Phức Chi học dáng vẻ du thương sa mạc, dùng miếng vải trắng lớn bao hết diện mạo và hơn nửa thân thể của mình lên, có nóng ra mồ hôi cũng tuyệt không cởi ra.
Dư Khánh nhìn Phức Chi, nuốt nuốt yết hầu như bốc hỏa, lại tránh ánh nắng cúi đầu. Lúc vừa vào đại mạc, anh ta và Điền Văn từng cảm thấy buồn cười với trang phục của nàng, cũng chẳng đầy hai ngày, họ lại hận không thể cởi miếng vải bên trên trùm lên đỉnh đầu.
Hàng ngũ đằng trước, Cố Quân nhìn qua biển cát trước mặt, hạt cát dưới liệt nhật chói mắt, hai mắt hắn hơi nheo lại. Tính toán ra, vào đại mạc đã được sáu ngày, từ lúc gặp một miếng ốc đảo hai ngày đầu đến bây giờ, trước mắt ngoài thỉnh thoảng xuất hiện mấy bãi cỏ gai, thì chỉ còn cát vàng mênh mông vô bờ.
Củi khó tìm, củi trong quân sớm đã đốt rụi, mặc dù bên trong đại mạc cũng có thể tìm được chút củi lửa, lại không đủ để chèo chống hai vạn người. Từ hôm qua, lửa đã rốt cuộc không còn đốt nổi, quân sĩ chen chúc chấp nhận hai đêm.
Nhưng, hành quân trong sa mạc, đáng sợ nhất không phải độc trùng, cũng không phải nắng nóng và rét lạnh, mà là thiếu nước. Đại mạc khô cằn, lại thêm đi đường, nước mọi người mang hao phí nhanh hơn dự liệu, gần hai ngày qua, người vì thiếu nước mà bị cảm nắng ngã xuống càng ngày càng nhiều. Quan tướng trong quân không ngừng cổ vũ quân sĩ, nói họ thường dẫn đường ra vào đại mạc, rất nhanh là sẽ mang họ tìm được ốc đảo. Nhưng mỗi ngày cứ lặp lại như vậy, các tướng quân cũng môi khô nứt, ốc đảo lại vẫn không thấy tăm hơi…
“Tướng quân!” Đang nghĩ ngợi, đột nhiên, một kỵ binh phía trước vội vàng chạy tới, là tiên phong Tào Nhượng.
Trông mặt mũi gã tràn đầy phấn chấn, đánh ngựa phi nhanh đến trước mặt Cố Quân: “Tướng quân! Phía trước năm dặm có ốc đảo!”
“Ồ?” Cố Quân mừng rỡ, giương mắt nhìn lại nơi xa.
“Ốc đảo?!” đám người sau lưng cũng hơi mừng.
“Có thấy đúng không?” Cố Quân hỏi.
“Đúng ạ!” Tào Nhượng xoa mồ hôi trên mặt một cái, cười nói: “Dẫn đường nói đó chính là ốc đảo!”
Đám người đại hỉ.
Trong lòng Cố Quân cũng thả lỏng.
Trong sa mạc có huyễn tượng, hôm qua, họ đột nhiên phát hiện nơi xa xuất hiện một bóng cây, nên hoan hô. Đang muốn chạy lên trước, người dẫn đường lại ngăn cản, nói kia là ảo giác*. Mọi người mới đầu không tin, đến khi khi đến, lại phát hiện quả nhiên hư vô, không khỏi thất vọng.
*Nguyên văn [海市蜃楼; hải thị thận lâu], tức huyễn cảnh
Không ngờ, quả nhiên hôm nay lại tìm thấy ốc đảo. Cố Quân cao hứng trong lòng, vẫn trầm ổn như cũ, quay đầu ra lệnh với quan truyền lệnh: “Phân phó xuống, mau hướng phía trước. Bảo các Ngũ trưởng quản thúc quân sĩ, không được giành trước.”
Quan Truyền lệnh lớn giọng đáp, giục ngựa về sau quân,
Tin tức rất nhanh truyền đến chỗ Phức Chi. Ba người nghe thấy phía trước có ốc đảo, đều hưng phấn không thôi.
Quân sĩ chung quanh cũng vẻ mặt vui mừng, có người không kìm nén được định chạy về phía trước, khiến Ngũ trưởng sĩ trong đội ngũ lại ra điều quát lớn, không cho phép họ mất trật tự.
“Chúng ta vốn nên đi lên phía trước.” Dư Khánh bị một quân hầu giao trách nhiệm trở lại chỗ cũ, căm tức nói.
“Ốc đảo ở không xa, chậm một tí chút cũng không chết khát anh.” Điền Văn cười khiển trách anh ta.
