Thấy một màn như vậy, Huyền Cốt vừa mới thu hồi tiểu đao cùng với Ô Sửu đang xuất ra một cái khăn bằng gấm màu đen nhất thời dừng lại! Trên mặt đều có thần sắc khó có thể tin được.
Nhưng Ô Sửu liền tỉnh ngộ lại, ánh mắt lập tức được thay bởi sự tức giận vì bị phá hỏng chuyện.
Chuyện như vậy thật sự là quá tà môn! Hắn vốn nghĩ rằng, tranh đoạt kiện bảo vật không chủ kia, bằng vào Huyền Âm Đại pháp không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Nhưng cũng không hề nghĩ đến, đầu tiên là Huyền Cốt ra tay tranh đoạt, sau đó hắn biết khó mà thu được bảo vật, vừa mới ra tay lấy ra một kiện bảo vật khác. Ngân Lang lại được Hàn Lập thu lấy dễ dàng như vậy, điều này khiến cho Ô Sửu cảm thấy không thể tiếp nhận được, lập tức nổi giận lên.
Huyền Cốt sau khi ngẩn người ra liền lộ thần sắc cổ quái.
Mặc dù hắn lập tức thay đổi bằng bộ dáng như không có chuyện gì. nhưng Hàn Lập vẫn có thể từ trong ánh mắt đối phương nhìn ra một tia ảo não, ánh mắt chăm chú nhìn lên trên vòng đồng vây khốn ngân lang kia xem xét, dường như vẫn còn có một chút không thể tin được.
Hàn Lập không có thời gian xem xét sự khác thường của Huyền Cốt, ngay khi hoa lam bay trở lại liền hưng phấn nhìn nó.
Các vòng đồng kia dường như chính là khắc tinh của Ngân Lang, có thể giam chặt nó lại, căn bản không thể nhúc nhích được một chút nào.
Mà bạch khí vờn quanh kia đem toàn thân ngân lang bao phủ vào trong chỉ lộ ra một cái chân của nó, một bộ dáng rất thương cảm.
Hàn Lập nhẹ giọng cười, không hề chần chờ vương tay ra vỗ nhẹ lên cái chân kia, sau đó thanh quang chợt hiện ra liền bao phủ lấy ngân lang vào bên trong.
Một lát sau thân thể của ngân lang bắt đầu mờ nhạt dần, cuối cùng biến hóa thành một hư ảnh, hiện ra một thanh ngọc như ý.
Ngay khi Hàn Lập đem Ngọc như ý cầm trên tay, mừng rỡ quan sát nó là lúc lão giả nho sam và Cực Âm đoạt bảo thất bại bởi Vạn Thiên Minh nhìn thấy được một màn đáng kinh ngạc này.
Cực Âm sư tổ âm thầm nhíu hai hàng chân mày, nhưng bây giờ lại gặp đại địch Vạn Thiên Minh, nhất thời không thể quản chuyện này được.
Huống hồ chi bảo vật này trên tay Hàn Lập dường như không có gì là không ổn.
Dù sao Cổ bảo có thể huyễn hình thông linh quả thật không thể để cho tiểu bối lấy đi dể dàng như vậy được. Sau khi xong chuyện tự nhiên sẽ làm cho Hàn Lập thành thật mà giao lại cho hắn.
Sau khi quyết định chủ ý như vậy. Cực Âm liền đem ánh mắt chuyển đến trên người Vạn Thiên Minh.
Thiên La lôi châu là một trong một số rất ít vật có thể trực tiếp thương tổn đến Nguyên Anh của người tu tiên, hắn không thể không tập trung mười hai phần tinh thần để đối phó với đối phương.
Đáng tiếc, lúc này không đợi cho bọn họ ra tay, màn hào quang bên trong đài cao kia lần nữa chớp động lên.
Lần này sơ với lần trước càng kịch liệt kinh người. Dường như cả mặt đất đang bị sụp xuống.
Cùng lúc đó, một đoàn lam sắc hỏa diễm cuối cùng cũng từ trong động khẩu lộ diện ra ngoài.
Mặc dù chỉ là một điểm nhỏ bé như vậy nhưng trong nháy mắt ngay khi hỏa diễm này xuất hiện, liền lấy động khẩu làm trung tâm, cả trên đài cao xuất hiện một vầng hào quang màu lam huyến lệ vô cùng, hào quang này nhanh chóng lan tràn ra, nhanh chóng chiếm hết mặt trên của đài cao.
