Hắc khí kia chui vào gan bàn chân Thượng Quan Tu, trực tiếp thẩm thấu vào trong kinh mạch, trong khoảnh khắc đã lan ra toàn thân. Sắc mặt y lập tức tối đen, phun ra một ngụm máu tươi, máu đó đều đen sì, mang theo mùi tanh hôi.
– Đây là độc gì! Thượng Quan Tu sắc mặt đại biến, không chút do dự nhanh chóng lùi ra sau, cảm giác suy yếu như thủy triều xuất hiện trong cơ thể. Y không kịp nghĩ gì nhiều, giơ tay phải vỗ túi trữ vật, lập tức lấy một viên đan ra định nuốt xuống.
Nhưng Mạnh Hạo tính toán đã lâu, đúng là chờ giờ khắc này, thậm chí vì thế mà phun ra ba ngụm máu tươi, há có thể để Thượng Quan Tu như nguyện ý được. Gần như trong khoảnh khắc khi đối phương lùi ra sau lấy đan, Mạnh Hạo bỗng nhiên lao lên, giơ tay phải vỗ túi trữ vật, lập tức một cái lưới lớn màu đen bay ra, bao phủ lấy Thượng Quan Tu.
Nói thì chậm, nhưng lại rất nhanh. Sắc mặt Thượng Quan Tu liên tục thay đổi, tay phải giơ đan dược lên nuốt vào, tay trái kháp quyết thì chiếc lưới kia trực tếp phủ xuống. Cùng lúc đó Mạnh Hạo bước nhanh lên, trong tay xuất hiện một cây cung màu đen, hắn kéo căng dây cung, một mũi tên sắc bén bắn thẳng tới Thượng Quan Tu.
Thượng Quan Tu nhanh chóng lùi ra sau, nhưng một là nuốt đan hoặc kháp quyết, lưới và tên, y chỉ có thể lựa chọn một trong hai.
Một tiếng ầm vang lên, Thượng Quan Tu nuốt đan vào, y bỏ qua kháp quyết, tránh được chiếc lưới đen kia, nhưng không cách nào tránh được mũi tên mà Mạnh Hạo bắn tới. Mũi tên này trực tiếp xuyên thẳng qua bả vai phải của y, mang theo xương cốt vỡ và máu đen.
Đau nhức truyền tới, Thượng Quan Tu thét lên một tiếng. Mà Mạnh Hạo ra tay không chút tạm dừng, mũi tên thứ hai lập tức bắn tới, rồi mũi tên thứ ba, thứ tư. Mạnh Hạo không ngừng bước lên, tay nhanh chóng kéo cung, cứ bước ra một bước là bắn một mũi tên. Tổng cộng bước được bảy bước, bắn được bảy mũi tên.
Bảy mũi tên kinh động thanh sơn, gào thét phóng đi, mang theo sát cơ!
Thượng Quan Tu lùi từng bước, lùi từng bước, nhất định phải áp chế tia hắc khí trong cơ thể, cũng nhất định phải tránh những mũi tên này. Nhưng y chỉ là Ngưng Khí tầng chín, cho dù Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là Trúc Cơ, nhưng y chưa phải là Trúc Cơ!
Không phải Trúc Cơ, cũng không phải cường giả, với Ngưng Khí có chênh lệch một trời một vực, y với Mạnh Hạo giống nhau, đều là Ngưng Khí!
Như vậy y chẳng cách nào giải quyết một cách hoàn mỹ được. Lúc này tiếng ầm ầm vang vọng, bảy mũi tên toàn bộ xuyên thủng người y. Tay phải của y trực tiếp dập nát. Đây là điều duy nhất Thượng Quan Tu có thể làm, hy sinh cánh tay, rốt cuộc áp chế được độc tố trong cơ thể.
Nhưng đó chỉ là áp chế, không thể để lâu dài. Giờ phút này mũi tên thứ tám, thứ chín, thứ mười của Mạnh Hạo liên tục phóng tới, Thượng Quan Tu ngửa mặt lên trời gầm lên đầy giận dữ.
