Dương Vô Cữu lạnh lùng nhìn cậu chằm chặp: “Rốt cuộc ngươi đến tìm ta để làm gì?”
“Ít nhất chúng ta cũng được tính là người quen cũ.” Sung Hằng sờ mũi.
Dương Vô Cữu cười khẩy: “Thôi đi, ta là con trai nuôi của thái giám. Ngươi xem thường ta sẵn rồi.”
“Hờ.” Sung Hằng hơi khó xử: “Nhưng mà Vương Điền bảo ta tới khuyên ngươi, nói chúng ta sàn sàn tuổi nhau, có cái gì… cái gì mà…”
Cậu nghĩ vắt óc hồi lâu mới nhớ ra từ ngữ Vương Điền nói: “Tiếng nói chung.”
“…” Dương Vô Cữu lặng thinh một chốc, mới định hình được, thình lình ngẩng đầu: “Vương Điền tới ư? Huynh ấy lên chiến trường làm gì?”
“Ngươi đánh giặc đến ngu người rồi à?” Sung Hằng vươn tay gẩy gẩy chén đũa và thuốc chữa thương sơ sài trên bàn, cầm xem lướt qua rồi lại chê ghét ném về: “Vương Điền bị chủ tử phong thành Đan Dương Vương, lần này hắn chính là người chịu trách nhiệm vận chuyển vũ khí và lương thảo. Ngoài hắn ra còn ai nhớ được dòng thứ râu ria như ngươi chứ.”
Cậu chỉ biết giết người, chứ khuyên người thì chịu. Mặc dù Sung Hằng vâng lời trước Lương Diệp và Vương Điền nhưng từ nhỏ cậu đã đi theo Lương Diệp, thành thử cả tính tình lẫn tác phong đều học y chang Lương Diệp. Ám vệ dưới quyền đều sợ cậu một phép, Vương Điền lại coi cậu ngang với hạng mất não Dương Vô Cữu, sai cậu đi làm loại việc này.
“Đan Dương Vương?” Dương Vô Cữu không biết thật.
Ngày ngày cậu không đánh giặc thì cũng tập huấn, khát khao báo thù lấp đầy tâm trí, nào chú ý đến tin tức bên ngoài.
“Về Đại Đô ngoan ngoãn làm cậu ấm của ngươi đi.” Sung Hằng ngồi trên bàn, giẫm một chân lên chiếc ghế hơi đong đưa, ngước mắt nhìn cậu: “Ngươi truyền tin lập công lớn, chủ tử cho ngươi tước vị và phong thưởng, ngươi lại là bạn bè của Vương Điền. Về mà chăm cha ngươi dưỡng già, sau thì lo ma chay, tiện thể cưới thêm vài phu nhân rồi sinh một đàn con, sống khoan khoái dễ chịu nửa đời sau, tốt đẹp biết bao.”
Dương Vô Cữu hỏi: “Vương Điền cũng nói vậy à?”
“Ý kiến riêng của ta.” Sung Hằng nhấc chân khều băng ghế dài lên ước lượng cân nặng: “Hắn chỉ nói rằng tôn trọng quyết định của ngươi… nhưng thân là bạn bè thì ta vẫn cần khuyên ngươi. Vì vậy hắn để ta chơi với ngươi trước đã… Chậc.”
Cậu với cái đồ ăn hại Dương Vô Cữu có gì để chơi với nhau kia chứ.
Khóe miệng Dương Vô Cữu giật giật. Cậu chàng ngồi im ru ven giường. Hiển nhiên, Sung Hằng chẳng hề định đi. Hai người đều ngứa mắt đối phương, phải ở chung phòng một cách khó xử mà toàn thân bứt rứt.
“Ngươi không bận gì à?”
“Ngươi không đi tập huấn sao?”
Lại là một khoảng lặng bất thường.
“Hôm nay được nghỉ nửa ngày.” Thực ra Dương Vô Cữu đang đói, rất muốn ăn gì đó. Tuy nhiên, Sung Hằng đang xoay chiếc đũa của cậu, cậu giận nhưng không dám nói.
“Ồ, Vương Điền nói ta cần phải ở đây đủ nửa canh giờ.” Sung Hằng cũng đáp.
“Giản Lăng chết chưa?” Dương Vô Cữu cạn lời, bèn tìm chủ đề. Cậu rời khỏi Đại Đô vào đêm mưa ấy, kể từ đó đứt hẳn mạch tin tức về hoàng cung.
“Chết rồi, tự sát.” Sung Hằng nhớ đến xác chết mặt mũi biến dạng hoàn toàn kia, khẽ nhíu mày.
“Giản Lăng làm nhiều việc ác, chết chưa hết tội.” Dương Vô Cữu nhớ lại gương mặt của Giản Lăng vẫn thấy phiền ghét: “Gã nối giáo cho giặc nhiều năm như vậy, người chết trong tay gã nhiều vô số kể. Cả ta cũng suýt chết trong tay gã.”
“Số mạng người trong tay Dương Mãn cũng không kém cạnh gã.” Sung Hằng bật cậu chàng một câu theo thói quen.