Tiếp theo có âm thanh “răng rắc” nổi lên, một tầng băng sương mày xanh quỷ dị nhanh chóng lan tràn ra.
Hàn Lập kinh hãi không thôi, phản xạ theo bản năng nhanh chóng bay lên không trung.
Động tác của Huyền Cốt cũng không chậm, cơ hồ cùng lúc với Hàn Lập bay lên cao.
Chỉ có Ô Sửu thoáng chần chờ trong một chút, nhưng chỉ trong chốc lát như vậy, lam băng liền dọc theo hai chân hắn đi lên khiến cho chân hắn nhanh chóng bị đóng băng. Huyền Ma âm khí quanh người cũng không thể ngăn cản được chút nào.
Điều này khiến cho Ô Sửu hoảng sợ vô cùng, vội vàng bay lên, nhưng hai chân đã bị đóng băng cứng trên thạch đài, nếu còn không thể rời khỏi thì lát nữa lại có thể sẽ bị đóng băng toàn thân.
Ô Sửu sợ hãi quát to một tiếng, mắt thấy tầng lam băng nhanh chóng lan tràn đến bàn chân, sau đó là đùi…
Hàn Lập và Huyền Cốt trên không nhìn thấy cảnh đó không kềm được liếc mắt nhìn nhau một cái, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự sợ hãi.
Mắt thấy Ô Sửu bị lam băng quái dị kia sắp phải biến thành một tượng băng thì một đạo hắc quang nhỏ từ trên trời giáng xuống, chợt lóe lên một cái rồi chiếu lên người của Ô Sửu.
Nhất thời một ngọn lửa màu đen nổi lên, lam băng nhất thời bị hòa tan đi, bốc lên một làn khói xanh.
Ô Sửu vui mừng vô cùng, sau khi có thể khôi phục lại tự do liền bay nhanh lên trên, vẻ mặt giống như đang chạy trối chết.
Lúc này phía trước truyền đến một âm thanh hừ lạnh, một câu không kiên nhẫn truyền đến:
“Cẩn thận một chút, lần sau ta không nhất định là có cơ hội cứu ngươi đâu”.
Đúng là do Cực Âm sư tổ từ trên không trung ra tay, dùng Thiên Đô thi hỏa giải cứu cái mạng nhỏ của Ô Sửu.
Lúc này các lão quái của hai phe chính ma đang nhìn không chớp mắt về phía hỏa diễm lam sắc ở động khẩu kia, thần sắc trên mặt mỗi người đều khác nhau, có hưng phấn, có khẩn trương, còn có vẻ mặt đầy tham lam.
Cự Âm tổ sư vừa rồi chỉ là tiện tay thi triển pháp thuật cứu Ô Sửu, trong khi nói ra những lời này cũng không quay đầu lại, chỉ là trên đôi mắt xuất hiện một vẻ cuồng nhiệt.
Đệ nhất bí bảo của Loạn Tinh Hải được lưu truyền trong truyền thuyết không biết đã qua bao nhiêu năm tháng – Hư Thiên Đỉnh, cuối cũng đang xuất thế trước mặt mấy tu sĩ Nguyên Anh Kỳ này.
Cho dù là Cực Âm sư tổ luôn âm trầm, là một lão quái không biểu hiện hỉ nộ ra bên ngoài cũng không nhịn được mà tập trung nhìn vào động khẩu. Trách không được lại nói những lời khó chịu khi cứu Ô Sửu kia, có chút bộ dáng không nhịn được.
Lúc này, Huyết Ngọc Tri Thù và mấy con hỏa mãng kia sớm đã run rẩy khắp thân thể, đều lo lắng nhìn những lão quái vật trên bầu trời. Ai cũng không có cách nào, cũng không dám đi trợ giúp mấy con linh thú này bởi vì đông khẩu đều đã trở thành một thế giới mày lam. Ngoại trừ hồng quang trên thân hình mấy con quái thú này có thể đem hàn quang bài xích ra bên ngoài thì cho dù là các lão quái vật này cũng không dám đi nếm thử dù chỉ một chút.
Mà đám người Hàn Lập sớm đã thối lui cách đông khẩu hơn hai ba mươi trượng, chỉ có thể đứng xa xa nhìn mà thôi.