Hồi đầu bọn họ cũng không tin cái chết và vụ phân thây của Nhiếp Minh Quyết có liên quan gì tới Kim Quang Dao, bây giờ bỗng dưng đều tin cả. Hai cụm từ “vong ân phụ nghĩa” với “điên rồ mất trí” trước đây chừng như luôn buộc chặt với Ngụy Vô Tiện, vừa nghe tới hắn còn tưởng là đang chửi mình, chốc lát sau mới phản ứng kịp. Tiếng mắng vẫn như nhau, đối tượng bị mắng lại đổi khác đi, có hơi không quen.
“Không những là nghĩa huynh, huynh đệ ruột lại càng khó tránh khỏi một kiếp. Mấy năm trước khi Kim Quang Thiện chết, hắn vội vàng tới khắp nơi xử lý con riêng của cha hắn, rất sợ có kẻ xông ra giành vị trí với hắn. Mạc Huyền Vũ coi như ổn, nếu không phải điên rồi chạy về, không chừng cũng giống như những tên khác, bởi đủ thứ nguyên nhân mà biến mất.”
“Nói không chừng cái chết của Kim Tử Hiên cũng khó tránh khỏi liên quan tới hắn.”
“Chắc chắn khó tránh khỏi liên quan! Suy cho cùng cũng là nhân phẩm bại hoại. Còn ai nhớ đến Hiểu Tinh Trần năm đó? Minh nguyệt Thanh phong Hiểu Tinh Trần. Còn cả án Lịch Dương Thường thị nữa, trong vụ đó Tiết Dương cũng là do vị Liễm Phương Tôn này dốc hết sức bảo vệ đấy.”
“Vì Âm Hổ phù mà đến mặt mũi cũng không cần.”
“Cũng chẳng phải do duyên cớ của riêng Âm Hổ phù. Lúc đạo trưởng Hiểu Tinh Trần mới vừa xuất sơn, không phải rất nhiều gia tộc đều muốn mời y làm khách khanh hay sao? Lan Lăng Kim thị cũng từng mời y gia nhập đó thôi, chỉ có điều bị y từ chối khéo. Khi ấy Kim gia đang đắc ý, kết quả bị một tiểu đạo sĩ cự tuyệt, cảm thấy rõ mất mặt, vậy nên sau đó Lan Lăng Kim thị muốn bảo vệ Tiết Dương, cũng có duyên cớ thù cũ này, tóm lại chính là muốn trông thấy Hiểu Tinh Trần có cái kết thê thảm mà thôi.”
“Hừ! Nhà bọn hắn tưởng mình là gì chứ, không gia nhập sẽ cho ngươi đẹp mặt?”
“Hầy… Đáng tiếc. Năm đó ta từng may mắn được xem đạo trưởng Hiểu Tinh Trần săn đêm. Một kiếm Sương Hoa động thiên hạ.”
“Sau đó Kim Quang Dao lại xử lý Tiết Dương, hay cho việc thả chó cắn chó.”
“Nói tới, ta còn nghe được một tin đồn. Năm xưa lúc Kim Quang Dao nằm vùng ở Kỳ sơn Ôn thị, căn bản không hề thành thật, cứ như có chủ ý: Nếu tình huống trận Xạ Nhật không tốt, vậy cứ tiếp tục ở lại Ôn gia tiếp tay cho giặc, vỗ mông ngựa lấy lòng Ôn Nhược Hàn. Nếu Ôn gia rơi đài, hắn sẽ quay giáo đâm một kích, làm một vị anh hùng.”
“Tính toán rạch ròi như thế, làm ăn ổn định không lỗ vốn. Làm thương nhân được rồi, tu tiên làm gì?”
“Ôn Nhược Hàn dưới cửu tuyền chắc cũng bị hắn tức chết quá, năm ấy gã đã thật lòng coi Kim Quang Dao là thân tín mà bồi dưỡng mà. Nói một chuyện bí mật nhé, kiếm pháp với công phu của Kim Quang Dao hôm nay, bảy tám phần mười đều là Ôn Nhược Hàn dạy cho hắn đấy.”
Những lời đồn đại này truyền đi chẳng phải ngày một ngày hai, thế nhưng, lúc Kim Quang Dao còn đang đắc thế, những lời ấy bị áp chế hết mức, căn bản không ai tưởng là thật. Mà tối nay, những lời đồn đãi ấy lại thoáng cái như biến thành sự thật có chứng cứ rõ ràng, trở thành viên gạch nền cho tội ác chất chồng của Kim Quang Dao, dùng để làm bằng chứng cho sự điên rồ mất trí của hắn.
“Như thế thì, vị Kim nào đó quả là một nhân vật đáng sợ. Giết cha, giết huynh, giết vợ, giết con, giết chủ, giết bạn, giết mẹ… Lại còn loạn luân.”