“…” Dương Vô Cữu bị cậu chặn họng.
Cuộc trò chuyện một lần nữa đi vào ngõ cụt. Sung Hằng bực bội vò đầu: “Chắc cũng được nửa canh giờ rồi, đi đây.”
Nói xong, cậu nhảy xuống từ trên bàn, vén rèm đi ra khỏi lều.
Sung Hằng đích thân thẩm vấn Giản Lăng sau khi bắt được hắn ta. Tuy nhiên miệng họ Giản này cứng quá, dùng hết một lượt các kiểu tra tấn rồi mà hắn ta vẫn chẳng thốt ra nửa lời bất lợi với Thôi Ngữ Nhàn.
Mặc dù trung thành và tận tâm thật đấy… nhưng hắn ta lại gây bất lợi cho Lương Diệp, Sung Hằng ắt sẽ không thương hại chút nào.
Chủ tử là chủ tử duy nhất của cậu. Cậu tuyệt đối không cho phép bất cứ ai gây hại cho chủ tử, dẫu… dẫu có là Đàm Diệc Sương đi chăng nữa.
Ánh mắt quyết liệt và đau khổ của Đàm Diệc Sương cùng với hình ảnh Vương Điền chắn một đao cho cậu lại đồng thời hiện lên trước mắt. Cậu lau mạnh mặt, lau đỏ ửng cả viền mắt.
Đàm Diệc Sương là kẻ địch của họ.
Cậu lấy chiếc túi thơm thêu hoa sen ra từ vạt áo trước ngực. Vất vả lắm mới quyết tâm vứt đi được thì bỗng nghe có người gọi mình: “Sung Hằng ơi.”
Cậu bất giác cất chiếc túi thơm vào tay áo, ngẩng đầu nhìn sang.
Vương Điền ló nửa thân mình ra từ lều lớn, vẫy tay với cậu: “Vào đi.”
Cậu khịt mũi thật mạnh: “Tới đây.”
Ban ngày, trong cuộc họp bàn chiến lược của Lương Diệp với các tướng lĩnh, Vương Điền hầu như chỉ yên lặng lắng nghe, không hề lên tiếng. Mãi mới đợi được đến lúc tan họp, hắn đang định kéo anh vào lòng thì Vương Điền đã ra khỏi lều lớn. Khi quay trở lại, đằng sau còn có thêm một cái đuôi.
“Lúc ở Đại Đô, hôm nào cũng hò la đòi chủ tử ngươi, giờ lại im ru.” Vương Điền vỗ vai Sung Hằng: “Mới nãy chủ tử ngươi còn hỏi ngươi đâu rồi. Qua đi.”
Sung Hằng đang hơi do dự, Vương Điền đã vén rèm bước ra ngoài.
“Qua đây.” Lương Diệp liếc cậu.
Sung Hằng rầu rĩ chẳng buồn hé răng. Cậu đi đến trước mặt Lương Diệp, ngoan ngoãn quỳ xuống: “Thuộc hạ chưa làm tròn trách nhiệm bảo vệ Vương Điền, để hắn bị thương, xin chủ tử trách phạt.”
Lương Diệp khoanh tay đi tới, ngồi xuống bậc thềm trước mặt cậu, đưa tay sờ cổ cậu: “Vương Điền nói với trẫm là suýt nữa đâm vào đây?”
“Vâng.” Sung Hằng hổ thẹn cúi đầu.
Đàm Diệc Sương không biết võ. Với tốc độ ấy, cậu hoàn toàn có thể tránh được, thế nhưng cậu lại tuyệt nhiên chẳng đề phòng Đàm Diệc Sương, suýt nữa đã cho nàng ta thành công. Vương Điền mà không chặn lại nhát dao ấy thì người chết chính là cậu rồi.
Nếu Vương Điền chết, cậu không dám tưởng tượng phản ứng của chủ tử sẽ ra sao: “Xin chủ tử trách phạt.”
“Không bảo vệ được người ta. Tự đi nhận phạt đi.” Lương Diệp nói: “Chẳng qua nể tình Vương Điền xin cho ngươi, đợi bao giờ về Đại Đô rồi phạt sau.”
“… Vâng.” Sung Hằng sụt sịt.
“Khóc cái gì? Có phải trẻ con vài ba tuổi đâu.” Lương Diệp giữ cổ cậu, quan sát qua lại một lượt: “Còn chỗ nào khác bị thương không?”
“Không ạ.” Sung Hằng rầu rĩ đáp.
Lương Diệp buông tay ra, điềm tĩnh nói: “Nếu nàng ta đã ra đòn chí tử với ngươi thì cũng chẳng nhiều nhặn tình cảm dành cho ngươi. Trẫm sẽ không giữ lại nàng ta.”
Sung Hằng cúi đầu im ắng hồi lâu, mới trả lời: “Ca ơi, ta… không thích nàng nữa rồi.”
Lương Diệp xoa mạnh đầu cậu một lượt: “Biết rồi, cút đi.”
“Vâng.”