Nhìn khuôn mặt ửng hồng của Oa Oa đằng xa, sắc mặt Từ Từ Niên thay đổi, hay là…cùng nhau đi kiểm tra thử?
*****
Từ khi phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt hơn một tuần, Oa Oa phát sinh tâm lý sợ bệnh viện nghiêm trọng, nhìn thấy y tá mặc áo trắng cũng bị dọa sợ, không dám ngẩng đầu lên, nghe phải tiêm thuốc là lập tức khóc ngay. Cù Thành thương con trai, bé con chỉ cần rơi một hạt đậu vàng thôi cũng có thể nổi khùng lên, khiến các bác sĩ rất sợ vị lão đại này, bé con thì càng được nước ghét bệnh viện. Có người hỏi thì nói Thành Thành sẽ bảo vệ mình, không vào bệnh viện, đặc biệt được cưng chiều mà kiêu ngạo.
Nếu như bị cảm, sốt, ốm nhẹ thì không cần đến bệnh viện cũng được, nhưng chuyện khám sức khỏe, ở nhà sao giải quyết được chứ? Cù Thành lấy đâu ra những máy móc y khoa kia?
Từ Từ Niên thở dài, xoa xoa trán, gọi Oa Oa đang chơi vui trở về, dỗ dành nói, “Oa Oa, chúng ta phải đi rồi, lát nữa còn có việc phải làm.”
Gương mặt Oa Oa giống như một chú mèo con, ngửa đầu ngoẹo cổ, chu môi có chút đáng thương nói, “Nhưng con chưa có chơi đủ…”
“Nhưng nếu còn không đi, bệnh viện sẽ đóng cửa mất.”
Nghe thấy hai chữ “bệnh viện”, Oa Oa lập tức trợn to mắt, lắc đầu nguầy nguậy, “Không đi không đi không đi, con muốn chơi cùng Nhị Hắc Tử.”
Vừa nói bé con xoay người bỏ chạy, bị Từ Từ Niên nắm lấy cổ áo xách trở lại, nhìn Nhị Hắc Tử đang ngồi xổm trên mặt đất phía xa chờ Oa Oa trở về, cậu đột nhiên nghĩ ra một chủ ý xấu, “Nếu con không đi bệnh viện, sau này sẽ mãi mãi không gặp được Nhị Hắc Tử nữa.”
“Con có thể đến tìm anh ấy.” Oa Oa mếu mặt.
“Cô giáo nói, nếu con không cùng ba đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thì sẽ không cho con vào nhà trẻ. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, lấm lem của con đi, bẩn hết sức, nhà trẻ không cần một bạn nhỏ bẩn như vậy. Nhị Hắc Tử sẽ không chơi với con nữa. “
Oa Oa tin thật, chớp chớp hai mắt, tủi thân phồng má nói, “Oa Oa không bẩn, cũng hông bệnh, Oa Oa thơm thơm.”
Vừa nói, cậu bé vừa dấu bàn tay nhỏ của mình ra sau lưng, không để cho ba nhìn thấy, Từ Từ Niên cố nén cười, mặt ủ rũ nói: “Trên người bẩn như vậy sẽ dễ dàng bị bệnh, bị bệnh thì không được vào nhà trẻ nữa, không được vào nhà trẻ tức là không có bạn nhỏ nào chơi với con, con xem tự lo liệu đi.”
Oa Oa cúi đầu, đôi chân nhỏ bé đi giày vải màu vàng con gà cọ trên mặt đất, giương mắt nhìn Nhị Hắc Tử ở đằng, lại ngẩng đầu tủi thân gần như sắp khóc nói, “Không đi bệnh viện thì sẽ hông được gặp Nhị Hắc Tử nữa sao? “
Từ Từ Niên gật đầu.
Oa Oa càng đau lòng, vẫy tay với Nhị Hắc Tử ở phía xa, cậu nhóc đen gầy chạy nhanh tới, nhìn thấy Oa Oa sắp khóc, cậu bé lập tức ngẩng đầu hỏi Từ Từ Niên, “Chú, em ấy bị sao vậy?”
Từ Từ Niên cảm thấy mình giống như người đang bắt nạt một đứa trẻ vậy, ho nhẹ vài cái nói, “Oa Oa phải đi khám sức khỏe, nhưng làm nũng không chịu đi.”
Nhị Hắc Tử nghe thấy vậy liền xung phong nắm lấy tay của Oa Oa, tựa như người lớn nói: “Oa Oa đừng khóc, anh cũng từng đi khám sức khỏe rồi, không đau chút nào, em phải nhanh lên nhé, anh sẽ đợi em.”
“……Thật sao? Anh từng đi rồi hả?” Oa Oa nhỏ giọng hỏi, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nhìn Nhị Hắc Tử, cảm thấy những người đi bệnh viện không sợ đau đều là đại anh hùng.
