Khương Tiểu Soái quay người vào trong, Quách Thành Vũ vào theo.
Hai người ngồi mặt đối mặt, Quách Thành Vũ coi như đã nhìn rõ dung mạo của Khương Tiểu Soái, vừa thấy rõ, hắn liền quên luôn tại sao mình đến đây. Ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân, soi Khương Tiểu Soái triệt để, hận không thể lột luôn tầng da đó, nhìn xem bên trong gói nhân gì.
Khương Tiểu Soái thờ ơ với sự đánh giá cố ý của Quách Thành Vũ, nghiêm túc đáp lại một ánh mắt.
“Chỗ nào không thoải mái?”
Quách Thành Vũ ghé sát lại dưới mũi Khương Tiểu Soái, nhẹ giọng nói: “Cậu đoán.”
Khương Tiểu Soái nhẹ mở đôi môi: “Bệnh phụ khoa xin đến bệnh viện phụ sản khám, ra cửa quẹo trái ba mươi mét, ngồi hai tuyến xe là đến.”
“Cậu rất đẹp trai.” Quách Thành Vũ ánh mắt ngả ngớn.
Khương Tiểu Soái nói: “Năng lực kém thì mời đến bệnh viện Đồng Nhân khám.”
“Cậu thích đàn ông đúng không?”
“Bệnh tâm thần thì mời đến bệnh viện An Định khám.”
Quách Thành Vũ rút bệnh án dưới khuỷu tay Khương Tiểu Soái, u oán hỏi: “Vậy nếu là tâm bệnh thì sao?”
Khương Tiểu Soái lạnh lùng nói: “Xin trực tiếp bấm 110.”
Quách Thành Vũ rũ mắt cười: “Khương – Tiểu – Soái, tôi sẽ nhớ kỹ.”
…
Trì Sính về đến nhà, cháo trên người đã đông lại, giống như bị bôi keo lên trên, vừa nhìn đã thấy buồn nôn. Hắn cởi quần áo bước vào nhà tắm, dự định gội sạch cháo trên đầu trước.
Kết quả, Trì Sính tắm nửa tiếng, dùng đủ mọi biện pháp, thứ cháo đó vẫn không xát ra được.
Mẹ nó… cái này rốt cuộc bỏ bao nhiêu mủ thực vật vào hả!
Từng thấy kẻ buôn bán đen tối, nhưng chưa từng thấy đen tối đến mức này, loại cháo này nếu ăn vào, sẽ không khiến ruột gan phèo phổi dính vào nhau sao?
Trì Sính đội mũ lưỡi trai lên, ôm Túi Dấm Nhỏ đến thẩm mỹ viện.
“A__!”
Nữ nhân viên giống như bị lừa đá, kêu lên khá thảm liệt, khiến chủ tiệm cũng phải chạy ra. May mà chủ tiệm không sợ rắn, thử sờ đầu Túi Dấm Nhỏ. “Con rắn này thật đẹp, màu sắc rất chuẩn.”
Trì Sính chỉ nói hai chữ: “Cắt tóc.”
Chủ tiệm đích thân ra trận, mũ của Trì Sính được tháo ra, khóe môi chủ tiệm vẫn luôn co giật. Hắn muốn cười a! Nhưng nhìn gương mặt Trì Sính trong gương, hắn thật sự không dám cười!
“Cắt kiểu nào?” Hỏi thăm dò.
Trì Sính nhìn vào gương một cái: “Anh xem rồi làm đi, chỉ cần có thể làm thứ dính trên tóc biến mất, anh thích cắt thế nào thì cắt.”
Chủ tiệm dùng tay bứt, lại cố sức nạy ra, cuối cùng dưới áp lực thật lớn trưng ra một vẻ mặt bi ai thiện biến.
“Vậy… tôi chỉ có thể cạo cho anh.”