Chẳng qua vật này cùng với cái ngân trùng xác kia có liên hệ với nhau.
“Trùng Xác?”
Linh quang trong đầu Hàn Lập chợt lóe, tựa hồ đã nhớ đến điều gì.
Hắn vội vàng lấy tay sờ bên túi trử vật, một khối ngọc giản màu xanh biếc xuất hiện trong tay, đúng là ngọc giản nghi lại những tâm đắc dục trùng (nuôi trùng) của tu sĩ Ngự Linh Tông.
Thần thức tiến vào, Hàn Lập liền tập trung xem nội dung ở vị trí thứ mười hai trên trùng bảng.
“Phệ Kim Trùng, quần tụ hung trùng, bài danh thứ mười hai, là một kỳ trùng thích ăn uống, sau khi thôn phệ thiên địa linh khí trở nên hung lệ vôn cùng, nước lửa không xâm nhập, quần tụ lại tạo nên hình cầu, định cư bên dưới tán cây, ngọc mộc có thể khốn nó, nhện là khắc tinh…”
Hàn Lập xem những giới thiệu này mấy lần, trong lòng vừa mừng lại vừa sợ, không khỏi nhìn về phía ngân cầu kia.
Tuy chưa từng bồi dưỡng loại kỳ trùng này, nhưng nếu như đổi loại “Kim Bối Đao Lang” thành loại kỳ trùng phía trước thì hẳn vạn phần vừa ý.
Chẳng qua, dựa theo những lời trong ngọc giản này thì “Phệ Kim Trùng” này ngoại trừ ngọc thạch cùng với gỗ ra, cơ hồ không vật gì không ăn, bắt giữ nó rất không dể dàng gì.
Nhưng may mắn hắn còn có hai đầu “Huyết Ngọc Tri Chu”, tuy bài danh thấp hơn “Phệ Kim Trùng” nhưng lại có khả năng khắc chế đối phương.
Bởi vì theo mặt sau ngọc giản miêu tả, ngân sắc phệ kim trùng đã không phải là ấu trùng nữa rồi, đã lên tới một bậc thượng giai yêu thú như là “Bạch Tri Thù”, có thể sánh ngang với những Phệ Kim Trùng này.
Chẳng qua lúc này, hắn vẫn thử một chút với những trùng tử này, xem có hay không như những lời ngọc giản miêu tả lợi hại như vậy.
Nghĩ vậy, Hàn Lập đứng ở phía sau mà Khúc Hồn lập tức đi nhanh về phía trước.
Trước thân Khúc Hồn toát ra huyết quang, nhất thời từ trong năm ngón tay của quả đấm hé ra một tảng lớn huyết mang đánh tới, khoảnh khắc liền bao lấy viên ngân cầu kia.
Vật kia tựa hồ như giống như là vật chết, không hề có động tĩnh.
Thấy một màn này, Hàn Lập sờ cái mũi của chính mình, có chút thất vọng.
Tu sĩ Ngự Linh Tông thổi phồng lời hại như thế thì như thế nào lại không có phản ứng như vậy?
Do dự một chút, Hàn Lập lệnh cho Khúc Hồn hành động khác.
Chỉ thấy Khúc Hồn nhìn ngân cầu kia, trong mắt hung quang chợt lóe, một đạo pháp quyết màu xanh biếc đánh lên phía trên huyết quang đang bao phủ bên ngoài ngân cầu.
Nhất thời, huyết quang bổng nhiên từ hồng chuyển sang tử, đảo mắt liền hung hung thiêu đốt, hóa thành ma hỏa cực kỳ lợi hại.
Bị yêu dị ma hỏa thiêu đốt như vậy, ngân cầu rốt cuộc cũng có biến hóa.
Ban đầu giống như đất cát bình thường tạo thành, trong phút chốc liền phân biệt thành nhiều điểm ngân quang, phát ra ông ông tiếng vang.
Hàn Lập ngưng thần nhìn kĩ, chỉ thấy những ngân quang này đều là những trùng tử lớn cở một hạt đâu, từ mắt thường có thể thấy được cả hàm răng. Vẻ ngoài so với những giáp trùng bình thường không có gì khác, thật sự không nhìn ra chổ đặc thù nào.
Hàn Lập nghi hoặc.
Có thể đây không phải là Phệ Kim Trùng gì gì đó, hẳn là hắn đã nhận sai lầm rồi?
Nhưng quan sát trong chốc lát, Hàn Lập liền cảm thấy khiếp sợ.
Bởi vì bên trong ma hỏa của Khúc Hồn, những giáp trùng này không hề có dấu hiêu bị đốt thành tro bụi, ngược lại còn có bộ dáng vui mừng cực kỳ.
