Trang Hiển Dương nói: “Con lớp 11 rồi, đừng có chuyện quan trọng gì cũng ỷ lại vào ba mẹ nữa, lần này đi Los Angeles, xem như rèn luyện đức tính độc lập cho con.”
Trang Phàm Tâm bĩu môi, vậy thì từ bữa cơm này bắt đầu độc lập luôn đi, cậu quay đầu lại nhìn đồng hồ treo tường, giờ này chắc là Cố Chuyết Ngôn tan học rồi, liền đặt đũa xuống: “Con qua nhà ông Tiết một chuyến.”
Triệu Kiến Thu nói: “Đừng sang nhà người ta chực cơm đấy.”
“…” Trang Phàm Tâm cầm theo mười tệ, người thèm ăn ý chí lớn liếc xéo, độc lập nói, “Con ra đầu hẻm mua bánh mì kẹp mứt hoa quả ăn!”
Trời thu vàng tháng chín, Dung Thành vẫn xanh biếc tươi mát, chỉ có đèn neon buổi tối thêm mấy phần óng ánh. Cố Chuyết Ngôn đạp chiếc xe cổ điển chạy qua đầu đường, đi cửa hàng tiện lợi bên cạnh hẻm, thoáng nhìn thấy Trang Phàm Tâm gặm bánh mì đi ra.
Anh bóp chuông xe, chân dài đáp xuống lề đường, Trang Phàm Tâm nhìn thấy anh liền chạy nhanh vài bước. Ăn ngon lành như vậy sao, anh nói: “Mua cho tôi một cái đi.”
Trang Phàm Tâm lúng túng nói: “Tui chỉ cầm có mười tệ à.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy thôi, tôi về trước đây.”
Anh làm bộ đạp xe rời đi, Trang Phàm Tâm kéo anh lại, động tác nhanh nhẹn ngồi lên yên sau xe đạp. Anh chở Trang Phàm Tâm rẽ vào hẻm, tốc độ đều đặn, lúc đi qua nhà họ Trang cũng không dừng lại, đạp thẳng đến cửa chính nhà mình.
Trang Phàm Tâm quả thật không có ăn chực cơm, chỉ ăn chực một hộp kem, ở phòng cho khách trên lầu hai ăn cùng Cố Chuyết Ngôn. Căn phòng này là phòng xem phim của Tiết Mậu Sâm, ông cụ thích tắt đèn xem phim cũ, bây giờ lại bị Cố Chuyết Ngôn mua thêm máy chơi game, vừa vào toàn là đồ chơi.
“Hôm nay tui không đi học, các bạn học có nhớ tui không?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Không nhớ.”
Trang Phàm Tâm không tin: “Chắc chắn có Tề Nam nhớ tui.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Ngày nào cậu ta cũng giẫm lên ghế cậu.”
Tình cảm bền chặt của Trang Phàm Tâm và Tề Nam không thể phá vỡ, ly gián vô dụng, cậu múc một muỗng kem, trong miệng ngọt lịm nhìn Cố Chuyết Ngôn lấy cặp sách ra. Cố Chuyết Ngôn lấy bài tập hôm nay ra, sau đó bày lên giường như bán ve chai, truyền đạt lại chỉ thị của giáo viên: “Làm được bao nhiêu thì làm.”
Trang Phàm Tâm hỏi: “Sau khi đi thi về cậu có thể chỉ tui học bù không?”
Lúc đó đã là người tình nhỏ rồi, muốn bù cái gì mà chả được, Cố Chuyết Ngôn đồng ý. Anh xuống giường lấy máy chơi game, bộ mới ra mua về còn chưa đụng tới, lấy ra chơi một lúc.
Trước tiên mở bản đồ nhìn bố cục, Cố Chuyết Ngôn quyết định xông vào tộc ăn thịt người trừ hại cho dân, bỗng nhiên cánh tay phải ấm áp, Trang Phàm Tâm cọ đến nịnh bợ. Anh nghiêng đầu: “Cậu muốn chơi à?”
