A, không đúng. Trước khi ngủ cô đã cầu hôn anh, Lâm Nam đã đồng ý rồi à?
An Phách Hòa nghĩ rất lâu, hình như Lâm Nam không đồng ý…. Cho nên không đồng ý cưới cô đã ngủ với cô rồi á? Có phải hơi thiệt không nhỉ?
Người dưới thân giật giật, bàn tay to buông ra, dịu dàng vuốt tóc cô rồi giữ lấy trán cô, giọng nói của Lâm Nam vang lên, “Đừng để bị bệnh.”
Lúc này An Phách Hòa có thể ngẩng đầu được rồi, cô vốn chỉ tính xem cơ thể Lâm Nam thôi, ai bảo cô bị anh xem hết rồi, cô còn chưa xem anh lần nào, rất lỗ đó!
Vì thế cô trần trụi xem cơ bụng tám múi của Lâm Nam rồi nhìn lên bộ ngực mạnh mẽ của anh, sau đó là hầu kế gợi cảm rồi đến… bờ môi mỏng đỏ ửng vì bị hôn.
An Phách Hòa nuốt nước miếng, khống chế tâm trạng kích động muốn chạy ra ngoài vài vòng rồi nói với cả thế giới mình đã ngủ được với nam thần rồi của mình!
Sau đó cô nhìn vào đôi mắt đang nghiên cứu mình của Lâm Nam.
Lâm Nam, “….”
An Phách Hòa, “…”
“Tỉnh rồi?” Lâm Nam hơi nhướn mày, anh lúc này cực gợi cảm luôn.
Ôi giời ơi, không có! Còn chưa tỉnh! Mất mặt lắm! Lâm Nam vừa động thì An Phách Hòa mới nhận ra hai người không có tách nhau, Lâm Nam vẫn còn tinh thần lắm.
Tại sao cô lại tỉnh lại cơ chứ? Trời ạ! Tại sao cô lại tỉnh trong trường hợp này hả? Cô không có cách nào để nhìn thẳng vào mắt Lâm Nam được rồi.
Trong ấn tượng của cô, Lâm Nam luôn bình tĩnh trong chuyện này. Nói thế có nghĩa trong cả quá trình này, quần áo của anh không loạn, chỉ cần kéo quần lên là có thể ra ngoài được. Nhưng tình hình hiện tại quá damdang rồi. An Phách Hòa cảm thấy cô chảy máu mũi, cô nhanh trí híp mắt lại, rên rỉ nằm lên người Lâm Nam, tay nhịn không được mà sờ cơ bụng của anh.
Đây là hàng thiệt đó!
Khóe miệng Lâm Nam ơi nhếch lên, sao anh không biết chút tính toán nhỏ này của An Phách Hòa cơ chứ? An chống tay dựa vào bồn tắm, đôi mắt lướt nhìn cơ thể trần trụi của cô không tí cố kỵ nào.
An Phách Hòa cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng ấy, cô còn nhịn được. Nhưng… Nam thần, anh đừng tưởng anh chơi lưu manh ở nơi không ai thấy thì chẳng ai biết nhé, phản ứng cơ thể này…
An POhách Hòa xấu hổ ngẩng gương mặt đỏ ửng của mình, nếu còn thế này thì cô sẽ nhịn không được mà rên mất, “Anh làm gì thế?”
Giọng nói của cô nghẹn ngào vô cùng. An Phách Hòa sờ lấy yết hầu của mình, không biết xấu hổ á á á á.
“Ngủ em.” Lâm Nam trả lời hợp tình hợp lý.
An Phách Hòa, “…” Không phản bác được.
“Bây giờ tỉnh rồi hửm?” Lâm Nam cố ý đẩy hông.
“Ưm…” An Phách Hòa suýt nữa cắn lấy đầu lưỡi của mình.
Không đúng! Đáng ra cô phải là tiền bối trong chuyện này chứ, sao lại bị Lâm Nam dắt mũi kéo đi vậy nè? Thế là An Phách Hòa mặt dày vặn eo nhưng đối phương không có tí phản ứng nào.
