“Đúng rồi.” Giọng Lâm Nam không lớn, lại vang rõ bên tai từng người.
Mọi người giật mình tại chỗ trong giây lát, đã thế còn nhanh như vậy?!
Một lát sau, Seus hai tay níu lấy quần áo cũng đi xuống, cậu ta cúi đầu, hết sức uể oải.
Vương Lượng còn không cam tâm, “Ốc vít chuyển nhiệt? Đây chỉ là thứ râu ria, có thợ cơ giáp chuyên nghiệp nào lại kiểm tra thứ đó trước chứ?”
Lâm Nam không nhanh không chậm nhìn cậu ta, ánh mắt sắc như dao. Vương Lượng không chịu được lùi về sau mấy bước, “Trên chiến trường, bất kỳ một sai sót nhỏ nào cũng có thể ảnh hưởng đến cuộc chiến. Dù Seus có kinh nghiệm phong phú, nhưng lại bị lý thuyết che mắt, chắc chắn sẽ kiểm tra khu điều khiển trung tâm đầu tiên. Đường dây ở đó phức tạp, e rằng kiểm tra hết một lượt tốn không ít thời gian. Nhưng An Phách Hòa chú ý tổng thể hơn, cậu ấy không coi thường bất kì bộ phận nào tiềm tàng nguy cơ, đây mới là điều cần có nhất của một thợ cơ giáp, không phải sao?”
Nói xong, anh từ từ nhấc chân đi về phía Vương Lượng, từng bước một, giày chiến đấu phát ra tiếng vang cồm cộp trên sàn nhà bóng loáng, từng tiếng một đánh vào tim Vương Lượng, “Mặt khác, tôi hi vọng đội của chúng ta có thể đoàn kết, tin tưởng lẫn nhau. Nếu cậu không tin mắt nhìn của tôi, cậu cũng không cần phải ở đây nữa.”
Vương Lượng vốn là một alpha cao lớn, cộng thêm cơ thể cơ bắp mạnh mẽ, đứng đó như một gò núi nhỏ, thật sự không thể làm cho người khác coi nhẹ. Thế nhưng giờ phút này, Lâm Nam đứng ở trước mặt cậu ta, chỉ cao hơn cậu ta một chút thôi mà Vương Lượng lại cảm giác toàn cơ thể mình bị bóng của anh nuốt chửng.
Quả nhiên như mọi người nói… Học sinh năm hai đáng sợ. Nhưng thân là người xuất chúng trong đám học sinh năm ba, Vương Lượng cố nén cảm giác khuất phục của mình, ngẩng cổ nhìn anh, “Tôi cần một người có thể dẫn đội đến với chiến thắng, chứ không phải một trò hề.”
Nói xong, quay người đóng sập cửa mà đi. Seus đần mặt ra đứng ở nơi đó, bây giờ thấy Vương Lượng đi, mình ở lại cũng không xong, đi cũng không được. Dưới tình cảnh xấu hổ đó, cuối cùng lại rơi nước mắt, bụm mặt, khóc sướt mướt chạy đi.
Brighton nhìn bóng lưng cậu ta lắc đầu một cái, “Một alpha tốt, sao lại omega như thế chứ!”
Vi Nhân cười bỉ ổi với cậu ta, “Cậu không hiểu à, tên đó vẫn rất có giá ở trường chúng ta. Nếu là cậu ta theo đuổi tớ như vậy, ngủ một đêm thì cũng có sao.”
Lâm Nam cắt ngang nụ cười ngầm hiểu của bọn họ, “Tập luyện đàng hoàng đi, đừng nghĩ những thứ vô bổ này. Chúng ta không còn tuyển thành viên mới, mới chỉ có năm người tham gia thi đấu. Còn hơn một tháng nữa là đến cuộc thi rồi, chuẩn bị cẩn thận.”
Anh quay lạinhìn An Phách Hòa đang thầm tự hào bên cạnh, “Còn cậu, thể lực của cậu thực sự quá kém, sau này tôi sẽ đích thân phụ trách việc huấn luyện cậu.”
An Phách Hòa hơi khó xử nhìn qua làn da màu lúa mì và bắp thịt rắn chắc của mọi người xung quanh.
“Sao, cậu không đồng ý?”
