“Ví dụ như… Tôi không phải tội phạm thật sự.”
Cố Vân Thành gật đầu, “Tôi là người mù cũng có ám chỉ, đại khái là chỉ việc tôi không nhìn ra quan hệ bất hòa trong nhà, khiến cho thảm kịch phát sinh.”
Lăng Sương: “Ừm, tôi chính là… Dường như vợ bé không muốn gả vào đây, nhưng người mẹ là tôi đây lại tự làm chủ.”
Tề Điềm nhíu mày, không tình nguyện mà phối hợp, “Tôi phán án sai, không được coi là thượng đế thực sự.”
“…”
Im lặng qua đi.
Dưới ánh mắt của ba người còn lại và Tần Khả, đều cùng nhau nhìn về phía July đang không nói lời nào.
Tần Khả cười một cái.
“Như vậy, con hát thì sao?”
Ánh mắt của July lóe lóe, vẻ mặt vô tội: “Nha hoàn này trước đó là người hát tuồng, có một lần xém chút bị người ta giết chết, sau đó thì được người trong phủ cứu giúp —— cho nên hiện tại không hát tuồng, nên không tính là con hát?”
Tần Khả: “Tôi lại cảm thấy, vẫn là con hát, chẳng qua là một loại khác thì sao?”
Sắc mặt July khẽ thay đổi.
Tần Khả cũng không vòng vo, nói thẳng: “Thật ra hiện tại chúng ta đoán được một phần này trong kế hoạch của vợ bé, vậy thì thật sự không thể coi như tỉ mỉ, dù sao thì khả năng xảy ra sự cố vĩnh viễn là vô tận —— mà chỉ cần cô ta ngã thẳng đến mũi kiếm, vậy thì cô ta không cách nào để xoay mình.”
Cố Vân Thành: “Ý cô là, cô ta cần người giúp đỡ.”
“…”
Tần Khả gật đầu.
“Dù sao thì tảng đá làm lạnh thanh kiếm cũng cần có thời gian để tan đi, một khi phát hiện ra thời gian sai lầm, như vậy toàn bộ kế hoạch đều thành công cốc —— Nếu cô ta đã chết, vậy làm sao có thể bảo đảm được thi thể của mình nhất định là dưới trường hợp tảng đá đã tan hết, rồi được vết máu che dấu đi sau đó mới bị phát hiện?”
Đến nơi này Cố Vân Thành đã hoàn toàn nghe hiểu.
Anh quay đầu nhìn July, “Cho nên, lúc này cô ta chắc chắn cần một người mà mình có thể ra lệnh, tới làm người đầu tiên “Phát hiện” ra hiện trường vụ án.”
“Không sai.” Tần Khả nói.
Gần như là Tần Khả vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng loa thông báo đột nhiên vang lên ——
“Nhiệm vụ của con hát thất bại, July bị loại.”
Mọi người đều sửng sốt.
July ủ rũ cụp đuôi, vẻ mặt sợ hãi trước đó cũng mất đi: “Nhiệm vụ của tôi và mọi người không giống nhau, thật ra nhiệm vụ của tôi là giấu đi chân tướng, bây giờ thất bại rồi.”
Nói xong, ánh mắt July phức tạp nhìn Tần Khả.
“Nhưng sao cô lại đoán được,” Cậu làm ra vẻ đáng thương vô tội, “Tôi còn tưởng là kỹ thuật diễn xuất của tôi rất tốt chứ.”
“Quả thật rất tốt.” Tần Khả thản nhiên gật đầu, “Từ lúc vừa ra sân, anh liền lợi dụng ưu thế diễn thế vai này đã trực tiếp dời lực chú ý của chúng tôi đi.”
July: “Nhưng cô vẫn phát hiện ra.”
Tần Khả cười một cái.
“Nhưng anh vì muốn hoàn thành nhiệm vụ, nên quá vội vàng.”
“Sao??”
“Lúc chúng tôi còn chưa tới hiện trường, cùng với bước đầu tiên khi bước vào hiện trường, anh đều cố ý liều mạng nhét vào đầu chúng tôi đây là mưu sát —— nếu như ở trong phòng khách, lần đầu tiên anh nhấn mạnh đó là mưu sát, thì tôi chỉ hoài nghi theo trực giác thôi, nhưng sau khi đi vào căn phòng này, anh lại nói tiếp lần thứ hai —— tôi liền cảm thấy thật sự có gì đó không đúng lắm.”
