A Liêu chịu không nổi, đi cầu trợ Vệ Đình Húc, Vệ Đình Húc suýt quên mất còn có chuyện này, liền trong đêm đi bái kiến Mãnh Đạt Hãn.
A Liêu đi theo phía sau nàng liên tục truy vấn: “Đình Húc ngươi có biện pháp gì không? Thật sự có nắm chắc là sẽ thuyết phục được Mãnh Đạt Hãn không?” Không ngừng hỏi đông hỏi tây làm cho hai lỗ tai của Vệ Đình Húc cũng phát đau.
“Yên tâm.” Trước khi đi vào tẩm điện của Mãnh Đạt Hãn, Vệ Đình Húc cam đoan với A Liêu, “Nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết, thậm chí còn có hai phần kinh hỉ không thể tưởng tượng được.”
Hai phần kinh hỉ?
A Liêu làm thế nào cũng không nghĩ ra được “hai phần kinh hỉ” này là cái gì, mãi cho đến sau khi Vệ Đình Húc cùng Mãnh Đạt Hãn nói chuyện xong, Mãnh Đạt Hãn đồng ý để A Tranh quay về Đại Duật, nhưng có một điều kiện.
“Ta muốn đi cùng với A Tranh, ngươi, mang theo ta.”
A Liêu: “??”
“Vệ tỷ tỷ nói rất đúng, ta nếu muốn trở thành bản thân mình chân chính thì phải thoát khỏi sự ràng buộc mà Lưu Hỏa quốc mang đến cho ta, không thể bởi vì người nào đã từng thân mật với ta thì ta sẽ gả cho người đó, ta phải hỏi thật kỹ nội tâm của ta, ta rốt cuộc là yêu thích ai, và ai yêu thích ta, chỉ có lưỡng tình tương duyệt mới có thể ở bên nhau cả đời.”
“Đúng vậy a nói rất đúng a.” Nghe đến đó A Liêu không cảm thấy có cái gì không thích hợp.
“Cho nên, ta muốn đi đến một thế giới rộng lớn hơn để tìm kiếm chân ái. Vệ tỷ tỷ nói, hiện tại Vạn Hướng Chi Lộ sắp được khai thông một lần nữa, ta có thể dọc theo con đường này đi ra ngoài nhìn xem thêm nhiều điều nữa. Dọc theo hành trình này có rất nhiều nữ nhân vừa anh tuấn vừa vĩ đại, cho dù trên đường không có ai vừa lòng, cũng có thể đi đến Đại Duật tìm kiếm. Vệ tỷ tỷ nói Trung Nguyên đất rộng bao la chỉ tính quận đã có đến bốn mươi tám quận, mặc dù ở trong cùng một lãnh thổ quốc gia, nhưng từ nam đến bắc bất luận là khí hậu, ẩm thực hay ngôn ngữ cũng không giống nhau. Quá thần kỳ, ta chưa bao giờ nghĩ tới một quốc gia lại có thể rộng lớn như vậy. Ta muốn đi xem, muốn đi đến thế giới rộng lớn hơn nữa tìm kiếm chân mệnh thiên nữ của ta.”
“Đây cũng là chuyện tốt a……”
“Nhưng vạn nhất tìm không thấy thì sao?” Mãnh Đạt Hãn chợt xoay chuyển đề tài, “Vạn nhất nhìn qua hết muôn vàn thế giới cũng không có ai so sánh được với A Tranh thì sao? Đến lúc đó A Tranh chạy mất, ta phải đi chỗ nào tìm phu nhân ta đây? Cho nên ta muốn các ngươi mang ta theo, để cho ta cùng với A Tranh đi đến Đại Duật.”
Vốn dĩ A Liêu mở không ra chiếc hộp bảo bối đã bực tức trong lòng ăn ngủ khó khăn rồi, Mãnh Đạt Hãn này còn ngại nàng phiền toái quá ít, lại yêu cầu cùng nhau đồng hành đi theo trở về Đại Duật. Vị tổ tông này là vua của Lưu Hỏa quốc, là đối tượng mậu dịch quan trọng nhất trong vòng mười năm tới của Đại Duật, A Liêu không dám mang hắn theo bên người. Hầu hạ thật tốt kiếm cũng chẳng được bao nhiêu béo bở không nói, vạn nhất có đụng chạm gì thì không chỉ là Lưu Hỏa quốc, mà ngay cả Lý Duyên Ý cũng sẽ không buông tha cho nàng. Vả lại, cho dù hắn không phải là Quốc vương gì đó không có thân phận gì tôn quý, đừng nhìn hắn có tư thái của nữ nhân, suy cho cùng thì vẫn là một nam nhân mang trên người tiểu vũ khí kia, muốn bám theo ôn nhu hương của nàng cùng nhau đi, làm sao có thể. Vạn nhất, đương nhiên A Liêu tin tưởng các nương tử của nàng, nhưng mọi chuyện luôn luôn có vạn nhất. Vạn nhất không cẩn thận cùng nương tử của nàng nhìn trúng nhau thậm chí cho ra một tiểu nhãi ranh, nàng chẳng phải là đội cả Cốt Luân thảo nguyên trên đỉnh đầu rồi sao*?