“Ừ.” Nhị Hắc Tử gật đầu liên tục, từ trong túi lấy ra hai viên kẹo thỏ trắng lớn, “Cái này cho em, sau này em cũng sẽ cao giống như anh vậy, không sợ đi bệnh viện nữa.”
Oa Oa lập tức ngừng khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, nhét viên kẹo thỏ trắng bự vào trong miệng, cười khúc khích với Nhị Hắc Tử, rồi nhào vào trong lòng Từ Từ Niên, tỏ ý là bé đồng ý đi bệnh viện.
Từ Từ Niên bật cười, dắt Oa Oa đi ra ngoài, cậu nhóc cứ đi được một bước lại quay đầu vẫy tay chào Nhị Hắc Tử, cậu bé da đen cách lan can sắt nhìn Oa Oa mỉm cười, lộ ra một hàm răng sữa.
Đôi khi tình cảm của bọn trẻ, nóng lên nhanh như vậy đấy, chơi với nhau mấy tiếng đồng hồ, mặt mũi còn lớn hơn cả ba, lòng Từ Từ Niên âm thầm cảm thấy có chút ghen tị.
Hai ba con bắt xe đến bệnh viện Nhân dân Thành phố, vì là ngày làm việc và gần tới giờ tan làm nên lúc này bệnh viện không có nhiều người lắm. Từ Từ Niên nhanh chóng lấy được số dẫn Oa Oa đi kiểm tra.
Nội dung khám sức khỏe trước khi vào nhà trẻ cũng không phức tạp, chủ yếu là chiều cao, cân nặng, phát triển trí não. Lúc kiểm tra Oa Oa còn rất ngoan ngoãn, không quấy khóc, kìm nén nỗi sợ hãi khi thấy áo khoác trắng, khi gặp bác sĩ còn chủ động chào hỏi, miệng ngọt chết người, thành ra mấy bác sĩ phòng khoa đều rất thích bé.
Vì đến khám vào buổi chiều, mục xét nghiệm máu yêu cầu phải nhịn ăn trước khi lấy máu ít nhất từ 8 đến 10 giờ nên không làm được, chỉ có thể đợi đến ngày hôm sau, vậy là Oa Oa rất nhanh đã khám xong. Bé con thấy mình không phải tiêm không phải uống thuốc, không đau không nhột, còn có chú dì ông bà cho bé đồ ăn vặt, chẳng mấy chốc mà quên mất bóng đen bệnh viện, chỉ lo ngồi ăn trong lòng ba.
Sau khi dỗ dành con trai xong, Từ Từ Niên lại phải đối mặt với chuyện của mình, nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi của bệnh viện, trong lòng lại không khỏi cảm thấy lo lắng bất an.
Không phải cậu sợ chết, chỉ là cậu không rõ trong đầu mình đã xảy ra chuyện gì. Trước không ai nói thì còn chẳng cảm nhận được, đến khi vừa bước vào bệnh viện, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng nồng nặc, dạ dày của cậu lại bắt đầu nhộn nhạo hết cả lên, toàn thân như bị rút sạch sức lực, ngồi trên băng ghế dài, động một cái cũng cảm thấy tốn sức.
Kéo bước chân nặng nề, cậu lấy số đến phòng khám chuyên khoa ngoại thần kinh, trong phòng khám là một bà lão đứng tuổi đeo kính lão, sau khi hỏi mấy triệu chứng xong, cầm một chiếc búa nhỏ gõ lên đầu Từ Từ Niên.
“Ở đây có đau không?” Bà lão gõ nhẹ vào sau ót Từ Từ Niên.
“Dạ….hơi hơi ạ.”
“Ở đây thì sao?” Bà lại gõ vào trán cậu.
“Ờm…..hơi ạ….” Từ Từ Niên rất muốn nói là, ai bị gõ vào vị trí này cũng cảm thấy đau hết ạ?
Chân mày của bà lão càng ngày càng nhíu chặt, bà cầm đèn pin vén mí mắt của Từ Từ Niên soi vào, lấy một chiếc đồng hồ quả quýt lắc qua lắc lại trước mặt cậu, “Nhìn tập trung vào nó, đúng vậy, đừng rời mắt đi chỗ khác, có thấy chóng mặt không?”
Từ Từ Niên vốn đã chóng mặt sẵn rồi, nhìn chiếc đồng hồ đang lắc liên tục trước mặt mình mà hoa cả mắt, vô thức đưa tay đỡ trán, xua tay, “Bác sĩ, bác đừng lắc nữa, cháu nhìn thêm lát nữa là nôn mất.”