“……”
Trước khi bị Hắc Bạch Vô Thường của tổ đạo diễn mang đi, July nhìn Tần Khả thật sâu, thở dài, để lại lời trăn trối:
“Cô thật là đáng sợ. Sau này nhớ thi cảnh sát nhé, không thể để cho tổ quốc của chúng ta mất đi một nhân tài như vậy được.”
Tần Khả mỉm cười.
Sau khi July rời khỏi, tổ đạo diễn cũng thông báo đã hoàn toàn phá được vụ án này.
Còn một bước cuối chính là đi đến phòng của con hát, tìm kiếm chân tướng cuối cùng của vụ án mạng này.
Chuyện sau đó thì rất đơn giản.
Tần Khả cùng với ba khách mời khác chưa bị loại cùng đi đến phòng của nha hoàn tức con hát, vào trong căn phòng dễ dàng tìm thấy được một quyển sổ giống như nhật ký.
Nhưng cuốn nhật ký này đã cũ, nội dung cũng không được đầy đủ, chỉ có thể đọc được vài trang mờ nhạt.
Trên đó cách thức ghi lại nội dung giống như bức thư mà Tần Khả đã tìm thấy trong phòng mình trước đó —— đều là cổ văn, cho nên Tần Khả tự giác nhận trọng trách phiên dịch cho mọi người:
( Bên dưới là bản phiên dịch)
( Dù sao thì cũng do tác giả không thể viết được nhật ký theo cổ văn)
Mười chín tháng hai, một năm ôn hòa
Trong quán trà có một người thuyết thư[1] mới đến.
Nhà bên nói là một thư sinh anh tuấn kiệt xuất, nhưng tôi không tin.
Thư sinh tốt, làm thế nào lại đi thuyết thư.
Hai mươi bốn tháng hai, một năm ôn hòa
Hôm nay Thiến Nhi kiên quyết muốn kéo tôi đi cùng.
Ừm, anh ấy biết cũng nhiều thật.
Ngày bảy tháng ba, một năm ôn hòa
Tôi lại tới một mình, Thiến Nhi mà biết nhất định sẽ trách móc tôi.
Chỉ là, hôm nay tiểu nhị tặng tôi một bình trà, nói là anh ấy mời.
Hừ… Định dùng bình trà này để chọc cho cô nương vui vẻ, tôi mới không để anh ấy thành công đâu.
Mười tám tháng năm, một năm ôn hòa
Mẹ nói, những thư sinh ăn nói lưu loát chính là phụ lòng bạc tình nhất.
Anh ấy, anh ấy cũng là loại người này sao?
Bỏ đi… Có phải hay không thì cũng không liên quan gì đến mình.
Mùng ba tháng sáu, một năm ôn hòa
Hôm nay anh ấy không tới.
Mùng bốn tháng sáu, một năm ôn hòa
Thì ra vẫn luôn ngồi bên cạnh tôi là con gái độc nhất của phủ Doãn.
Trong quán trà đều đang truyền, cô ta muốn gả cho anh ấy.
Sau này vinh hoa phú quý, một bước lên mây, đều trong tầm tay… Dù sao cũng đã quen biết, tôi có nên gặp mặt anh ấy chúc mừng một câu?
Mùng sáu tháng sáu, một năm ôn hòa
Anh ấy thật đúng là một kẻ ngốc!
Coi như cự tuyệt, nào có, nào có ai làm mất mặt mũi người ta như vậy!
Nhìn anh ấy bị những đầy tớ ở phủ Doãn đánh trọng thương… Đều đã xanh tím thành như vậy, mệt cho anh ấy còn cười được!
Hai mươi chín tháng bảy, một năm ôn hòa
Tôi lại làm một chuyện quyết định đến cả đời như thế. Việc này chung quy vẫn nên nói với mẹ một tiếng.
Không biết bà ấy có thể tha thứ cho tôi không.
Mùng mười tháng tám, một năm ôn hòa
Mẹ gạt tôi!
Căn bản bà ấy không cân nhắc, thế nhưng bà ấy lại gạt tôi gả tôi đến Hồ gia làm vợ nhỏ!