Từ khi y bắt đầu tu đạo tới nay, chưa bao giờ lại thảm hại như ngày hôm nay, lại mất đi một cánh tay. Cái giá này, cơn đau này, cảm giác này khiến cho Thượng Quan Tu lại càng muốn giết Mạnh Hạo, cực kỳ mãnh liệt muốn giết Mạnh Hạo.
– Biển Thiên Hà! Thượng Quan Tu mắt đỏ ngầu, độc tố trong cơ thể tuy bị y áp chế, nhưng không thể dễ dàng hóa giải được loại độc này, thậm chí chính y còn cảm nhận được là càng áp chế thì nó lại càng mạnh. Loại độc này Ngưng Khí cảnh không thể nào luyện hóa được, chỉ có Trúc Cơ mới có khả năng làm được.
Gần như trong tích tắc khi y gầm lên, Thượng Quan Tu tóc tai bù xù cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi. Mà từ trong máu tươi này, một hạt châu màu tím bay thẳng ra. Trong hạt châu này hỗn độn vô cùng, xuất hiện rồi lập tức khiến cuồng phong gào thét bốn phía, khiến cho ba mũi tên kia của Mạnh Hạo bị cuốn động, bùm bùm, vỡ nát hết thảy.
Hạt châu quay ngược trở lại, một lần nữa bay vào trong miệng Thượng Quan Tu. Cùng lúc đó cánh tay trái còn sót lại của y vỗ mạnh lên túi trữ vật, lập tức từng thanh phi kiếm, từng chiếc cờ phiên, còn có những pháp bảo với hình dạng không giống nhau nhanh chóng bay vụt ra, nhưng tất cả đều nổ tung trước mặt y. Những mảnh vỡ kia bay lên theo bàn tay Thượng Quan Tu giơ lên, hào quang tỏa ra chói mắt, nhưng lại ngưng tụ lại một chỗ thành một biển mảnh vỡ pháp bảo trước mặt y.
Đằng xa, ánh mặt trời chiếu qua, tạo nên những ánh sáng phản xạ chói mắt, hệt như một thiên hải cuồn cuộn bốn phía, ầm ù lao thẳng tới phía Mạnh Hạo.
Đây chính là Thiên Hà Hải, là thần thông thành danh của Thiên Hà Lão Tổ năm đó, được y cải biến lại chia thành mấy cấp độ, thấp nhất là tầng thứ nhất mà Ngưng Khí tầng chín có thể thi triển được.
Tuy nói bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào, cho dù cả Toái Bàn Trúc Cơ, phất tay áo một cái là có thể khiến cho Thiên Hà Hải trông vốn khủng khiếp này sụp đổ, nhưng trong Ngưng Khí thì thuật này lại mạnh tới cực điểm.
Cũng bởi vậy nên lúc thi triển cũng khá khó, chẳng những cần Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, lại càng cần nguồn linh lực thâm hậu chống đỡ. Toàn bộ Thiên Hà phường, kẻ có thể ở Ngưng Khí mà thi triển thuật pháp này chỉ có một mình Thượng Quan Tu.
Lúc này y muốn đánh nhanh thắng nhanh, chẳng những vì bảo vật của Mạnh Hạo, mà còn muốn gấp rút về Thiên Hà phường để giải độc, nên y ra tay chính là dùng thuật pháp mạnh nhất. Vô số mảnh nhỏ pháp bảo kia bắn thẳng tới Mạnh Hạo, mắt thấy sẽ tới gần, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, vỗ vào túi trữ vật.
Ngay tức khắc từng thanh phi kiếm bay ra, mười thanh, rồi năm mươi thanh, rồi một trăm thanh, cho tới khi cả ba trăm thanh phi kiếm đồng thời bay ra, xoay tròn, Mạnh Hạo giơ hai tay lên, chợt đẩy tới phía trước.