Mà điều càng không thể hiểu nổi chính là, chúng nó lấy một tốc độ cực nhanh cắn nuốt ma hỏa, đảo mắt một cái tử diễm đã biến mất một phần nhỏ.
Thấy một màn như vậy, Hàn Lập khôi phục lại bộ dáng hoan hỉ đến phát cuồng.
Hắn lập tức lấy áo da bên hông mở ra, hai đạo bạch quang từ trong áo da bay ra, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, đúng là hai Huyết Ngọc Tri Thù kia.
Hàn Lập cũng không có chần chờ, lập tức hạ lệnh bắt sống.
Nhất thời, ngay trong lúc chỗ hỏa diễm cuối cùng bị Phệ Kim Trùng ăn mất, lưỡng đạo chất lỏng màu trắng từ trong miệng hai con tri chu phun ra, trong không trung liền biến thành hai mạng nhện đường kính hơn một trượng, mang tất cả ngân giáp trùng bao phủ bên trong.
Mạng nhện này cũng lớn hơn mạng nhện bình thường, mắt lưới bên trong lại nhỏ vô cùng, đem tất cả ngân giáp trùng bao lại bên trong, không hề có khe hở nào đào thoát ra ngoài.
Tựa hồ như Phệ Kim Trùng cảm giác được nguy hiểm, chúng nó lập tức biến hình thành những mũi tên màu bạc, giống như nổ thỉ (mũi tên của cây nỏ) bắn nhanh đón lấy mạng nhện.
Phốc phốc hai tiếng, ngay khi hai mạng nhện màu trắng đem những mũi tên màu bạc kia bảo phủ chặt chẽ bên trong, tạo thành một cái võng đoàn. Phệ Kim Trùng bên trong tựa hồ như đã phát cuồng, sau khi phát ra âm thanh chói tai liền bắt đầu cắn vào lưới nhện, có ý muốn pha mạng nhện mà thoát ra ngoài.
Nhưng hai đầu Bạch Tri Chu kia căn bản không hề cho chúng nó một cơ hội nào, trong miệng không ngừng phun ra từng ngụm từng ngụm bạch dịch, một lát sau đem chúng nó bao phủ thành một cái kén thật lớn.
Nhưng mà Hàn Lập cũng biết, những cái mạng nhện này chỉ sợ sẽ không vây khốn được Phệ Kim Trùng được bao lâu, liền vội vàng từ bên người lấy ra một cái hộp ngọc, đem cái kén mền nhũn kia cho vào bên trong ngọc hạp, sau đó lập tức đóng hộp ngọc cất vào túi trử vật.
Lại nói tiếp, những yêu thú đặc biệt phải sử dụng những dụng cụ chuyên môn mới được, nếu không những linh thú bình thường sẽ không thể hô hấp trong túi trử vật mà chết mất.
Nhưng kỳ trùng trên bách bảng lại không giống như vậy, sanh mệnh lực của chúng nó cường hãn vô cùng, không cần hô hấp cũng có thể ở trong túi trử vật bình yên vô sự. Nếu không tu sĩ Ngự Linh Tông trước kia cũng sẽ không đem nhiều ấu trùng như vậy chỉ bỏ trong một chiếc lọ nhỏ rồi mang theo bên người.
Đương nhiên nếu là muốn dùng thú để đánh địch thì phải sử dụng túi đựng linh thú chuyên dụng. Chẳng những có thể có phương tiện triệu hồi linh thú, hơn nữa cũng là phương tiện huấn luyện bọn chúng.
Điều quân trọng nhất là túi linh thú có thể đem những linh thú có thể tích quá lớn thu nhỏ lại bên trong. Túi trử vật cũng không có cách nào mang những vật còn sống thu nhỏ lại để cất chứa. Nên cho dù là kỳ trùng cũng chỉ có thể dung túi linh thú chuyên môn thôi.
Hàn Lập thu lại ngọc hạp, sợ rằng chính mình còn bỏ quên điều gì, bên trong động phủ cùng vùng phụ cận sử dụng thần thức tìm tòi qua một lần.
Kết quả, ngoại trừ trên mấy lỗ thủng chi chít ở trên mặt đất ra thì cũng chẳng phát hiện được gì.
Những cái lỗ nhỏ này do Phệ Kim Trùng theo bên dưới mặt đất tiến vào bên trong động phủ lưu lại dấu vết như thế.
Sau đó, Hàn Lập không dám ở lại lâu trong động phủ, lập tức mang đi ba bộ trận pháp đầy đủ thu lại rồi ngự khí rời khỏi.