Lục Dĩ Ngưng trầm mặc.
Không chỉ có người khác nghĩ vậy mà ngay cả chính bản thân Lục Dĩ Ngưng còn cảm thấy như vậy.
Mặc dù người đề nghị chia tay là cô nhưng thực ra cô cũng chẳng khác bị Đường Mộ Bạch bỏ rơi là mấy, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là cô còn có thể giữ được một chút tôn nghiêm cuối cùng trong cuộc tình này.
Lục Dĩ Ngưng đột nhiên nhớ tới ngày hôm cô say rượu, Đường Mộ Bạch hình như cũng hỏi cô anh rốt cuộc nhạt nhẽo ở điểm nào.
Anh có trí nhớ rất tốt, cộng thêm có lẽ vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện bị chia tay này, cho nên ngay cả một cái lí do cô thuận miệng bịa ra cũng đều ghi nhớ như in.
Nhưng thực ra anh đâu có nhạt nhẽo?
Chỉ là với tư cách một người bạn trai của cô, Đường Mộ Bạch đối xử với cô chẳng thú vị chút nào mà thôi.
Giờ phút này, chàng trai đồng nghiệp trẻ tuổi này tựa như là Đường Mộ Bạch của vài năm trước, đem những lời năm ấy anh chưa nói ra hỏi mà thôi.
Lục Dĩ Ngưng nhìn cậu ta một hồi lâu, rồi mới thờ ơ hạ khóe miệng, “Cũng tàm tạm.”
Dù sao thì bây giờ cũng đã tốt hơn rất nhiều so với trước kia rồi, thế nhưng Lục Dĩ Ngưng không nói với cậu ta điều này, cô dựa lên vách tường trong hành lang, “Hết chuyện rồi chứ?”
“Hết… Còn còn còn.”
Tuy nói nhiều như vậy dễ khiến người khác cảm thấy cậu ta dài dòng, nhưng vì anh Bạch của cậu ta, cậu ta vẫn phải hỏi cho bằng được: “Chị Dĩ Ngưng, hai người còn có thể quay lại không?”
Lục Dĩ Ngưng mím môi, không biết phải trả lời như thế nào.
Nói cách khác, trong mắt Đường Mộ Bạch, có lẽ hai người họ đã quay lại rồi.
Dù sao thì mấy ngày nay tuy rằng cô vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với anh, nhưng anh đã bắt đầu chuyển từ những lời chào buổi sáng và chúc ngủ ngon thành quan tâm một ngày ba bữa rồi.
Mặc dù thời gian ba bữa này không cố định, có lúc sớm có lúc muộn, nhưng chí ít vẫn thực sự có chút cảm giác của một người bạn trai.
Chàng trai trước mặt vẫn mở to mắt mong chờ đáp án của cô, Lục Dĩ Ngưng đối mặt với cậu ta vài giây, khóe môi đột nhiên cong lên, “Xem biểu hiện của anh ấy.”
——
Và thế là ngày hôm đó, Đường Mộ Bạch vừa quay về văn phòng sau khi kiểm tra xong phòng bệnh liền nhận được vài tin nhắn Weixin ——
【Anh Bạch, em đã hi sinh quên mình thăm dò được tin tức cho anh rồi này.】
【Một tin vô cùng tốt luôn nhé!】
【Chị Dĩ Ngưng hình như vẫn chưa tuyên án tử với anh đâu.】
Đường Mộ Bạch ngồi vào trước bàn làm việc, một tay lật bệnh án, tay còn lại gõ một dấu hỏi chấm rồi gửi đi.
Chàng trai đang sốt ruột chờ đợi hồi âm của anh, vừa nhận được tin nhắn liền trả lời lại ngay lập tức: 【Em vừa mới hỏi chị Dĩ Ngưng hai người còn có thể quay lại không, anh thử đoán xem chị ấy đã nói gì?】
【Nói gì?】
【Xem biểu hiện của anh!】
Bàn tay đang viết chữ của Đường Mộ Bạch dừng lại, một lúc sau, khóe môi anh mới chậm rãi giương lên.
Đúng là một tin tốt, tốt đến mức những chữ cái anh nhìn thấy trong hồ sơ bệnh án đều biến thành từng chữ “Xem biểu hiện của anh” nối tiếp nhau.
Đường Mộ Bạch xoa ấn đường, sau đó khép bệnh án lại, hiếm thấy một lần trốn việc nghịch điện thoại một lát.
Đường Mộ Bạch: 【Đã ăn sáng chưa?】
Lúc này Lục Dĩ Ngưng đang khởi động lại chiếc máy tính bị chết máy, màn hình vẫn đang đen kịt, ở giữa có một vòng tròn nhỏ màu trắng đang quay không ngừng, nhưng mãi mà vẫn không khởi động được.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Cô liếc mắt nhìn màn hình, lúc nhìn thấy ba chữ trong phần tên người gửi, ban đầu cô vốn không định để ý đến nhưng sau khi cái máy tính tồi tàn này đã khởi động vài phút mà vẫn không hề có động tĩnh gì, cô lại cầm lấy điện thoại, mở khóa màn hình rồi trả lời một câu: 【Đã mấy giờ rồi chứ.】
Hàm ý: Ăn từ lâu rồi.
Đường Mộ Bạch: 【Em đi giày size bao nhiêu?】
Lục Dĩ Ngưng sửng sốt, vài giây sau, đầu bên kia lại gửi đến một câu: 【Số đo ba vòng bao nhiêu?】
“……”
Anh là đồ biến thái à.