Cô lại hỏi: “Sau đó thì bác Phó nói thế nào?”
“Chú già đó rất xấu hổ, nói khi đó ông ấy đều là bị ép duyên, thê tử chết sớm, cũng chưa từng yêu đương, không hiểu những điều này.” Trần Uyển Di nhún vai.
“…” Mộc Ân.
Cũng là khổ cho bác Phó.
Cuối cùng cô cũng hiểu nguyên nhân đoạn đường này Lục Phong Miên khác thường, ngẫm lại lại cảm thấy có chút đáng yêu.
Người này thế mà còn tìm quyển bí kíp yêu đương, dựa vào đó mà làm, đáng tiếc chính mình cũng không có làm theo những gì anh muốn.
Nghĩ đến đêm nay người kia có đủ loại mất mác, Mộc Ân đột nhiên có chút hiếu kỳ trong quyển sách kia viết cái gì, hỏi Trần Uyển Di: “Quyển sách kia đâu?”
“Ngay tại thư phòng đó, bị chú già kia bỏ vào trong ngăn kéo.” Trần Uyển Di cũng là thích góp vui: “Em muốn xem hả, vừa vặn bọn họ bây giờ không có ở đấy, chúng ta nhanh lên đi.”
“Đi.” Một người một quỷ cùng chung chí hướng, đi về phía thư phòng.
Không khéo chính là, Mộc Ân ra khỏi phòng thì gặp được Lục Phong Miên tại hành lang.
Lục Phong Miên đưa tay kéo tay cô, Trần Uyển Di bên cạnh đã không thấy tăm hơi.
Sáng ngày hôm sau, sau khi Lục Phong Miên rời đi, Mộc Ân mới tìm được quyển sách kia tại thư phòng.
Lục Phong Miên cũng sẽ không khóa tủ, ngăn kéo tự nhiên cũng là kéo một phát liền mở.
Cô cầm quyển sách “100 điểm yêu đương” có bìa màu lam nhạt kia ra, Trần Uyển Di cũng tràn đầy phấn khởi lại gần nhìn.
Mộc Ân lật ra một tờ.
“Xem một bộ phim kinh dị trong rạp chiếu phim, cô ấy sợ hãi co lại trong lòng của bạn, bạn ôn nhu ôm cô ấy.”
“Ôi trời ơi!” Trần Uyển Di bụm mặt kêu một tiếng.
Mộc Ân bất đắc dĩ nhìn cô ấy một cái, tiếp tục xem.
Ăn một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến trong nhà hàng, hai người uống rượu vang, lúc hơi say rượu nhìn nhau chăm chú, bạn mời cô ấy ở lại khách sạn thưởng thức một buổi tối lãng mạn…
Đi dạo dưới những ánh đèn sáng chói bên bờ sông, pháo hoa huy hoàng, lúc bầu không khí vừa vặn, hai người tựa sát trên thuyền hôn môi.
Đứng phía trước cửa sổ khách sạn ngắm đèn ngắm trăng, cô ấy ngủ trong lòng của bạn, bạn hôn nhẹ trán của cô ấy.
Trong đó viết không ít những chuyện giữa người yêu có thể làm, nhìn qua đều rất lãng mạn, chỉ là nghĩ đến kết quả thực tiễn tối hôm qua của Lục Phong Miên, Mộc Ân liền không nhịn được muốn cười.
Sau khi nhận ra mị lực của Lục Phong Miên, cô cảm thấy Lục Phong Miên có những điểm đáng yêu, đột nhiên cảm thấy không có chút nào sợ anh.
Không chỉ không sợ, còn có chút đau lòng Lục Phong Miên tỉ mỉ chuẩn bị nhiều như vậy, lại không đạt được kết quả mình mong muốn.
Không đành lòng để anh thất vọng, Mộc Ân quyết định ban đêm lại hẹn Lục Phong Miên ra ngoài một lần, trở về phòng gọi cho Lục Phong Miên.
Ý cô muốn hẹn Lục Phong Miên một lần như là có qua có lại, sau khi điện thoại được kết nối thì lại đột nhiên nghĩ đến, dường như hẹn hò vẫn là phải Lục Phong Miên tự mình sắp xếp, anh mới có thể có cảm giác thành công.
Thế là tạm thời sửa lại lời nói: “Chú Lục, những chỗ tối hôm qua chúng ta đi chơi đều rất thú vị, đêm nay chúng ta lại đi một lần đi, tối chú có thời gian sao?”
“…” Đầu điện thoại bên kia có chút dừng lại một lát, dường như là có chút ngoài ý muốn với đề nghị này của cô, sau đó nói: “Có, tối nay tôi về sớm một chút đón em.”
“Được, vậy cháu chờ chú.” Mộc Ân cười cúp điện thoại.
Ban đêm, giống như thời gian hôm qua, hai người lại đi đến rạp chiếu phim.
Mộc Ân vốn cho rằng Lục Phong Miên sẽ cùng giống như hôm qua đặt bao hết, vào mới phát hiện, bên trong ngồi đầy người.