Bà ấy nhốt tôi lại
Sao bà ấy có thể làm như vậy với tôi
Hai mươi mốt tháng tám, một năm ôn hòa
Hôm nay anh ấy lén đến tìm tôi thì bị mẹ phát hiện.
Mẹ sai những người làm kia đánh anh đến cả người đều là máu, thế nhưng anh ấy vẫn chịu đựng cười với tôi, thật là anh ấy lại uổng nhiều năm đọc sách thánh hiền như vậy… Rõ ràng anh nói năm nay muốn thi đậu công danh… Không đáng phải vì tôi…
Mùng sáu tháng chín, một năm ôn hòa
Rốt cuộc mẹ vẫn nhận sính lễ của Hồ gia.
Bà ấy nói nếu tôi lại động tâm, thì lần sau bà ấy sẽ gọi người đánh gãy tay anh, làm cả đời này anh ấy đều không thể tiếp tục cầm bút…
Anh ấy viết chữ rất đẹp…
Duyện phận của tôi và Thích Lang có lẽ chỉ có thể dừng tại đây.
Vậy thì mau gả tôi đi đi.
Càng nhanh càng tốt.
Đừng chậm trễ anh ấy nữa.
Mười một tháng mười một, một năm ôn hòa
Tôi không thể tin được bản thân vừa nhìn thấy anh
Cách xa ngàn dặm
Làm sao anh có thể tìm đến được nơi này!
Nhưng anh ấy tới thì có ích gì đâu?
Tôi đã là vợ nhỏ của Hồ gia… Tôi đã không còn xứng để gặp anh
Mười ba tháng mười một, một năm ôn hòa
Anh ấy nhất định là điên rồi!
Làm sao anh ấy lại dám nói như vậy!
Nhưng tôi…
Nhất định là tôi cũng điên rồi mới có thể bị anh thuyết phục
Mười lăm tháng mười một, một năm ôn hòa
Vậy mà tôi thật sự đồng ý với anh ấy
Chúng ta có thể thành công sao
Mười chín tháng mười một, một năm ôn hoà
Thì ra phu nhân đã sớm phát hiện!
Bà ta cố ý chờ đến đêm khi chúng tôi đã hẹn cùng trốn thoát mới vạch trần tôi!
Tôi đã làm người ấy tổn thương một lần, tôi không thể làm anh tổn thương lần thứ hai… Nhưng bất luận là tôi dập đầu cầu xin bà ta thế nào, bà ta cũng không chịu để tôi rời đi…
Thích Lang…
Hai mươi
Anh ấy chết rồi
Chúng tôi đều là tội nhân
Thích Lang
Chờ em đến xin lỗi anh
……
Nhật ký đến đây thì dừng lại.
Vẻ mặt mọi người đều phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn ai cũng không nói ra câu nào.
Cuối cùng vẫn là Lăng Sương bĩu môi, quay đầu nhìn ống kính.
“Các vị lãnh đạo, lần sau trước khi chuyển thể loại âm mưu khủng bố thành bi kịch tình yêu, thì có thể nhắc cho chúng tôi một chút được không?”
Đươnng nhiên tổ đạo diễn bịt tai lại không nghe thấy.
Tần Khả đứng tại chỗ cầm quyển “Nhật ký”, ấn đường hơi nhíu lại.
Cô luôn có cảm giác mình đã bỏ lỡ cái gì đó.
Đúng lúc này, loa thông báo lại vang lên ——
“Vụ án kết thúc, các khách mời đều đã hoàn thành nhiệm vụ. Kế tiếp, mỗi khách mời đều được đưa tới địa điểm thi Ngữ Văn của từng người, tiến hành giải bài thi.”
Lăng Sương: “Gì cơ? Đây là muốn đọc hiểu Ngữ Văn về hiện trường này sao?”
Cố Vân Thành cũng nhịn không được mở miệng: “Thì ra mấy người còn nhớ rõ đây là màn thi Ngữ Văn đấy.”
“…” Tổ đạo diễn: “Trước khi giải bài thi, mỗi khách mời đều có một cơ hội hỏi giáo viên chấm bài.”
Nói xong một câu không đầu không đuôi như vậy, người phụ trách loa thông báo bỗng im bặt.
Còn lại bốn khách mời, bao gồm cả Tần Khả, đều sửng sốt.
