– Kháo Sơn tông ta từng có một công pháp Vô Hạ Trúc Cơ, là thứ mà năm đó Kháo Sơn lão tổ đạt được
Cùng chính bằng công pháp này, ngài ấy mới có thể có danh tiếng lẫy lừng ở Triệu quốc, truyền khắp Nam Vực
Tiếc là, lão tổ đi xa thì cũng đã thất truyền
Trần Phàm không ngại phiền toái mà nói cực kỳ tỉ mỉ
Tính cách y vốn là như thế, Mạnh Hạo đã quen rồi
– Sau Trúc Cơ có Kết Đan đại đạo
Chưởng môn chúng ta chính là đang ở cảnh giới này, sau đó là Nguyên Anh trường tồn, như lục địa chi tiên
– Vậy sau Nguyên Anh?
Lúc này Mạnh Hạo chăm chú lắng nghe, lòng đầy khát khao
– Sau Nguyên Anh là Trảm Linh
Như Kháo Sơn lão tổ năm đó, ngài chính là cảnh giới này, tiếc rằng cảnh giới này rất khó, sinh tử một đường, cả đời phải chém mấy lần mới có thể chém thành
Năm đó Kháo Sơn lão tổ ra ngoài bế quan, cho đến hôm nay vẫn chưa quay về
Trần Phàm nhẹ nhàng nói, ánh mắt tuy bình tĩnh nhưng lại lộ ra vẻ chấp nhất với tu hành
– Không biết Mạnh Hạo ta có ngày có thể đến cảnh giới Trảm Linh không! Vậy sau Trảm Linh thì sao?
Mạnh Hạo thì thào
– Cảnh giới sau Trảm Linh quá cao, ta cũng không rõ cụ thể như nào
Có lẽ phải tới đại tông ở Nam Vực này thì mới biết một hai, nhưng dù thế nào thì cùng vì thành tiên cả
Trần Phàm đáp
– Thành tiên?
– Ừ! Thành tiên
Gió núi thổi tới, phất qua đỉnh núi, thổi tung bay mái tóc dài của hai sư huynh đệ, cùng thổi lời của bọn họ đi càng lúc càng xa
– Tiểu sư đệ, sau này nếu ra ngoài rèn luyện thì không thể giới hạn ở Triệu quốc này được
Nên biết rằng Triệu quốc chỉ là một tiểu quốc ở nơi hẻo lánh của Nam Vực thuộc Nam Thiệm, linh khí không dồi dào, tu sĩ cũng không nhiều
Trần Phàm quay đầu nhìn Mạnh Hạo, ôn hòa nói
– Nam Vực, nơi đó mới là Tu Chân giới chân chính, dù cá lớn nuốt cá bé, tàn khốc vô cùng, nhưng cũng đại diện cho đỉnh cao của phương nam Nam Thiệm chi địa này, quần hùng nổi lên, thiên kiêu nhiều nhất
So với nơi đó, Triệu quốc ta lại quá yên bình
Tu sĩ lớp chúng ta phải đạp qua núi non, tu sĩ lớp chúng ta, phải vượt qua xương cốt
Trong đôi mắt Trần Phàm lóe lên thần thái kỳ dị, những lời này dường như không phải là y nói cho Mạnh Hạo, mà là nói cho chính y
Mạnh Hạo tâm thần chấn động, lời này như đánh thức hắn khỏi cơn u mê, nay lần đầu tiên có người lại nói rõ ràng ra như vậy với hắn
Trong khoảnh khắc này, đầu óc Mạnh Hạo như bày ra một tấm bản đồ mênh mông, trên bản đồ đó có Đông Thổ Đại Đường, có quần hùng Nam Vực
– Bước vào linh đồ giống như rời xa phàm trần, từ nay về sau không còn là phàm nhân nữa
Tu sĩ vốn là nghịch thiên bước đi, ngươi nếu không mạnh thì không có tư cách để sinh tồn
Ngươi nếu không mạnh thì không có tư cách tu hành, ngươi nếu không mạnh thì cũng không có tư cách sống sót, chỉ có thể để mặc cho người chém giết
Cuộc sống như thế, ngươi có nguyện ý không?
Trần Phàm nhìn Mạnh Hạo, chậm rãi nói
Từng chữ ấy rót vào tai Mạnh Hạo, rơi vào trong lòng hắn
Ánh mắt Mạnh Hạo mờ mịt, im lặng suy nghĩ
– Ta là thư sinh của huyệt Vân Kiệt, cha mẹ mất tích từ khi còn nhỏ, giấc mộng thủa trước của ta chỉ là trở thành kẻ giàu có, không phải sống những ngày gian khổ, chỉ muốn có tiền rồi sẽ đi thăm thú Đông Thổ Đại Đường
Gió đêm se lạnh lùa qua mái tóc hắn, lúc này Mạnh Hạo đang suy tư cuộc đời mình, giống như năm đó hắn lên Đại Thanh sơn, suy ngẫm về con đường tương lai
Thời gian chầm chậm trôi đi, chẳng biết từ lúc nào mà Trần Phàm đã rời đi, Mạnh Hạo là sư đệ của y, mặc dù vừa vào nội môn, nhưng y là sư huynh thì hẳn là y có nghĩa vụ giúp Mạnh Hạo hiểu được tu chân là gì, không tiến tất lùi là gì, con đường tu hành ngươi chết ta sống là như thế nào
Bởi vì một khi vào nội môn rồi liền đại biểu cho cuộc đời này coi như đã bước được nửa bàn chân vào ngưỡng cửa Tu Chân giới, mà nửa bước còn lại kia là Trúc Cơ