“Lan Lăng Kim thị ngang ngược bá đạo, Kim Quang Dao lại càng chuyên quyền độc đoán, chưa bao giờ nghe ý kiến người khác, chúng ta đã nghẹn hơi tức này từ lâu lắm rồi.”
“Hắn thấy thế lực của các nhà khác đều không ngừng mở rộng, thực lực dần lớn mạnh nên nảy sinh cảm giác uy hiếp, sợ mình sẽ bị lật đổ như Kỳ sơn Ôn thị trước kia, nên hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, muốn dứt khoát một lưới bắt gọn chúng ta?”
“Vọng tưởng. Đã như vậy, chúng ta sẽ khiến chuyện hắn sợ nhất biến thành sự thật!”
“Ngụy tiên sinh, trong tay Kim Quang Dao có Âm Hổ phù, vật này cần phải nhờ cậy vào ngươi rồi.”
Ngụy Vô Tiện không ngờ lại có người chủ động nói chuyện với mình, hơn nữa lại còn nhiệt tình như thế, hơi ngẩn ra. Ngay sau đó, một vị gia chủ khác cũng nói: “Đúng thế! Trên đạo này, không ai có thể cao hơn Di Lăng lão tổ.”
“Lần này Kim Quang Dao đá phải tấm sắt rồi, ha ha ha ha…”
Ngụy Vô Tiện thoáng câm nín. Cái lần mà người khác tâng bốc nịnh nọt như thế khi nói chuyện với hắn, đã là mười mấy năm trước trong trận Xạ Nhật rồi.
Có nhiều người, nhất định phải đứng ở một phía đối lập, mới có thể xác định lập trường chính xác của mình. Lúc này bọn họ có chung một kẻ địch, ở chung một chiến tuyến, cùng một cảm nghĩ như nhau, vì thế bắt đầu nhôn nhao tỏ ý tốt với Ngụy Vô Tiện, thừa nhận hắn ở bên phe mình, cũng có thể tỏ ra cái sự khoan dung độ lượng và hải nạp bách xuyên của phe mình.
*hải nạp bách xuyên: Biển nạp trăm sông, cũng ý nói là lòng dạ bao la, rộng lượng… (Rộng cái cù loi: V)
Tuy cuối cùng cũng đã có người thay thế hắn ngồi lên vị trí kẻ thù chung của Bách gia, nhưng hắn cũng chẳng nếm ra được vị ngọt sau cái đắng, lại càng không có sự xúc động cuối cùng cũng được người đời chấp nhận nào.
Chỉ không nhịn được mà hoài nghi trong lòng: “Lúc ấy phải chăng bọn họ cũng như tối nay, một đám người tụ lại mở một cuộc họp bí mật, sau đó là tiến lên vây quét Loạn Táng Cương?”
Sau khi chấm dứt hội nghị, tiệc rượu của Vân Mộng Giang thị cũng vừa chuẩn bị xong xuôi, có thể nhập tiệc dùng cơm được rồi.
Vậy mà, trên bữa tiệc lại thiếu mất hai bóng người. Mọi người ngạc nhiên nói: “Sao lại thiếu Ngụy Vô Tiện với Hàm Quang Quân?”
Giang Trừng ngồi trên vị trí thủ lĩnh, hỏi tên khách khanh bên cạnh: “Người đâu rồi?”
Tên khách khanh kia nói: “Hai vị ấy ra khỏi phòng đi thay đồ, nói là ra ngoài chốc lát, chút nữa sẽ về.”
Giang Trừng cười khẩy: “Vẫn như cũ, không biết lễ độ.”
Lời này dường như cũng gom Lam Vong Cơ lại mắng chung luôn, Lam Khải Nhân lộ vẻ không vui. Ngừng chốc lát, Giang Trừng điều chỉnh sắc mặt, khách khí nói: “Chư vị, dùng cơm trước đi thôi.”
Lam Vong Cơ mặc Ngụy Vô Tiện dắt đi, cũng không hỏi đi đâu, nhàn nhã mà qua lại khắp nơi.
Trên bến tàu trước Liên Hoa Ổ có cái sạp nhỏ, Ngụy Vô Tiện đi sang đó, cười nói: “Không ăn cơm với đám bọn họ là đúng, Lam Trạm tới tới tới, bánh này ăn ngon lắm. Ta mời nha! Làm phiền lấy cho hai cái đi.”
Chủ sạp lập tức vui vẻ ra mặt lấy giấy dầu bọc hai cái lại. Ngụy Vô Tiện đang định nhận lấy, lại chợt nhớ ra mình không có tiền.
Lam Vong Cơ đã nhận lấy giùm hắn, còn trả luôn cả tiền.
