Những năm gần đây dã tâm của Thánh Diện tông môn càng ngày càng bành trướng, trực tiếp cấu kết với nội quan triều đình, chiếm giữ không ít chức vị quan trọng trong triều, có vẻ như muốn nuốt trọn cả quốc gia để làm đòn bẩy, xâm chiếm những nước khác.
Mà nội bộ hoàng thất lại lục đục bất hòa, các hoàng tử chia ra làm hai phe phái đối địch nhau. Một bên muốn đầu quân cho Thánh Diện tông môn, một bên còn lại muốn tiêu diệt Thánh Diện tông môn.
Dẫn dắt phe đầu quân là Nhị hoàng tử, cũng là đương kim thái tử_Vũ Lăng Quang.
Dưới sự chèn ép từ phía gia tộc bên ngoại của Vũ Lăng Quang, cùng với sự uy hiếp của Thánh Diện tông môn, quốc vương lòng muốn phế truất ngôi vị thái tử của y nhưng lực bất tòng tâm.
Phe muốn tiêu diệt Thánh Diện tông môn được Ngũ hoàng tử Vũ Tiêu Kỳ dẫn dắt.
Được coi là nguồn hi vọng của tương lai đất nước, quốc vương liền lợi dụng thân phận của bản thân, ban ra một đạo thánh chỉ, tuyên cáo cả nước rằng Ngũ hoàng tử có thể thay vua giải quyết những chuyện quan trọng trong một số thời điểm, tiền trảm hậu tấu.
Chính vì có thánh chỉ này nên Vũ Tiêu Kỳ có thể lôi kéo một số đồng minh cùng phe cánh, dựng lên tấm chắn mỏng manh tạm thời ngăn cản Thánh Diện tông môn xâm nhập sâu vào nội bộ chính trị.
Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử khả năng không đủ, so với hai huynh đệ kia của mình thì hoàn toàn không đặt lên mặt bàn* được!
*lên mặt bàn ý ở đây là yếu quá, không có khả năng mang đi so sánh với người khác, không làm được việc.
Còn Lục hoàng tử, Bát hoàng tử lại còn quá nhỏ. Thất hoàng tử bởi vì mệnh mỏng nên vừa sinh ra không bao lâu liền qua đời.
Các công chúa thì càng không nói đến, dù sao ở thời đại trọng nam khinh nữ như vậy, các nàng chỉ có thể làm quân cờ trong những âm mưu chính trị mà thôi!
Nội bộ đấu đá kiềm chế lẫn nhau, sức khỏe của quốc vương ngày càng suy yếu, giống như nỏ mạnh hết đà, cố gắng duy trì hơi thở mỏng manh vì mê luyến quyền lực.
Đối với một người như vậy, Hàn Băng tỏ vẻ thật không còn gì để nói.
Dù sao thì với nàng, quyền lực địa vị tiền tài mặc dù quan trọng, nhưng tự do cùng tâm thái thoải mái của bản thân càng quan trọng hơn!
Cầm lên được thì phải buông xuống được, như vậy mới là cuộc sống! Có nhiều thứ, không phải càng cố gắng nắm chặt thì sẽ có được mãi mãi! Cũng có nhiều thứ không phải cứ buông ra là sẽ mất đi!
Bất quá, có vẻ như vũng nước đục ngầu đầy hôi tanh này, nàng đã không cẩn thận mà dẫm phải rồi!
………………..
Tư Đồ Vũ Thiên biết Hàn Băng muốn tham thú du lịch nên chủ động đề cập đến lễ hội của kinh thành, diễn ra vào hai tháng sau, vừa đủ thời gian cho nàng chậm rãi đi tới du chơi.
Mà Hàn Băng cũng lựa chọn nơi đến tiếp theo chính là kinh thành, cách nơi này không quá một tháng đi đường.
Quyết định ở lại thêm một tuần nữa, Hàn Băng đem mọi thứ chuẩn bị đầy đủ chu toàn.
Từ việc thuốc bồi bổ cùng thuốc chống Thực Cốt Trùng, thuốc diệt cổ trùng chui xuống đất… đều được nàng tỉ mỉ viết ra công thức, sau đó còn đích thân chỉ dạy những y sư và đại phu trong thành một số kiến thức trị bệnh.
Kiến thức là vô tận để có thể khám phá và học hỏi! Đặc biệt hơn nữa chính là sự chia sẻ kiến thức đầy thẳng thắn.
Những gì mà y sư cùng đại phu thắc mắc đều sẽ được Hàn Băng giải thích cặn kẽ. Thậm chí nàng còn ghi chép ra các loại bệnh nàng biết và cách chữa trị chúng, đưa lên cho Mạch Kỳ Quân làm thành y sách, bán ở các thư quán, ai có nhu cầu đều có thể đến mua và kham khảo.
Số tiền thu về được nàng trực tiếp đi mua gạo trắng và thịt tươi, cho người nấu cháo thịt rồi phân phát cho những người nghèo ở ngay cổng thành.
Mà cũng trong khoảng thời gian một tuần này, Mạch Chúc luôn bám sát theo Hàn Băng, dẫn nàng đi xem quần thể kiến trúc cùng thưởng thức những món ngon, thậm trí ngay cả thanh lâu cũng len lén dẫn nàng vào một lần.
Mọi người đọc truyện vui vẻ nhoaaaa!