(*) Khi một người bị vợ/chồng mình phản bội đi ngoại tình thì bị ví như là đội mũ xanh lên đầu, câu này cũng có ý tương tự, đội cả thảo nguyên tức là đội cả một bãi cỏ xanh trên đầu, ý nói bị phản bội.
Không đáp ứng, kiên quyết không đáp ứng.
A Liêu chuẩn bị trong đêm điều khiển Thanh Viên trốn chạy.
Dù sao thì bí bảo đã nắm được trong tay, nàng trở về đem vật ấy dâng lên cho Hoàng thượng, Hoàng thượng nhất định có biện pháp mở nó ra. Nhiệm vụ chuyến này của A Liêu đã hoàn thành, tuyệt đối không thể mất đi phu nhân!
A Liêu chuẩn bị thật tốt phù bài để ra khỏi thành, trong đêm điều khiển Thanh Viên chuồn đi. Vệ Đình Húc thấy Thanh Viên giống như một con chuột đào tẩu, nhịn không được bật cười.
“Báo thù xong rồi? Thống khoái?”
Chân Văn Quân từ phía sau nàng nhô đầu ra, đặt cằm lên trên vai nàng, buồn ngủ không chịu nổi, mí mắt cứ liên tục sụp xuống.
Sau khi từ Cốt Luân thảo nguyên trở lại Chân Văn Quân chưa từng có một giấc ngủ ngon, tối nay đi hỏi xin chút rượu an thần trở về chính là muốn ngủ một giấc thỏa thích, nhưng Vệ Đình Húc lại tỏ vẻ giống như đang chờ xem kịch vui vẫn chưa có dự định đi ngủ. Nàng cầm chén rượu đứng ở bên cạnh cửa sổ nhìn xuống, khi trông thấy A Liêu lén lút xuất hiện trong đêm tối, cưỡi Thanh Viên chạy trốn thật nhanh thì vui vẻ không thôi.
“A Liêu cứ như vậy mà đi, chẳng lẽ không sợ quá trình khai thông Vạn Hướng Chi Lộ gặp trở ngại?” Chân Văn Quân hỏi.
“Thương mậu khế ước đã đến tay, ta có cái gì phải sợ? Hơn nữa, Mãnh Đạt Hãn cái gì cũng không hiểu, tất cả đều dựa vào Quốc sư đứng giữa điều hòa.”
“Nhưng ngươi không sợ A Liêu ghi hận ngươi sao?” Chân Văn Quân ôm nàng xoay người nàng lại, đặt một nụ hôn lên đôi môi thơm mềm của nàng.
“Ta cùng nàng từ nhỏ tranh cãi đã quen cũng sẽ không thật sự hại nàng. Chỉ là tiểu đả tiểu nháo giữa tỷ muội với nhau mà thôi.”
“Tỷ muội các ngươi tiểu đả tiểu nháo cũng đã đánh một trận lớn như vậy? Sau này nếu như ngươi cùng với ta cãi nhau, có phải sẽ đến mức lột sạch da của ta hay không đây?”
“Sao có thể.” Vệ Đình Húc rất nghiêm túc mà phủ nhận, “Nhất định là cả xương lẫn thịt toàn bộ đều lột sạch.”
Chân Văn Quân “Ôi” một tiếng trực tiếp ôm nàng lên giường.
“Rượu đổ rồi.” Khi Vệ Đình Húc được ôm lên giường cánh tay đang giơ ra ngoài, rượu ở trong chén nhoáng lên một cái, rơi đổ vài giọt lên trên mặt thảm. Chân Văn Quân liếm sạch rượu dọc theo ngón tay nàng, thay nàng tiếp nhận chén rượu, đặt ở bên dưới giường.
“Cực lạc đan không phải đã dùng hết rồi sao?” Vệ Đình Húc nhìn thấy trong mắt nàng lấp lóe ra những tia lửa nhỏ, biết nàng có tâm tư.
