Trầm Ngọc nghi hoặc nhìn Hàn Phong, hình như không tin những gì hắn nói. Mặc kệ cho Hàn Phong phản đối, Trầm Ngọc vẫn xoay hắn một vòng, cẩn thận nhìn trước nhìn sau, sau khi xác nhận Hàn Phong đúng là không bị sao, mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Phong vốn dĩ không sao, chỉ có điều không cãi lại được Trầm Ngọc, muốn để cô yên tâm hoàn toàn nên đành mặc kệ cho đối phương dùng đôi tay mềm mại sờ chỗ này nắn chỗ kia.
Nhưng, điều này cũng khiến cho Hàn Phong có chút bối rối, Trầm Ngọc dù sao cũng là mỹ nữ, tuổi mặc dù không lớn nhưng diện mạo rất xinh đẹp, nhất là Hàn Phong đã từng tận mắt nhìn thấy thân thể dưới lớp quần áo lùng bùng của Trầm Ngọc, trong lòng nhất thời không khỏi dâng lên một tia dục niệm, phần dưới cơ thể phản ứng một cách tự nhiên.
Khó khăn lắm Trầm Ngọc mới chịu dừng tay, Hàn Phong vội vàng nói:
– Được rồi, ta về phòng thay quần áo.
Nói đoạn, không đợi Trầm Ngọc trả lời, vội vàng chạy về phòng tránh cho mình khỏi bị bối rối.
Trong lúc Hàn Phong thay một bộ quần áo mới sạch sẽ, ngoài sân đột nhiên truyền đến những tiếng động lớn.
Liền sau đó, Hàn Phong nghe thấy Trầm Ngọc kêu lên hoảng hốt.
Hàn Phong giật mình, không nghĩ nhiều, đạp cửa xông ra.
Ra đến sân, Hàn Phong thấy Trầm Ngọc ngã lăn trên đất, trước mặt cô là một đống vụn gỗ, từ ngoài cửa, một tốp cao thủ khí tức không hề yếu nhanh chóng tiến vào.
Lúc này, La Mạn và Tát Khắc nghe thấy tiếng động đều đã chạy ra khỏi phòng.
Nhất là Bố Lôi Địch, thậm chí ông còn xuất hiện trên sân nhanh hơn Hàn Phong một bước.
Sau khi thấy Bố Lôi Địch xuất hiện, Hàn Phong có chút yên tâm, vội vàng chạy đến bên Trầm Ngọc, cẩn thận quan sát. Phát hiện ngoài một chút đất dính trên mặt ra, Trầm Ngọc không bị thương tổn gì, mới cẩn thận đỡ cô dậy.
Vừa hay Liên Linh cũng đến bên cạnh Trầm Ngọc, Hàn Phong giao Trầm Ngọc cho cô, sau đó đến bên Bố Lôi Địch, nhìn đám người vừa mới xông vào.
Trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.
Nhóm người này toàn bộ là địa giai cao thủ, người yếu nhất chí ít cũng là địa giai tam phẩm.
Đếm kĩ, Hàn Phong càng kinh ngạc hơn, địa giai cao thủ tổng cộng có hơn ba mươi người.
Hàn Phong có chút không tin, Hồng Diệp Thành nhỏ bé này lấy đâu ra nhiều địa giai cao thủ như vậy.
Hắn tin, gộp tất cả các thế lực trong Hồng Diệp Thành này lại, e rằng một lần cũng không thể tìm ra nhiều địa giai cao thủ như vậy.
Lúc này, Tát Khắc đã đến bên Hàn Phong, cảnh giác nhìn kẻ thù có thực lực tương đương hắn.
Bố Lôi Địch nhìn ba mươi địa giai võ giả trước mặt, khẽ nhíu mày, sau đó trầm giognj nói:
– Những người này khí tức không yếu, mặc dù ta không sợ chúng, những muốn giải quyết hết trong một thời gian ngắn, có chút khó khăn.
Hàn Phong cũng hiểu những gì Bố Lôi Địch nói, những địa giai cao thủ này đối với hắn mà nói đúng là không thể địch nổi, nhưng trong mắt thiên giai cường giả như Bố Lôi Địch thì chẳng khác gì con kiến.
Nhưng, dù là kiến, số lượng quá đông giết cũng tốn thời gian.
Ngộ nhỡ đợi một lát Bố Lôi Địch bận giao thủ, đối phương tranh thủ cơ hội, ra tay với bọn hắn thì gay to.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong không khỏi liếc sang phía La Mạn, ra hiệu cho hắn và những người khác trốn vào phòng.
Hắn và Tát Khắc cùng lui lại, ẩn thận cảnh giác nhìn kẻ thù trước mặt.
Đúng lúc này, một bóng người nữa lại từ bên ngoài bước vào.
Khoảnh khắc người đó đi vào trong sân, Hàn Phong cảm nhận khí thế trên người Bố Lôi Địch đột nhiên bắn ra, khiến hai người Hàn Phong và Tát Khắc cũng phải lùi lại hai bước.
Kinh ngạc trước phản ứng của Bố Lôi Địch, Hàn Phong quay sang người mới đến.
– Thiên giai cường giả
Hàn Phong thoáng rùng mình.
Bóng người đó vừa bước vào sân, Hàn Phong lập tức cảm nhận được khí thế cường đại phát ra từ hắn.
Tát Khắc bên cạnh và Bố Lôi Địch phía trước cùng nhìn người vừa đến bằng ánh mắt nghiêm trọng.
Hàn Phong không tài nào hiểu được, đầu tiên là một đám địa giai cao thủ xuất hiện, sau đó lại là một thiên giai cường giả đến.
Từ lúc nào hắn đắc tội với nhiều cường giả như vậy.
Người duy nhất mà hắn va chạm trong Hồng Diệp Thành này là thành chủ Đỗ Bán Thành, nhưng hắn không nghĩ một thành chủ nhỏ bé lại có thể chiêu mộ được nhiều cao thủ như vậy.
Nhưng, không phải Đỗ Bán Thành thì là ai?
Đối với nghi hoặc của Hàn Phong, đám người trước mặt hình như không có ý định giải thích.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 98: Bao vây