Vẻ mặt bà lão cứng lại, nhìn tuổi của Từ Từ Niên trên hồ sơ bệnh án, lại nhìn Oa Oa đang ngồi ngoan ngoãn ở một bên mở to mắt nhìn xung quanh, tiếc nuối thở dài, “Haiiiiiz….Mới có 31 tuổi, còn quá trẻ.”
Lời nói cùng vẻ mặt này khiến trái tim Từ Từ Niên lạnh đi một nửa, lắp bắp nói, “Bác sĩ….bác cứ nói thật đi ạ.”
Bà lão lắc đầu, nâng cặp kính cận có độ dày ngang “đít chai” trên sống mũi, “Anh bạn trẻ, tôi nói cậu đừng sợ, mặc dù di chứng này nghiêm trọng, nhưng bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, cậu không cần phải quá lo lắng. Cậu xem, cậu cũng có cả con trai rồi, tuy có hơi đáng tiếc một chút, nhưng cũng coi như là có người nối dõi.”
Từ Từ Niên suýt nữa phun ra một ngụm máu, cảm giác chóng mặt và buồn nôn ngày càng nghiêm trọng, “Thật…. thật sự là di chứng của vụ tai nạn xe sao ạ? Nhưng đã qua nửa năm rồi, sao giờ mới có triệu chứng chứ?”
“Di chứng chính là vậy, thời gian ủ bệnh rất lâu, cậu tính ra còn ngắn. Có người hồi 3, 4 tuổi bị đụng vào đầu, đến 30 tuổi thì gục luôn trên người cô dâu đúng đêm tân hôn. Mấy chuyện này cũng không lạ gì.”
“…” Mặt Từ Từ Niên tái mét, vịn bàn không nhịn được ọe một tiếng, suýt nữa thì nôn ra.
“Ôi trời.” Bà lão kinh hô một tiếng vỗ vai cậu nói: “Cậu xem đi, triệu chứng của cậu quá rõ ràng. Tổn thương thần kinh đại não sẽ gây ra cảm giác nôn mửa dữ dội, hơn nữa vừa rồi gõ đầu cậu, đau lại giống như không đau, điều này cho thấy độ nhạy của dây thần kinh không còn tốt nữa, triệu chứng ngày càng nặng hơn, cậu hiểu không? Tôi cho cậu tờ đơn chụp CT não, nhân lúc chưa hết giờ làm việc mau đi chụp đi, không thể trì hoãn lâu thêm được nữa đâu cậu nhóc ạ! “
“… Có thể có nhầm lẫn gì không? Cháu cảm thấy….cháu còn rất khỏe mạnh, hay là cháu xuống lầu kiểm tra dạ dày trước?”
Bà lão lúc này có chút tức giận, cảm thấy Từ Từ Niên đang nghi ngờ y thuật của mình, hỏi thẳng: “Cậu bị đau bụng? Chán ăn à?”
“Cái này không có…” Ngược lại là càng ngày càng ăn nhiều hơn…
“Uống thuốc dạ dày chưa? Có tác dụng gì không?”
“Uống rồi, nhưng không có tác dụng gì ạ.” Từ Từ Niên nói thật.
“Cho nên, đây hoàn toàn không phải là vấn đề về tiêu hóa. Nếu cậu là con gái, tôi còn có thể đề xuất cậu đi khám phụ khoa. Nôn như cậu thế này thì tám phần mười là đang mang thai, nhưng cậu là con trai, còn có tiền sử tai nạn xe cộ, không phải đầu có vấn đề thì có chuyện gì nữa? “
“…” Sắc mặt Từ Từ Niên càng xanh, nghĩ đúng là đầu mình có bệnh mới đi gặp bác sĩ.
Cầm tờ giấy chụp CT não bà lão đưa, Từ Từ Niên bàng hoàng bước ra khỏi phòng hội chẩn, lòng rối bời. Nhiều năm như vậy, kể cả khi phải ở tù, bộ dáng cậu cũng không chật vật như lúc này.
Rốt cuộc là di chứng của vụ tai nạn xe, hay là bệnh viêm dạ dày, hay là… thực sự mang thai?
Khả năng cuối cùng khiến Từ Từ Niên sởn gai ốc, nhìn bé con mình dắt trong tay, mới vừa cao đến đầu gối mình, còn cách xa vạn dặm nữa mới trưởng thành, nếu bây giờ lại có thêm một đứa nữa, cậu nghĩ chắc mình điên mất.
Huống chi, mùi vị kia một lần là quá đủ rồi, đời này cậu không muốn trải nghiệm thêm lần nào nữa, giờ Từ gia đã sụp đổ, Hào Đình làm ăn phát đạt, nhà hàng và trang trại của cậu đang trên đà phát triển. Cậu – một người đàn ông, viện cớ gì để thoái thác những trách nhiệm này, trốn một lúc mười tháng đây?!