Trang Phàm Tâm thành kính nói: “Được hem?”
Cố Chuyết Ngôn lúc này dùng một thái độ tự xưng là phụ huynh, con trai sắp phải ra nước ngoài thi đấu, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn chơi cái gì cũng đừng cản. Trang Phàm Tâm hí hứng nhận lấy tay cầm chơi game, chú gà nhỏ chưa từng đụng tới game cỡ lớn, vô cùng kích động.
Sau khi vào game mờ mịt đứng tại chỗ, phát hiện bối cảnh trò chơi là vùng phía tây thế giới, không có cụ thể về cốt truyện hướng đi và nhiệm vụ cụ thể, diễn biến thế nào đều dựa vào chính mình đi thăm dò.
Cậu do dự liếc mắt nhìn Cố Chuyết Ngôn, phát hiện đối phương đang làm bài tập Vật lý.
Dựa vào đại thần chỉ có thể làm gà què, dựa vào chính mình mới có thể làm máy bay chiến đấu! Trang Phàm Tâm nơm nớp lo sợ một mình lên đường, cậu tất nhiên không dám tới gần tộc ăn thịt người, đến cả thôn xóm của người dân cũng đi vòng, cưỡi ngựa thì cứ né tránh, đến thị trấn náo nhiệt mới thở một hơi.
Trang Phàm Tâm hỏi: “Tui có thể tiêu ít tiền không?”
Cố Chuyết Ngôn cũng không ngẩng đầu: “Tùy cậu.”
Trang Phàm Tâm cảm giác thuận buồm xuôi gió được một chút, trước đến quán bar uống rượu, xem nữ lang múa, sau đó đến rạp hát xem ca kịch, rồi đến câu lạc bộ chơi xì tố. Cậu không phát động bất kỳ cuộc chiến nào, nơi nào hòa bình thì đến chỗ đó, giống như chỉ muốn cống hiến một chút GDP cho phía tây của thế giới.
Trong lúc này Cố Chuyết Ngôn đã làm xong bài tập Lý, nhìn lên màn hình, “anh” đang thua muốn táng gia bại sản ở câu lạc bộ.
“Trang Phàm Tâm…” Cố Chuyết Ngôn buộc phải lên tiếng, “Mắc nợ sẽ bị đánh đó.”
Trang Phàm Tâm kinh hãi nói: “Tui không muốn bị đánh đâu! Trò chơi này nạp tiền thế nào?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Không thể nạp tiền.”
Trang Phàm Tâm chơi xong ván này nhanh chóng rút lui, rời khỏi câu lạc bộ, đứng ở cửa mờ mịt nhìn xung quanh. “Hở?” Cậu kỳ quái nói, “Sao không thấy ngựa đâu hết vậy?”
Hệ thống hiện thông báo nhắc nhở, trong lúc chơi bài có một chiếc xe hơi bay qua, ngựa bị đụng chết.
Trang Phàm Tâm sững sờ, nắm tay cầm nuốt nước bọt, thật sự không dám nhìn biểu cảm của Cố Chuyết Ngôn. Bầu không khí trong phòng từ từ trở nên lúng túng, mặt Cố Chuyết Ngôn trầm như nước, như nước sông Volga vào mùa đông khắc nghiệt.
Một lúc sau, anh kìm chế nói: “Sáng mai còn ra sân bay, ngủ sớm đi.”
Trang Phàm Tâm nhẹ nhàng thả tay cầm xuống, ôm một xấp bài tập lập tức lách người, trước khi đi ngượng ngùng hỏi: “Nhà tui hơn một tháng không có ai, cậu giúp nhận thư từ với báo…”
Cố Chuyết Ngôn đứng dậy tiễn: “Biết rồi.”
Đi tới cửa phòng ngủ, Trang Phàm Tâm vừa mở cửa lại phanh gấp, làm cho Cố Chuyết Ngôn đụng vào lưng cậu. Cậu xoay người, nhìn đối phương khoảng cách khá gần, nhỏ giọng hỏi: “Ngày mai cậu có đến sân bay tiễn tui không?”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Cũng không phải không trở lại.”