An Phách Hòa dừng lại với gương mặt thất bại.
Lâm Nam cười, “Lúc động dục phải cần người đút mới ăn được, không ngờ vừa tỉnh đã có sức lực thế rồi.”
Từ vẻ mặt của Lâm Nam mà đoán thì anh chỉ đang trần thuật một câu chuyện khách quan mà thôi. Hơn nữa anh chỉ tùy tiện nói mấy câu để làm không khí thoải mái mà thôi. Nhưng An Phách Hòa nhịn không được mà nghĩ đến những cảnh người lớn.
Cô bại trận hoàn toàn, cô chon đầu vào cổ Lâm Nam buồn rầu nói, “Em ngủ với anh, em sẽ chịu trách nhiệm, anh yên tâm.”
Lâm Nam, “….”
An Phách Hòa đợi mãi không thấy anh phản ứng, ngẩng đầu nhìn lên, “Sao? Ngủ rồi còn không tính chịu trách nhiệm à? Còn chưa ngủ xong đấy! Ngay cả tang vật vẫn còn đây nè!”
Lâm Nam đưa tay chỉnh phần tóc rối của cô, “Em thích nhẫn kiểu gì?”
Nhẫn? An Phách Hòa nhớ trước khi tìm thấy Lâm Nam, cô đã từng nói với Rya hi vọng có một ngày, vị hôn phu của mình sẽ cầm nhẫn khảm đá aquamarine cầu hôn cô, lúc ấy Ryan còn chửi cô phèn.
Nhưng bây giờ nguyện vọng không thay đổi, cô buột miệng nói, “Loại khảm đá aquamarine ấy!”
Gương mặt Lâm Nam cứng đờ, không khí trong phòng tắm lạnh dần. An Phách Hòa nhìn Lâm Nam nghi ngờ, cô nói sai gì à?
Lâm Nam không nói gì, lát sau anh đẩy An Phách Hòa ra rồi đứng lên. Anh lau người trước rồi đổi bộ quần áo sạch sẽ, sau đó dùng một cái khăn khô khác lau khô An Phách Hòa rồi quấn lại.
An Phách Hòa không nói gì. Cô lo lắng, Lâm Nam có ý gì thế? Không muốn cưới cô à? Trước giờ anh luôn ở trạng thái này, chỉ cần nói cưới gả thì sẽ thế!
Không lẽ thấy đá aquamarine quá đắt? Nhưng cô chỉ tùy ý nói thôi mà, nếu không cô nói với anh, chỉ cần cưới là được rồi, cô rất tiết kiệm, sẽ không tiêu tiền bậy bạ?
Lâm Nam đặt cô lên ghế rồi im lặng sửa sang vũ khí. An Phách Hòa ngơ ngác ngồi, thấy Lâm Nam trang bị xong, chuẩn bị hạ tàu thì vội đứng dậy để giữ lấy anh.
Ai ngờ chân chẳng còn sức gì, vừa đứng dậy đã ngã xuống đất.
Lâm Nam ngạc nhiên quay đầu, vội bước tới, “Không ngồi yên trên sofa mà đứng dậy làm gì?”
Chân mềm là lỗi của ai hả? Còn dữ với cô! Mắt An Phách Hòa ửng đỏ, bĩu môi, “Có phải anh không cần em nữa không?”
Lâm Nam sửng sốt, “Nói bậy gì đấy?”
“Thế sao anh đi một mình mà không đưa em theo!” An Phách Hòa tủi thân lên án.
Lâm Nam vừa đau lòng lại bất đắc dĩ, nói cô không kiên cường thì lúc bị thương chẳng thấy rơi giọt nước mắt nào. Bảo cô kiên cường thì lúc trước hở xíu đã khjocs, bây giờ còn làm mặt sắp khóc.
Anh bế An Phách Hòa kiểu công chuas “Anh đi xuống tìm đồ ăn cho em, em ngoan ngoãn ở trên tàu đợi anh.”
“Em không!” An Phách Hòa đã được vuốt dịu nhưng bây giờ cô bắt đầu làm nũng, “Anh đưa em đi cùng!”