Vừa nhìn thấy tình cảnh khi ấy, Tô Mộc mặt mày trắng bệch nhưng vẫn cố trấn định mà quát lớn:
“Này! Ông làm gì vậy hả? Thả chị ấy ra!”
Còn Trương Tiểu Bạch thì mau chóng chạy tới kéo Long Cẩm Vân ra khỏi Long Quân Dao.
Thế nhưng với sức lực yếu ớt của Trương Tiểu Bạch thì làm sao có thể kéo được Long Cẩm Vân đi, và cuối cùng ngược lại còn bị ông ta vung tay một cái làm cho té ngã. Nhìn thấy cậu bị đẩy ngã thì biểu tình trên gương mặt của Long Quân Dao ngay tức khắc liền đanh lại.
Vị phó tổng khi đó cảm thấy không ổn nên liền nhảy đến rồi dùng lực kéo mạnh cổ áo phía sau của Long Cẩm Vân và hất ông ta về sau.
Long Cẩm Vân bị người phó tổng hất đi nên làm cho ông ta phải lùi lại mấy bước. Thấy bây giờ đã có thêm vài người khác xuất hiện và bản thân không thể tiếp tục ở lại, bởi vì ông ta đã lấy được thứ bản thân cần nên cũng mau chóng rời khỏi đây.
Nhìn theo bóng lưng dần khuất đi của người nọ, Trương Tiểu Bạch cùng Tô Mộc lo lắng ba chân bốn cẳng chạy đến nhìn trước nhìn sau kiểm tra thân thể của Long Quân Dao.
“Chị không sao chứ?” Hai người đồng thanh hỏi.
“Sếp, ngài không sao chứ?” Người cấp dưới hỏi.
“Không sao!” Long Quân Dao xua xua tay đáp lại.
Thấy đã không còn việc gì thì vị phó tổng cũng rời khỏi đó, và Tô Mộc với Trương Tiểu Bạch cũng quay lại làm những công việc lặt vặt thường ngày.
Dù sao Tô Mộc cũng là thư ký của Long Quân Dao nên cô nàng cũng giúp cô xử lý một ít giấy tờ, còn Trương Tiểu Bạch thì ngồi thiết kế trang phục cho tuần lễ thời trang sắp đến.
Khi này trong lúc mỗi người một việc thì Trương Tiểu Bạch vô thức nói một câu:
“Thật là em không biết bảo an riết rồi làm ăn kiểu gì mà để cho cái lão họ Long ấy chạy lên đến tận đây.”
“Đúng vậy!” Tô Mộc đồng tình đáp.
“Không sao, lão ta có thể lên đến tận chỗ này là do tôi cho phép. Nếu không, đừng nói là bước vào trong phòng này, đến bước vào đại sảnh của công ty còn không được.” Long Quân Dao cong cong khóe môi nói.
————-
Long Cẩm Vân sau khi hậm hực bước ra khỏi sảnh lớn công ty của Long Quân Dao, mới ban nãy vẻ mặt ông ta như sắp giết người đến nơi nhưng chỉ vừa ra khỏi đó, rồi bước lên xe thì nét mặt nhanh chóng thay đổi.
Long Cẩm Vân cười thỏa mãn nhìn xuống bàn tay khi nãy đã nắm lại thành đấm để đánh Long Quân Dao, bàn tay của ông ta dần buông lỏng làm lộ ra vài thứ bên trong.
Ở trong lòng bàn tay của Long Cẩm Vân có một vài sợi tóc dài đen bóng, có lẽ vừa rồi ông ta cố tình làm như thế là để lấy tóc của Long Quân Dao thì phải.
Trong khi Long Cẩm Vân vẫn còn đắm chìm trong cảm giác chiến thắng khi lấy được thứ mình cần thì bỗng điện thoại của ông ta vang lên chuông báo tin nhắn.
“Anh à, sao rồi? Lấy được chưa?”
“Em yên tâm, anh lấy được rồi! Sẽ nhanh thôi là có kết quả, đừng gấp!”
Nhấn vào màn hình gửi tin nhắn đi. Trả lời tin nhắn xong, Long Cẩm Vân nhét điện thoại trở lại vào túi, ông ta lúc này cẩn thận bỏ mấy sợi tóc vào một cái túi zip nhỏ rồi theo thói quen ngồi hai chân vắt chéo, còn tay thì đặt trên đùi ra vẻ quý tộc thượng lưu.
Lần này, ông ta quyết phải tìm ra được sự thật!