“Không phải… Tôi là omega, tập luyện thành ra giống mấy người, không kết hôn được thì sao?” An Phách Hòa nhăn mặt, dáng dấp mình đã không xuất chúng, lại còn thêm cơ bắp thì sao nhìn lọt mắt cho nổi?
“Phụt ~~” Brighton đang uống một ngụm rượu, nghe cô nói xong thì phun hết cả ra, ôm bụng cười chỉ thiếu nước lăn lộn trên mặt đất, “Cậu… Cậu yên tâm, cùng lắm thì gả cho Lâm là được.”
Lâm Nam bất đắc dĩ nhìn Brighton, “Cũng không bắt cậu đạt tới trình độ của alpha, chỉ cần cậu có thể đứng yên tám tiếng không di chuyển là được rồi. Với thể lực hiện tại của cậu thì phơi nắng một tiếng chắc cũng choáng mất.”
Về việc này, hồi trước mình bị huyết áp thấp, rất ít vận động. Vận động một chút, cơ thể khỏe mạnh cũng là việc tốt. An Phách Hòa hơi lo lắng gật đầu, cơ bắp thì cơ bắp! Về sau còn có thể thì lại làm nhỏ lại!
Sự thật chứng minh An Phách Hòa đã nghĩ nhiều, Lâm Nam chỉ dẫn cô đi tập aerobic nhẹ nhàng trong phòng tập, mấy ngày sau, làn da còn tái đi. Lâm Nam bảo cô xin nghỉ nửa tháng ở phòng thí nghiệm, An Phách Hòa vốn nghĩ thể nào giáo sư cũng không đồng ý, nào ngờ lão ác ma ngày thường hận không thể nhân bản cô thành hai để sai bảo lại cười hì hì chấp nhận, chắc chắn có vấn đề!
Lâm Nam lập cho An Phách Hòa một kế hoạch huấn luyện hết sức kĩ càng, theo thời gian, cường độ huấn luyện cũng từ từ tăng lên. Lúc mới bắt đầu An Phách Hòa chạy mấy trăm mét cũng thở đứt hơi, bây giờ đã có thể xách hộp dụng cụ cơ giáp chạy mấy ngàn mét.
Hôm nay, An Phách Hòa đang mô phỏng thao tác điều khiển cơ giáp. Lâm Nam nói để trở thành một thợ cơ giáp thực thụ thì nhất định phải biết điều khiển cơ giáp. Lần đầu tiên An Phách Hòa điều khiển cơ giáp, xém chút nữa thì làm nổ cả phòng huấn luyện, Lâm Nam đành phải để cô sử dụng hệ thống mô phỏng thao tác điều khiển.
Cô điều khiển cơ giáp, vừa mới tránh được một phát bắn, bỗng nhiên hệ thống chập chờn, tối sầm lại. An Phách Hòa hơi khó hiểu, tháo mũ giáp mô phỏng ra, ngắt mạng rồi à?
Mắt đột nhiên tiếp xúc ánh nắng, không tự chủ được nheo lại, lờ mờ thấy một cái bóng cao gầy. Lâm Nam mặc áo sơ mi trắng đơn giản, đứng ở trước mặt cô. “Gần đây huấn luyện rất vất vả, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
An Phách Hòa hưng phấn tí nữa thì nhảy cẫng lên, “Hay quá, Joss định dẫn tôi đi dạo phố.”
Lâm Nam cười khẽ, “Chỉ sợ bây giờ cậu ấy không rảnh để ý đến cậu được rồi.”
Hả?
‘’Cậu quên… Trước đó chúng ta có thắng giải đi du lịch sao?” Lâm Nam hơi mất tự nhiên đút tay vào trong túi, lấy một tờ áp phích được gấp cẩn thận ra.
Vậy là nửa tháng đã trôi qua, thời gian qua thật là nhanh! An Phách Hòa vui vẻ cầm tờ áp phích, nhưng lại có chút lo lắng, “Sắp phải thi đấu rồi, chúng ta đi bây giờ liệu có lỡ mất cuộc thi không.”
“Yên tâm, tôi có kế hoạch đặc biệt, dù là du lịch, chắc chắn vẫn đôn đốc cậu luyện tập thật cẩn thận.” Lâm Nam rút tay còn lại từ túi áo ra, tay cầm một quyển sách nhỏ.
QAQ đột nhiên không muốn đi nữa, chuyện này là sao chứ.