Đôi mắt của Vương Điền cũng hoe đỏ: “Thái phó có tấm lòng đại nghĩa.”
Cuối cùng, Nội Các tạm thời do Vương Điền thiết lập đã gom đủ nhân lực. Ba nguyên lão gồm Yến Trạch, Thôi Vận, Biện Thương dẫn đầu bên trên, phía dưới thì có Bách Lý Thừa An, Kỳ Minh, Tăng Giới… – những quan viên có tài thực tế mà Vương Điền mời đến bằng thân phận, những lời thuyết phục hoặc mối quan hệ cá nhân. Sau đó, anh dứt khoát nhắm thẳng vào Thôi Kỳ cho vị trí cuối.
Tại điện phụ, Thôi Kỳ ngồi trên xe lăn, mặt mày vẫn trắng bệch đến phát sợ. Y nói với phong phạm hời hợt đạm nhiên của người đứng ngoài cuộc: “Việc này không ổn thưa Vương gia.”
Vương Điền thẳng thừng hơn cả Lương Diệp: “Nếu Bắc Lương tiêu tùng thì mạng của Lương Hoàn liệu có còn hay chăng? Hiện giờ chúng ta không tranh giành, ngày nào đó Lương Hoàn tiếp nhận nước Lương lại không tránh khỏi danh xưng “vị vua mất nước”. Ngươi thân là cha ruột mà nhẫn tâm nhìn con trai mình chịu tiếng xấu muôn đời sao?”
Câu nào câu nấy đều đục khoét trái tim người ta. Thôi Kỳ ngước mắt lên, trong ánh mắt là sự sắc sảo xưa nay chưa từng thấy ở y.
“Ngươi sở hữu một thân học vấn và năng lực, lúc này không cần thì phải đợi đến lúc nào nữa?” Vương Điền cười tủm tỉm đứng dậy, vươn tay chống tại xe lăn, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt y: “Thôi nhị công tử à, ngươi nhịn được nhưng người khác không nhịn được. Phải biết rằng cuộc sống chốn hoàng gia gian khổ đến mức nào. Dù là Lương Diệp hay Lương Hoàn thì cũng đâu ai sống được như một con người bình thường? Lương Diệp ở trong cung uống canh Bạch Ngọc mười mấy năm liền, cứ thế đày đọa bản thân thành một người điên. Ai mắng mỏ hắn, ai thóa mạ hắn cũng được, chỉ riêng ngươi là không. Bởi không là hắn thì chính là ngươi. Ngươi sẽ phải chịu những giày vò tương tự. Tương tự, không là ngươi thì là hắn… Nếu hắn e dè ngươi thật thì đã giết ngươi trước khi xuất chinh rồi, hà cớ phải giữ cho ngươi sống đến hôm nay?”
Bàn tay dưới lớp áo của Thôi Kỳ hơi siết lại. Y ngước mắt nhìn Vương Điền: “Ngươi với hắn không thân không quen, sao lại giúp đỡ hắn thế?”.
||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
“Tất nhiên là bởi mối quan hệ của bọn ta có sự khác biệt.” Vương Điền cong môi cười, để lộ ngọc bội tua rua đỏ bị che sau lớp áo kia, khiêm tốn khoe: “Thôi đại nhân nhìn này, Bệ hạ đã tự tay đeo nó.”
Và rồi, anh chứng kiến vẻ mặt Thôi Kỳ hóa đá rồi vỡ ra liên hồi. Người xưa nay không thể hiện cảm xúc hiếm khi mất kiểm soát, quát khẽ: “Hoang đường!”
Vương Điền giấu kỹ ngọc bội, nhướng mày nói: “Chuyện đôi bên cùng tình nguyện sao lại là hoang đường. Đệ đệ ngươi yêu ta đến chết đi sống lại, không chịu tuyển bất cứ phi tử nào vào hậu cung. Chứ không ngươi nghĩ tại sao hắn kiên quyết lập Lương Hoàn làm Thái tử như thế?”
Mục đích của anh là làm rõ với Thôi Kỳ rằng Lương Diệp sẽ không có con nối dõi, Lương Hoàn ngồi vững hẳn tại vị trí Thái tử rồi. Về phần Thôi Kỳ hiểu sao thì đó là việc của y.
Thôi Kỳ bị chọc giận đến đỏ mặt tía tai: “Hoang đường! Tử Dục quả thực…”
Chân mày Vương Điền khẽ nhúc nhích, anh híp mắt nói: “Tuy đầu óc Lương Tử Dục hoạt động không được tốt cho lắm nhưng phải công nhận người nhà họ Lương các ngươi khôn khéo thật. Cuối cùng, đến chính ta cũng bị hắn bẫy vào chung. Ngươi thể hiện thái độ như kiểu đệ đệ ngươi lỗ to vậy làm gì?”
Thôi Kỳ tức sắp đứng bật dậy. Khi từng nhịp thở dồn dập dịu xuống, y nhắm mắt một cách nặng nề: “Vương gia cớ gì phải nói với ta những điều này?”
“Ngươi là huynh trưởng của Lương Tử Dục, tạm coi như một nửa ca ca của ta.” Vương Điền khẽ cười, nói: “Thập lục huynh à, Nội Các của ta còn thiếu một vị trí, đang để lại cho huynh đó.”