Chỉ là không đợi cho bọn họ giao lưu với ý tưởng hoặc là ý kiến cái thông báo này, thì đã bị người của tổ đạo diễn mạnh mẽ tách ra, đưa từng người đến một căn phòng kín.
Có lẽ là hai anh đạo diễn trước đó đều đã bị Tần Khả dọa chạy.
Nên lần này, đạo diễn được chia đến phòng Tần Khả là một phụ nữ trung niên có dáng vẻ nghiêm túc —— trông như kết hợp giữa quản gia Cố Cầm ở biệt thự của Hoắc Tuấn cùng với Chủ nhiệm giáo dục của trung học Kiền Đức vậy.
Tần Khả mới vừa nhìn bà hai giây, còn chưa kịp chào hỏi, thì đã nghe đối phương nghiêm mặt nói một câu.
“Bạn chỉ có thể hỏi tôi một vấn đề. Sau khi hỏi xong thì bắt đầu giải bài thi.”
“Tôi…”
“Chú ý không được hỏi đến câu trả lời và nội dung của bài thi là gì, chỉ được hỏi liên quan đến nội dung vụ án. Thời gian cân nhắc là ba mươi giây, quá thời hạn thì quyền hỏi tự động bị loại bỏ.”
“…”
Tần Khả không định giải thích rõ hoặc là lãng phí thời gian.
Cô cúi đầu, nhanh chóng suy nghĩ trong đầu —— ngay khi đồng hồ bấm giây đếm ngược tíc tắc đến số 5, cuối cùng Tần Khả cũng nắm được nghi ngờ chợt lóe lên trong đầu mình.
Cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên.
“Tôi có vấn đề.”
“Mời hỏi.”
Tần Khả: “Cái đó thuyết thư Thích Lang là chết như thế nào?”
“…”
Bỗng nhiên nét mặt của người phụ nữ trung niên hơi cứng lại.
Gần như là cùng lúc đó, Tần Khả liền đoán được mình đã nắm chính xác điểm mù.
——
Trong lúc cô nhớ lại toàn bộ “Vụ án”, thì từ đầu tới đuôi chỉ có duy nhất chỗ này là khiến cô không thoải mái cũng như không hiểu nổi.
Cô mơ hồ cảm giác là vấn đề này có liên quan đến đáp án của bài thi.
Sau khi người phụ nữ trung niên cứng đờ thì cũng đã phản ứng lại. Bà khôi phục lại nét mặt bình tĩnh.
“Đêm mười chín tháng mười một, lũ lụt nổi lên, người thư sinh họ Thích không chịu chạy trốn, chết đuối bên dưới cây cầu.”
Ánh mắt của Tần Khả ngừng lại.
Nhưng không để cho cô có thời gian phản ứng, người phụ nữ trung niên đã lên tiếng: “Được rồi, cơ hội đã dùng xong, bắt đầu làm bài.”
Vừa dứt lời, một tờ bài thi đã đặt lên bàn trước mặt Tần Khả.
Tần Khả cúi đầu nhìn.
Một giây sau, ngay cả cô cũng không nhịn được mà bối rối.
——
Trên bài thi cái gì cũng không có.
Chỉ trống rỗng.
“Đây… Là bài thi?”
Tần Khả kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ trung niên ngẩng đầu nhìn đồng hồ, uy nghiêm giống như chủ nhiệm giáo dục của trung học Kiền Đức ——
“Chính thức bắt đầu làm bài. Thời gian giải đề là năm phút, năm phút sau nộp bài thi.”
Tần Khả không trì hoãn nữa.
Cô cau mày cầm lấy bút bên cạnh, gắt gao nhìn thẳng bài thi.
Đồng thời, nhanh chóng động não suy nghĩ.
Nhắc nhở thứ nhất đây là môn thi Ngữ Văn.
Nhắc nhở thứ hai thời gian giải đề là năm phút, dựa theo mỗi phút tính được 40 chữ, vậy số lượng từ tối thiểu là 200
Nhắc nhở thứ ba vợ nhỏ, thư sinh, chết dưới cầu.
Nhắc nhở thứ tư…
Trong đầu Tần Khả bỗng lóe lên tia sáng.
Một giây kế tiếp, khóe miệng cô khẽ cong lên, nhanh chóng cúi đầu viết xuống.
Chú thích:
Thuyết thư[1]: Biểu diễn các loại kí khúc như bình thư, bình thoại, đàn từ.