Ngụy Vô Tiện: “Hây dà. Ngại ghê, sao lúc nào cũng vậy hết nhỉ? Cứ như hễ ta muốn mời ngươi ăn món gì, đều chẳng bao giờ thành công ấy.”
Lam Vong Cơ nói: “Không sao.”
Ngụy Vô Tiện cúi đầu cạp một miếng: “Hồi trước ở bến tàu ta muốn ăn gì cũng đều không trả tiền, tha hồ ăn tha hồ lấy, cứ hết tháng là chủ sạp sẽ đi tìm Giang thúc thúc tính sổ.”
Lam Vong Cơ để lại nửa vầng trăng nho nhỏ trên chiếc bánh bột ngô trong tay, nhạt giọng nói: “Bây giờ ngươi cũng đâu cần trả tiền.”
Ngụy Vô Tiện: “Á ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!” (Bts ông =)))
Hắn cạp hai ba phát là xong cái bánh, vo giấy dầu thành một cục, cầm trong tay tâng chơi, nhìn ngó nơi nơi rồi nói: “Không có mấy sạp khác. Hồi trước ở đây dù trễ tới đâu cũng đông nghịt sạp, bán đủ thứ đủ kiểu đồ ăn. Bởi buổi tối có không ít người ra khỏi Liên Hoa Ổ ăn khuya. Thuyền cũng rất nhiều, không khác trấn Thải Y của các ngươi bên kia là bao.”
Hắn nói: “Lam Trạm. Ngươi tới trễ quá. Không trải qua cái lúc nơi này náo nhiệt thú vị nhất…”
Lam Vong Cơ: “Không trễ.”
Lặng im chốc lát, Ngụy Vô Tiện cười nói: “Năm đó lúc ta đi học ở Vân Thâm Bất Tri Xứ đã nhiều lần ta nói muốn ngươi tới đây chơi, ngươi đều không để ý tới ta. Ta hẳn là nên ngang ngược một chút, kéo ngươi tới cho bằng được.”
Hắn nói: “Sao ăn chậm vậy? Không ngon hả?”
Lam Vong Cơ: “Ăn không nói.”
Y ăn cái gì cũng nhai kỹ nuốt chậm, nếu như muốn nói, vậy thì phải bảo đảm trong miệng tuyệt đối không có món gì. Ngụy Vô Tiện: “Vậy ta không nói chuyện với ngươi nữa. Tưởng đâu ngươi không thích, còn định bảo ngươi cho ta phần còn lại luôn chứ.”
Lam Vong Cơ nói với chủ sạp: “Làm phiền lấy thêm một phần nữa.”
Cuối cùng, lúc Ngụy Vô Tiện ăn xong cái bánh thứ ba, Lam Vong Cơ vẫn còn đang gặm cái đầu tiên của y. Ngụy Vô Tiện đã dẫn y đi cách Liên Hoa Ổ ngày càng xa, dọc đường đi hắn chỉ đủ thứ cho y nhìn, nói không ngừng miệng, tả lại mình hồi còn bé cho Lam Vong Cơ nghe.
Hắn đặc biệt nhớ đến, rồi cho Lam Vong Cơ nhìn nơi mà mình lớn lên, từng chơi đùa, từng lăn lộn ăn vạ một lượt, nói với y mình đã từng làm chuyện hư hỏng, từng ẩu đả, từng bắt gà rừng, sau đó lại dõi theo sự thay đổi cực nhỏ trên mặt Lam Vong Cơ, mong đợi mỗi một phản ứng của y.
Ngụy Vô Tiện: “Lam Trạm! Nhìn này, nhìn cái cây này này.”
Lam Vong Cơ đã ăn xong phần bánh kia của y, gấp giấy dầu thành một khối vuông vức thật chỉnh tề ngay ngắn, rồi nhìn theo hướng hắn chỉ. Đó là một gốc cây bình thường, hẳn đã mấy chục năm tuổi.
Ngụy Vô Tiện nói: “Ta từng leo cây này đó.”
Lam Vong Cơ: “Dọc đường tới đây ban nãy, cây nào ngươi cũng đã từng leo.”
Ngụy Vô Tiện: “Cây này không có giống mà! Này là gốc cây đầu tiên ta leo sau khi tới Liên Hoa Ổ, lúc đó hơn nửa đêm, sư tỷ của ta thắp đèn lồng ra ngoài tìm ta, sợ ta té nên đứng dưới tàng cây đỡ ta, nhưng cánh tay nhỏ bé đó của nàng nào có đỡ được gì, vẫn cứ té gãy một chân thôi.”
Lam Vong Cơ: “Sao lại leo cây giữa đêm.”
Ngụy Vô Tiện: “Không tại sao hết. Ngươi biết mà, ta thích ra ngoài lêu lổng giữa đêm hôm vậy đó. Ha ha.”