Trang Phàm Tâm thầm nói: “Lúc bạn bè cậu đi tui còn tiễn ra tận sân bay, cậu chẳng phải nên tiễn tui đi một đoạn sao.”
Nhõng nhẽo gì đây, oán khí thua tiền ngựa chết vừa nãy tiêu tan hết sạch, Cố Chuyết Ngôn nói: “Đùa cậu thôi, đã nói với tài xế rồi, ngày mai chở nhà cậu ra sân bay.”
Đến thứ sáu, xe việt dã đứng ở trước cửa nhà Trang Phàm Tâm, Cố Chuyết Ngôn ngồi ghế phó lái, một nhà ba người Trang Phàm Tâm ngồi ở phía sau. Sau khi đến sân bay thì gặp Bùi Tri, Trang Hiển Dương đi đổi thẻ lên máy bay cũng giải quyết hành lý ký gửi, Triệu Kiến Thu và bà ngoại Bùi Tri hàn huyên trò chuyện.
Trang Phàm Tâm xách một cái túi lớn, đưa lên: “Nè, nặng ghê.”
Cố Chuyết Ngôn nhận lấy, đảm nhiệm phần lao lực một lúc, chờ làm xong xuôi liền di chuyển về cửa kiểm tra an ninh. Anh và Trang Phàm Tâm sóng vai đi tới, ba mẹ người ta đều ở đây, cũng không cần anh phải căn dặn gì.
Đi tới lối xếp hàng, hai người không nói gì với nhau chốc lát, hơi ngây ra. Trang Phàm Tâm hỏi: “Chừng nào cậu bay?”
Cố Chuyết Ngôn đáp: “Sáng mai, trễ hơn cậu một ngày.”
Trang Phàm Tâm không có muốn hỏi gì khác, chúc cậu thi tốt cũng đã nói từ lâu rồi, nhưng mà không muốn cứ thế này mà tạm biệt. Mà Cố Chuyết Ngôn cũng rất kiên trì, không giục không đuổi, rất phí thời gian.
Không biết làm sao rốt cuộc cũng phải đi, sau mười phút, Trang Phàm Tâm nhún vai một cái: “Tui đi nha.”
Cố Chuyết Ngôn đưa lại túi: “Đừng quên cầm.”
“Là đưa cho cậu đó.” Trang Phàm Tâm lùi lại hai bước, “Tuần trước tui mua ở trung tâm thương mại, đặc sản Dung Thành, ngày mai cậu về nhà thì mang theo.”
Lòng Cố Chuyết Ngôn nóng lên, trước khi ra nước ngoài nhiều chuyện bề bộn như vậy mà lại mua đồ cho anh. Anh đứng ở chỗ cũ, khoảng cách hai bước nhẹ giọng nói: “Sao lại muốn mang cả cậu theo thế này nhỉ.”
Trang Phàm Tâm không biết là cảm giác gì, cậu và Bùi Tri chưa từng có cảm giác như vậy, cậu và Tề Nam cũng chưa từng như vậy, cậu mơ hồ, khó tin nghĩ… đây là ám muội.
Cậu giật mình, cái quỷ gì vậy, vội vàng đổi chủ đề: “Tui phải vào xếp hàng rồi.”
Cố Chuyết Ngôn hỏi: “Sẽ nhớ tôi chứ?”
Trang Phàm Tâm làm bộ không nghe thấy, ném câu “Bye bye” rồi bỏ chạy đi xếp hàng, hòa vào trong hàng ngũ, mà cái đầu tròn thỉnh thoảng quay ra phía sau, quay được nửa vòng liền dừng, vẫn nhẫn nhịn không quay đầu lại. sstruyen reup là chó
Vừa qua cửa kiểm tra an ninh thì hoàn toàn mất dạng, tiễn máy bay đến đây là kết thúc.
Cố Chuyết Ngôn quay người rời đi, điện thoại “ting” một tiếng, một tin nhắn ngắn gửi đến.
Chỉ một chữ —— “Nhớ.”