Thôi Kỳ mở mắt, điệu bộ rất muốn chỉ tay vào mũi anh chửi bậy, tuy nhiên cốt cách rèn giũa qua bao năm không cho phép. Cuối cùng, y không buông lời mắng mỏ, chỉ tỏ vẻ kiên quyết: “Sức Thôi Kỳ không bì kịp. Vương gia vẫn nên mời cao nhân khác đi.”
Vương Điền lấy một viên kẹo ra từ tay áo, khẽ vẫy tay với chiếc rèm trong điện. Thôi Kỳ đang buồn bực không biết anh tẩm ngẩm mưu mô gì thì thấy một cục bột trắng lông xù bò ra từ rèm dày, nhìn bọn họ với vẻ mặt vừa đề phong, vừa thận trọng hồi lâu, cuối cùng đánh bạo đi về phía Vương Điền.
Vương Điền được an ủi rất nhiều, không uổng công hồi trước tối nào cũng sang Đông Cung đọc truyện cổ tích cho nhóc tì nghe.
Lương Hoàn chập chững đi đến trước mặt Vương Điền. Vương Điền ngồi xổm xuống, bóc vỏ kẹo rồi đút viên kẹo vào miệng bé. Anh ôm nhóc tì, chỉ vào Thôi Kỳ nói: “Gọi cha đi.”
“Cha… Cha.” Lương Hoàn ngậm kẹo, gom đủ dũng cảm, nhỏ giọng gọi, sau đó lập tức ôm lấy cổ Vương Điền, vùi mặt vào vai anh, mềm giọng gọi anh ngọt ngào hơn không biết bao nhiêu lần: “A thúc.”
“Haiz.” Vương Điền đáp lời: “A Hoàn à, cha con không chịu giúp a thúc, con hãy khuyên cha đi.”
Lương Hoàn ôm cổ anh, gian nan thưa “vâng”. Mãi lâu sau, bé con mới ngẩng chiếc đầu nhỏ, quay sang đi tới chỗ xe lăn của Thôi Kỳ. Mặc dù sợ chết đi được nhưng bé vẫn nỗ lực ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, rụt rè nhìn người đẹp tuyệt trần trước mặt, túm lấy tay áo y, nũng nịu nói: “Cha ơi.”
Thôi Kỳ đanh mặt, bất giác muốn kéo tay áo ra và kéo xe lăn lùi về sau. Nào ngờ sinh vật chỉ lớn chừng này bỗng dưng ôm lấy chân y, chặn đường lui của y.
Y đành phải lạnh lùng nhìn chằm chằm Lương Hoàn: “Thả ra.”
“Cha ơi… giúp a thúc đi.” Mắt Lương Hoàn đỏ ửng. Có vẻ bé sợ lắm nhưng vẫn liều vì a thúc. Bé con cầm kẹo đặt lên đầu gối Thôi Kỳ: “Cho cha ăn kẹo nè.”
Thôi Kỳ nhìn kẹo trên đầu gối, biểu cảm hơi ngưng đọng.
“A Hoàn là Thái tử. Cha và a thúc đều phải giúp con. Con cho mọi người hết kẹo của mình.” Lương Hoàn níu chặt tay áo y, nhăn mũi: “Cả phụ hoàng nữa.”
Hiển nhiên, ấn tượng của bé con với Lương Diệp chẳng tốt đẹp cho lắm. Không biết lúc ở trong cung Lương Diệp đã tạo nghiệt gì với đứa nhỏ. Thấy nói thêm nữa là lộ tẩy, Vương Điền bèn vươn một tay nhấc nhóc tì lên: “Được rồi, cha con đã biết nguyện vọng của con. Bây giờ nên đi luyện chữ to thôi, để Sung Hằng ca ca dẫn con đi nhé.”
Sung Hằng nhảy xuống từ xà nhà, toan thò tay xách nhưng ngó thấy cha ruột đứa bé đang ở đây, cậu đành miễn cưỡng chuyển từ xách thành bế, còn nhỏ giọng đe dọa: “Không được khóc, khóc là cướp hết kẹo của ngươi đó.”
Lương Hoàn bặm môi, rưng rưng nước mắt, vươn tay về phía Vương Điền: “Muốn a thúc cơ…”
“Chờ con viết chữ xong, a thúc sẽ đến chỗ con.” Vương Điền cười tủm tỉm xoa chiếc đầu nhỏ của bé. Sung Hằng dứt khoát dẫn bé con đi luôn.
Vương Điền nhìn Thôi Kỳ: “Thập lục huynh.”
Gân xanh nhảy nhót trên trán Thôi Kỳ: “Hạ quan không đảm đương nổi tiếng “huynh trưởng” này của Vương gia.”
“Ít nhất cũng vì con trẻ.” Vương Điền đánh vào tình cảm: “Và cả mẫu thân mất sớm của đứa bé.”
Thôi Kỳ thình lình siết chặt viên kẹo trong tay.
Vương Điền thở dài, biết sự đã thành.
Khó trách Thôi Ngữ Nhàn nói nhà họ Lương sản sinh ra nhiều hạng si tình. Cả cha lẫn con trai đều không qua nổi cửa ải tình ái.
Có Lương Diệp tuyệt tình tàn nhẫn vậy chắc sẽ rửa được mối nhục xưa giúp cha và huynh trưởng.
Vương Điền cười khẽ, lục lấy một viên kẹo trong tay áo, ném vào miệng nhai vỡ, bị ngọt đến khé cổ. Anh chụm tay áo, bước vào màn tuyết.