“Ân. Không thể cứ luôn cậy nhờ dược lực, chúng ta cũng nên dựa vào chính sức mình. Mọi việc đều cần phải tĩnh tâm thăm dò, có lẽ chúng ta sẽ có thể thoát khỏi sự ràng buộc của dược lực, tự mình tìm ra được một mảnh đất trời mới.”
“Đất trời mới?”
“Vòm là trời tâm là đất. Xuyên qua vòm trời như mưa như sương, va chạm địa tâm như chớp như sấm. Cho dù không có cực lạc đan ta cũng muốn xoa dịu vòm trời kích nhiệt địa tâm. Chậm rãi thăm dò, luôn luôn có biện pháp.”
Vệ Đình Húc cười khẽ: “Nói ra mấy lời này vẫn là miệng lưỡi trơn tru.”
Hai người kịch chiến hai hiệp, không có cực lạc đan trợ uy địa tâm vẫn chưa chân chính bị kích nhiệt. Chân Văn Quân có chút nóng vội, cảm giác buồn ngủ lúc ban đầu bởi vì cảm giác không cam chịu này mà khiến cho nàng ngược lại phấn chấn tinh thần, muốn thử thêm vài lần.
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Câu nói bằng tiếng Đại Duật rất không thuần thục của Tiểu Kiêu đột nhiên vang lên, Chân Văn Quân đang chuẩn bị xuất trận một lần nữa bị giật mình hoảng hốt, thiếu chút nữa nghẹn nín một hơi đổ ập lên trên người Vệ Đình Húc.
“Ngươi từ chỗ nào xuất hiện vậy hả!” Chân Văn Quân vội vã túm lấy tấm chăm quấn chặt nàng cùng Vệ Đình Húc chỉ chừa lại hai cái đầu ló ra.
“Các ngươi, đang làm gì vậy?” Tiểu Kiêu vẫn không bỏ qua, lại hỏi một câu.
Chân Văn Quân: “Trời lạnh…… sưởi ấm.”
“Cởi y phục không phải sẽ lạnh hơn sao?”
Chân Văn Quân câm nín không trả lời được: “…… Ngươi học được tiếng Đại Duật từ đâu vậy?”
“Các ngươi, bọn họ.”
“Nhanh chóng đi ngủ đi tiểu nhãi ranh!”
“Ta cũng lạnh.” Tiểu Kiêu nói xong định chui lên giường, “Ta cũng muốn sưởi ấm.”
Chân Văn Quân túm lấy một tấm chăn khác gần như là cả người phóng vọt lên, một tay ôm lấy Tiểu Kiêu lập tức đi ra khỏi phòng.
“Ta đi đốt bếp lò cho ngươi!”
Chân Văn Quân mang theo Tiểu Kiêu đến gian phòng cách vách, giúp nàng trải chăn đệm rồi nhanh chóng châm lửa bếp lò, Tiểu Kiêu lại kêu đói.
“Đã trễ thế này còn ăn cái gì!”
“Ta đói.” Tiểu Kiêu lặp lại nói.
“Nhẫn nhịn, ngủ sẽ không đói bụng!”
“Đói, lại sẽ lạnh.”
“Tiểu nhãi ranh ngươi uy hiếp ta……”
Chân Văn Quân đi lục lọi phòng bếp tìm được hai khối bánh sữa nhét vào trong miệng Tiểu Kiêu.
“No rồi chứ?”
Tiểu Kiêu ăn rất vui vẻ miệng đầy bánh sữa thơm ngào ngạt không có cơ hội để mở miệng, gật gật đầu lấy lệ.
“Sẽ không lạnh nữa đúng chứ?” Chân Văn Quân cố ý dùng tiếng Trường Ca xác định lại một lần nữa.
“Ân.” Tiểu Kiêu gật đầu khẳng định.
Chân Văn Quân lúc này mới rời đi.
Tràn đầy kích động chạy trở về thì thấy, Vệ Đình Húc đang nằm nghiêng một bên chống đầu không chút biểu tình mà nhìn nàng.
“Đợi lâu rồi Tử Trác! Chúng ta tái chiến!” Chân Văn Quân xoay người nằm đè lên, bị Vệ Đình Húc lạnh nhạt dùng một tay đẩy đầu nàng ra.
“Tử Trác?” Chân Văn Quân bị đẩy ra gương mặt đều biến dạng, thập phần ủy khuất.
Vệ Đình Húc: “Buồn ngủ, lạnh, mệt mỏi, ngủ.”
Chân Văn Quân: “Ô ô ô……”