Phức Chi mỉm cười nhìn họ, không nói gì. Mấy ngày nay nàng luôn cẩn thận uống nước, không hao phí như bọn họ, đến đêm qua vẫn còn một chút, sau khi mặt trời mọc cũng đã uống sạch. Đang lo việc này, may mà trời không tuyệt đường người.
Khi rốt cục trông thấy bóng cây ở phương xa, mọi người lại náo nhiệt một phen. Có lẽ ngửi được nước mùi, tọa kỵ của Phức Chi phun cả mũi, trông rất là vui vẻ.
Đội ngũ tiến lên chậm chạp, khó khăn đến ốc đảo, chỉ thấy nơi này mọc mảng lớn hồ dương* và bụi gai thấp bé, ở giữa, một đầm nước suối chiếu mặt trời đến đã treo ở giữa không trung, phá lệ trong trẻo.
*Trong hoang mạc Tây Bắc Trung Quốc có một loại cây cao to gọi là Hồ dương hoặc Hồ đồng. Khác với những cây dương thông thường, loài hồ dương có sức chống chịu mạnh mẽ đối với khô hạn, khí hậu thay đổi ác liệt và đất mặn.
Sớm đã có quan tướng sĩ canh giữ ở bên suối, nhắc quân sĩ mang nhân mã đến, theo trình tự lấy túi nước để lấy nước.
“Biển Thước đưa túi nước cho tôi, ở lại đây trông ngựa là được.” Đi đến dưới một gốc Hồ Dương, Điền Văn nói với Phức Chi.
Phức Chi đáp, nhận dây cương của hai người họ, tính cả tọa kỵ của mình cùng buộc trên một cành cây.
Thấy Điền Văn và Dư Khánh đi đến suối nước, một con ngựa phì mũi ra một hơi, đào đào móng, như muốn cùng đi. Phức Chi vỗ vỗ đầu của nó: “Tạm chờ hẵng, sau đó mới đến mày.”
Con ngựa giật giật lỗ tai. Phức Chi mỉm cười, nhìn sang cành lá hồ dương trên đỉnh đầu, đưa tay bỏ mảnh vải bố bao trên đầu xuống. Cần cổ thoáng mát lạnh, bóng râm cây cối dán vào trên mặt, Phức Chi thậm chí cảm thấy lần trước được tự mình đứng dưới tàng cây là đã là chuyện xa xôi từ đời trước.
Nàng nhìn bốn phía, hồ dương lá vàng đầy nhánh, lập lòe che khuất trời xanh. Lại nhìn nhìn suối nước cách đó không xa, Phức Chi bỗng nhiên có một cảm giác quen thuộc kỳ dị. Cẩn thận nhớ lại, nàng nhớ, lần trước theo thúc phụ đến núi Để Lư, hình như đã từng dừng chân bên trong một ốc đảo thế này… Nghĩ tới đây, trong lòng Phức Chi mừng rỡ, trong quân rốt cuộc mau hơn thương khách rất nhiều, khi đó họ đi gần hai mươi ngày mới đến nơi, đại quân của Cố Quân chỉ dùng sáu ngày. Nàng lại không khỏi nhìn quanh phương bắc, tim nhảy thình thịch. Nhớ khi đó, họ đi tiếp không đầy ba ngày liền đến núi Để Lư, mà bây giờ, có lẽ ngày mai hoặc sau đó, nàng sẽ gặp được thúc phụ…
“Biển Thước!” Lúc này, cách đó không xa truyền đến giọng Dư Khánh. Phức Chi đảo mắt nhìn lại, chỉ thấy anh ta và Điền Văn cười hì hì trở về. Hai người bụng phình lên, túi nước trong tay cũng vừa căng lại trầm.
“Biển Thước uống trước đi, không đủ uống xong lại lấy tiếp, suối nước kia nhiều lắm!” Dư Khánh nói.
Phức Chi cám ơn hai người, nhận nước uống một ngụm. Có lẽ là nhiều người quấy đục, trong nước có tí mùi cát đất, lại là vị ngọt thanh lương hồi lâu không được nếm. Nàng đang muốn cảm ơn hai người, bỗng nhiên nghe quan truyền lệnh gọi ở đằng xa, nói Tả Tướng quân lệnh các tướng sĩ tạm nghỉ bên trong ốc đảo, ngày xuống tiếp tục đi đường.
“Ngày xuống liền đi?” Dư Khánh nghe rồi vẻ mặt tràn đầy thất vọng: “Tôi còn nói tối nay có thể ở lại nơi đây.”
“Nằm mơ đi.” Điền Văn liếc anh ta: “Chúng ta chỉ mang lương thực mười ngày ăn, nửa ngày cũng không được trì hoãn.”
** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** **
Ánh mặt trời vẫn gắt như cũ, bên trong ốc đảo khắp nơi là người, lại yên tĩnh. Họ đều nằm dưới bóng cây nghỉ ngơi, thừa lúc thanh lương hiếm hoi nghỉ ngơi dưỡng sức.
Phức Chi nghĩ đến núi Để Lư ở ngay không xa, nhất thời lại ngủ không được. Nàng nhìn Điền Văn và Dư Khánh đang nằm ngáy cách mấy bước, nhẹ nhàng đứng dậy.
Lá vàng khô que trải đầy đất, chân đạp trên, giòn vang sàn sạt. Phức Chi sợ quấy rầy đến họ, thả nhẹ bước chân, cẩn thận đi đến phía trước.
Rừng hồ dương dài thẳng đến mép nước, bóng cây cũng che hẳn đến mép nước. Phức Chi chọn một nơi không nhiều người, ngồi xổm người xuống mép nước.
Nước suối trong sa mạc rất trong, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy cát mịn màu trắng dưới đáy nước. Trên nước bùn ở mép nước, giữ lại mấy dấu chân kỳ quái mà nhỏ bé, Phức Chi nghĩ, ngày bình thường, nơi đây có lẽ sẽ có mấy loại thú trong sa mạc đến uống nước. Chắc hiện tại không nhìn thấy, Phức Chi nhìn lại bốn phía đầm nước, mấy quân sĩ ngồi vụn vặt lẻ tẻ bên suối, có đương rửa mặt, có đương thấp giọng nói chuyện, thấy Phức Chi dò xét, nháo nhào nhìn tới.
Phức Chi cúi đầu, thả khăn của mình xuống nước để giặt, cầm lên vắt. Nàng che khăn trên mặt, hít sâu một hơi, một lát sau, gỡ khăn xuống, cẩn thận lau mặt.
Đột nhiên, sau lưng truyền đến một loạt tiếng chân đạp lá rụng, Phức Chi giật mình, quay đầu nhìn lại. Mặt trời từ rò ra từ khe lá hồ dương, rơi thẳng vào phía trên ánh mắt của nàng, Phức Chi híp híp mắt, nhác thấy Cố Quân một thân giáp trụ, trong tay cầm theo nón trụ, đã đứng ngay trước mặt của nàng.*Thời Tấn có hai mỹ nam, một là Phan An (潘安), hai là Chu Tiểu Sử (周小史). Chu Tiểu Sử nhỏ hơn Phan An 20 tuổi, sinh vào năm 269, trung kì Tây Tấn. Vừa sinh ra đã mẹ đã mất do xuất huyết, trong nhà lại chợt xuất hiện một con hồ ly trắng, cha ông cho là điềm gở, nên nhốt ông lại, không cho học chữ. Đến năm 15 tuổi bất ngờ bị Hoàng đế nhìn trúng, mang vào cung, trở thành luyến đồng nổi danh lúc ấy. Song chưa ở trong cung được bao lâu, bèn mất tích. Một cuộc đời tràn ngập sự thần bí, đến nay vẫn tồn tại nhiều cách giải thích không đồng nhất. Đọc cũng thấy ảo ma Canada lắm, bạn tìm cũng không ra tài liệu nào trông có vẻ đáng tin, toàn trang kể chuyện câu view, nên tạm cho là ông này đẹp thực sự đẹp, đẹp tàn nhẫn tàn canh.
Về bài Chu Tiểu Sử của Trương Hàn thời Tấn (Trương Hàn từng xuất hiện trực tiếp trong thơ của Lý Bạch ba lần, kiểu as cited in cũng chứng tỏ là ông rất là đáng tin cậy đó nên chúng ta cứ tin rằng Chu Tiểu Sử đẹp thật đi nha:v)
Phiên phiên chu sinh, uyển luyến ấu đồng.
Niên thập hữu ngũ, như nhật tại đông.
Hương phu nhu trạch, tố chất tham hồng.
Đoàn phụ viên di, hạm đạm phù dung.
Nhĩ hình ký thục, nhĩ phục diệc tiên.
Khinh xa tùy phong, phi vụ lưu yên.
Chuyển trắc khỉ mỹ, cố phán tiện nghiên.
Hòa nhan thiện tiếu, mỹ khẩu thiện ngôn.
Nguyên văn:
翩翩周生, 婉娈幼童. 年十有五, 如日在东.
香肤柔泽, 素质参红. 团辅圆颐, 菡萏芙蓉.
尔形既淑, 尔服亦鲜. 轻车随风, 飞雾流烟.
转侧绮靡, 顾盼便妍. 和颜善笑, 美口善言.