Lòng rối bời, Oa Oa bên cạnh xé một túi khoai tây chiên, tay nhỏ mập mạp cầm vài miếng đưa lên mũi Từ Từ Niên như để ghi công, mỉm cười ngọt ngào, “Oa Oa sẽ đưa cho ba ăn trước.”
Bé con là có ý tốt, nhưng cái mùi tanh xâm nhập vào khoang mũi, khiến Từ Từ Niên vốn đã buồn nôn, cảm thấy mọi thứ trong bụng bỗng trào lên cổ họng, cậu vội chạy đến nhà vệ sinh nam cách đó không xa.
“Ọe…..Khụ khụ….Khụ………”
Từ Từ Niên dựa vào bồn rửa tay, nôn thốc nôn tháo, Oa Oa ở bên cạnh bị dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ngồi trên bục bên cạnh bồn rửa tay, dùng tay nhỏ vỗ vỗ lưng Từ Từ Niên, mặt đầy sợ hãi nói, “Ba, ba có bị hao không? Ba…”
Từ Từ Niên xua tay, nâng tay lau khóe miệng, “… Ba không sao, con đừng sợ.”
“Nhưng ba nôn nhiều lắm, có phải do ba lén ăn quá nhiều đồ ăn vặt của Oa Oa không?”
Oa Oa nghiêm mặt hỏi, thiếu chút nữa khiến Từ Từ Niên tức giận, tên nhóc chết bầm này chỉ biết có ăn thôi, đồ ăn vặt của con là do ba mua cho hết đấy, dù ba có ăn trộm cũng không cho tiếc!
“Con ngoan chút…..Hứa với ba, không được nói chuyện này cho ai biết, đặc biệt là Cù Thành.”
Oa Oa nghiêng đầu, mặt đầy khó hiểu, “Tại sao ạ? Thành Thành xoa xoa sẽ hết nôn.”
“Nói không được là không được, không có tại sao gì cả.” Từ Từ Niên xoa mặt bé con, sắc mặt vẫn tái nhợt, thoạt nhìn rất yếu.
Cậu cũng không phải là một tên ngốc, trong tình huống này, cậu gần như đã đoán được mình có lẽ thực sự……..trúng chiêu.
Vị tanh ngọt lại xông lên cổ họng, dạ dày nhộn lên, cậu lại cúi đầu xuống nôn một trận nữa.
Lúc này, một bàn tay vỗ vỗ vai cậu, Từ Từ Niên vô thức khua khua tay, “Ba thật sự không sao Oa Oa, con tự mình chơi đi, một lát là ba ổn thôi.”
“Hóa ra cậu bé tên là Oa Oa.”
Một giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, Từ Từ Niên sửng sốt một chút, sau đó quay đầu lại, đột nhiên xuất hiện một bóng dáng cao gầy, mặc áo khoác trắng, viền mắt bạc, không thể quen thuộc hơn được nữa.
Cậu mở lớn miệng, rất lâu không nói được câu nào, “Bác … Bác sĩ Triệu?”
“May quá cậu còn nhớ. Tôi tưởng lúc đó cậu trông như vậy, hận không thể xóa đi toàn bộ đoạn ký ức kia, giả vờ như không quen biết tôi chứ.” Triệu Duệ nhướng mắt, nhếch miệng cười, trông rất dễ gần.
“Không…… Không đâu, anh là ân nhân của tôi, tôi sao có thể quên được, tôi chỉ bất ngờ khi thấy anh ở đây.”
Oa Oa tò mò nhìn chằm chằm Triệu Duệ, nghiêng đầu hỏi: “Ba, chú này là ai?”
Từ Từ Niên cười gượng, không biết nên trả lời như thế nào, Triệu Duệ vươn tay xoa đầu bé con, “Ôi, cháu đã lớn như vậy rồi, hồi mới sinh cháu to hơn đây có chút xíu thôi.”
Hắn so sánh với chai nước khoáng, khiến Từ Từ Niên có chút xấu hổ, bụng đau xót, lại cảm thấy hơi buồn nôn.
Triệu Duệ nhìn cậu, chậc chậc hai tiếng, suy nghĩ nói, “Ba năm rồi, cậu đây là… lại có nữa? Có muốn tôi kiểm tra giúp cậu không?”
Từ Từ Niên không cách nào từ chối, bởi vì trên đời này ngoài mấy người thân cận nhất ra, chỉ có bác sĩ Triệu là biết bí mật của cậu. Bây giờ thân thể cậu lại thế này, cho dù khám ở bệnh viện nào cũng sẽ gây đến náo động, sợ còn chưa kịp khám xong đã bị đưa đến viện nghiên cứu, mổ xẻ giống như người ngoài hành tinh tới rồi. Giờ lại có thể gặp lại quý nhân giúp đỡ mình trước kia, cậu sớm nên cảm tạ trời đất, sao có thể từ chối được?