Phòng chiếu phim khu VIP gồm 11 hàng ghế, không còn chỗ ngồi.
Những người này nhìn có độ tuổi sắp xỉ nhau, mặc quần áo đơn giản, ngoại trừ áo thun màu đen thì chính là áo sơ mi trắng, trong tay từng người ôm hộp bắp rang, tay vịn ghế ngồi có đặt ly coca, yên tĩnh im ắng nhìn màn ảnh, vô cùng đồng đều.
Nhìn như quân đội.
Trong đầu Mộc Ân chợt lóe lên ý nghĩ này, ngay sau đó bị Lục Phong Miên kéo đến hai ghế hàng giữa ngồi xuống.
Tay vịn trên ghế có đặt vào bắp rang, coca cùng một đồ ăn vặt, so với lần trước, chuẩn bị cũng rất đầy đủ.
Phim mở màn, Mộc Ân cầm lấy một hộp bắp rang thả trên chân.
“Ma quái” là bộ phim kinh dị đầu tiên Lâm Như Uyên diễn xuất sau khi debut được ba năm, lúc ấy cũng nhận được những bình luận tốt.
Nhìn bóng dáng anh trai quen thuộc xuất hiện trên màn ảnh, Mộc Ân bỏ hai miếng bắp rang vào trong miệng.
Răng rắc răng rắc.
Chung quanh cũng truyền tới âm thanh những người khác ăn bắp rang.
Nhưng mà thanh âm này không giống với bình thường cô nghe được rạp chiếu phim – cực kỳ có quy luật.
Mộc Ân quay đầu nhìn, phát hiện những người đàn ông chung quanh cầm bắp rang, bỏ vào trong miệng, nhấm nháp ăn xong, lấy thêm một cái nữa… tần suất vô cùng giống nhau, giống như tư thế trong quân đội, đồng loạt như lúc hành quân đi đều.
Cô như có điều suy nghĩ, nhìn thoáng qua Lục Phong Miên: “Chú Lục?”
“Ừm.” Lục Phong Miên cúi đầu xích lại gần.
“Những người này…không phải là những quân nhân trong doanh trại nào đó trong quân đội của chú chứ?” Mộc Ân dở khóc dở cười hỏi.
Sự thật bị vạch trần, Lục Phong Miên cũng không hề ngại, bình tĩnh nói: “Là tiểu binh của tiểu đoàn A3.”
“…” Mộc Ân. Quả nhiên!
Những người này thực sự quá rõ ràng, xem phim không chớp mắt, ngay cả động tác ăn bắp rang đều đồng loạt như cúi chào.
Điều này khiến cô sinh ra một loại cảm giác trang nghiêm, đưa cho Lục Phong Miên một miếng bắp rang, cười nói: “Đám người này thật thú vị.”
Môi mỏng Lục Phong Miên khẽ nhếch, ăn hết bắp cô đưa, đầu lưỡi không cẩn thận đụng phải đầu ngón tay của cô, nhẹ nhàng liếm trên đó.
Cảm giác ngứa ngứa khiến Mộc Ân co rụt lại, đánh bạo chọc trên gò má anh một chút: “Chú Lục cũng rất thú vị.”
Thế mà tìm một đám thuộc hạ bồi xem phim, cũng chỉ anh nghĩ ra được.
Cảm thấy buồn cười, Mộc Ân lại chọc trên cằm anh một chút.
Ánh mắt Lục Phong Miên chuyển sang âm trầm, bắt lấy cái tay không thành thật của cô ép trên đùi mình, lại gần hôn lên khóe môi cô.
Hơi thở ấm nóng của người đàn ông hoàn toàn bao phủ lấy cô, một tay nhẹ nâng phía sau cổ cô ôn nhu vuốt ve, môi mỏng trằn trọc cũng cực kỳ nhu hòa.
Cái hôn ấm áp đưa tình này cũng không khiến cho người ta cảm thấy bài xích, nhưng chung quanh đều là người, kiểu gì cũng sẽ ngại ngùng.
Một cái tay khác không bị trói buộc của Mộc Ân đẩy Lục Phong Miên, nhắc nhở: “Chú Lục…ừm… có người…”
“Bọn họ không dám nhìn.” Lục Phong Miên đưa tay che khuất ánh mắt của cô, hôn sâu hơn.
Nụ hôn vừa kết thúc, đầu Mộc Ân trống rỗng, ngay cả phim đang diễn cái gì đều nhìn không rõ, chỉ ngơ ngác dựa vào trong lòng Lục Phong Miên.
“Thích không?” Lục Phong Miên lấy bắp rang, đút vào miệng cho cô.
Mộc Ân cho là anh đang nói đến đồ ăn vặt, đáp thích, há mồm ăn.
Lục Phong Miên hận không thể dày vò cô kéo vào trong ngực, mắt sắc nhìn chằm chằm hai má phình lên của cô, liên tục đút cho cô ăn.