‘Đợi được ngươi rồi!’
Ý niệm trong đầu mới dứt, Bạch Nhược đã đứng lên. Đôi môi đỏ mọng mở ra, trong miệng nhất thời phun ra một trận bạch mang. Sau khi vòng quanh trên không trung ba lượt, tựa như trở thành một cơn gió lốc màu trắng, trực tiếp cấp tốc nghênh đón độn quang phương xa.
Hai bên tiếp xúc với nhau, lập tức phát ra một tiếng nổ lớn “ầm ầm…”, giống như sấm sét trên bầu trời, còn có quang mang tựa như thiểm điện chiếu rọi trời đêm.
Bạch quang như một rắn khổng lồ tạo nên từ phong vân trên bầu trời đêm, không ngừng tán loạn trên không trung. Vừa rồi quang mang như thiểm điện lui đi, độn quang trên bầu trời tránh trái né phải, lại cùng con rắn bạch quang đụng phải vài lần. Trên bầu trời đêm giống như là tiếng sấm chớp không ngừng.
“Thì ra có cao nhân ở đây mai phục, lâu nay đã xem thường Đại Trinh rồi. Đêm nay thiên thời hỗn loạn cũng là do các hạ gây ra đúng không?”
Từng đợt thanh âm vang dội truyền tới, rơi vào trong tai Bạch Nhược. Hai đạo độn quang bên kia cũng đến gần đỉnh núi nơi Bạch Nhược đang đứng.
Bạch Nhược thu hồi bạch quang trên bầu trời, khi đến tay lại là một thanh nhuyễn kiếm tinh xảo. Nàng cầm kiếm trên tay, đón gió đứng trên ngọn núi. Bản thân nàng tự có một cỗ khí độ phiêu dật của nữ kiếm tiên, căn bản nhìn không ra là yêu quái, trong miệng truyền thanh trả lời.
“Thiên thời hỗn loạn cũng không liên quan đến ta. Dù sao hôm nay hai vị cũng đừng nghĩ có thể đi qua nơi này được.”
Hai bên đều hiểu rõ, tình huống gặp nhau ngày hôm nay không có khả năng nói những lời như “xin chào mọi người, ta khỏe”.
“Thấy các hạ giống như tiên đạo chân chính, vậy mà cũng xen vào cuộc tranh giành khí số nhân đạo này. Không biết xuất phát từ tiên môn nào? Bằng không chờ ngươi vẫn lạc dưới tay Linh cốc nhị lão chúng ta, cũng đừng oán chúng ta không cho sư môn ngươi chút mặt mũi!”
Bạch Nhược kéo một cái kiếm hoa, chỉ thẳng nhuyễn kiếm về phía trước, cười nói.
“Thiếp thân họ Bạch, cũng không phải là danh môn tiên phủ gì. Các ngươi cứ yên tâm đi. Người dạy cho ta diệu pháp tu hành hiện tại này chính là bậc cao nhân, ta làm sao xứng làm đồ đệ, bất quá chỉ là một tán tu mà thôi. Nói hưu nói vượn đủ rồi, chúng ta cứ ra tay để biết rõ thực lực của nhau đi!”
Hôm nay, thanh âm của Bạch Nhược không có vẻ dịu dàng như trong ấn tượng của Kế Duyên, mà có chút lạnh lùng. Nói xong câu này, nàng lập tức đạp mạnh chân.
“Ầm ầm”, đỉnh núi bị đạp nát. Từng khối cự thạch mất trọng lượng nổi lên, bay theo thân hình Bạch Nhược lên không trung. Cả người nàng hóa thành một đạo bạch quang, bao bọc từng khối sơn thạch trở thành một mảnh trên bầu trời đêm, kiếm thế tựa như rồng như xà.
“Ôi!!! Ù~~~~ “
Trong một tiếng lộc kêu khó có thể phân biệt được, Bạch Nhược mang theo thế phong vân sấm sét toàn lực ra tay. Trong mắt của hai gã tự nhận là Lâm cốc nhị lão, mảnh bạch quang kia giống như mang theo uy thế của ngọn núi lớn đang đánh tới.
“Thật can đảm!”
Hai người cấp tốc lui về phía sau. Một người đánh từng đạo lệnh tiễn về phía trước, một người trong tay không ngừng bấm quyết thi pháp. Lúc lệnh tiễn tiếp xúc với bạch quang thì lập tức nổ tung.
“Ầm ầm ~” “Ầm ầm ~” “Ầm ầm ~” “Ầm ầm ~”..
Ở bên ngoài Vĩnh Định quan tương đối yên tĩnh trống trải này, bầu trời đêm giao thừa giống như đang có một lễ hội pháo hoa rực rỡ dị thường.
Ngược lại, tại đại doanh của rất nhiều quân Tổ Việt ở Tề Châu cũng dấy lên ngọn lửa hừng hực. Cánh cửa đóng kín ở Tề Lâm Quan được mở ra, trực tiếp có kỵ binh chủ lực Đại Trinh từ chỗ cánh cửa lao tới, tiến về phía các cánh quân của nước Tổ Việt.
Thời điểm cùng tranh giành lợi ích, Tổ Việt quân như sói hung mãnh. Nhưng dưới tình huống các nơi này bị tập kích, đại doanh không được xem là đồng tâm nên lập tức lâm vào cảnh khá hỗn loạn.
…
Mà theo binh phong phương xa giao chiến với nhau, trên bầu trời dần dần tràn ngập một cỗ huyết sắc khí. Ở trong mắt người có đạo hạnh có thể quan khí, nó giống như ngọn lửa thiêu đốt những đám mây trong bóng đêm. Trận thế của Thanh Tùng đạo nhân cũng đã mất đi hơn phân nửa tác dụng, đồng dạng cũng không cần giấu giếm cái gì nữa.
Đấu pháp trên không bên Vĩnh Định quan, trên mặt đất cũng bị pháp quang chiếu sáng như tuyết. Lâm cốc nhị lão – hai người hợp lực căn bản cũng không có biện pháp làm gì được Bạch Nhược, ngược lại còn bị bức đến mức liên tiếp bại lui. Thế cho nên, hai người đành phải dùng lệnh tiễn cầu viện.
Sau đó lại có yêu quang và ô phong tiến đến, chẳng qua cũng không thể công phá long xà kiếm thế của Bạch Nhược. Tuy nàng là lộc yêu, nhưng tiên quyết vốn là do Kế Duyên sửa lại căn cứ vào nội dung ngọc giản của lão Long nên kiếm chiêu trong đó cũng giống như Long Đằng cuồng vũ.
Bạch Nhược từng nghe trong thần đạo lưu truyền rằng, kiếm thế của Kế Duyên có khả năng khuynh đảo trời cao. Đó là một khắc trước khi Kế Duyên sáng tạo ra khuynh thiên kiếm thế ở Đình Thu Sơn. Trong lòng nàng rất ngưỡng mộ uy và thế của chiêu kiếm ấy. Mặc dù chưa từng thấy, nhưng trong lòng nàng vẫn có thể tưởng tượng ra được. Nhờ đó mà ở trong Long Xà chi biến tiên quyết, kiếm chiêu kia đã dung nhập vào kiếm thế chi pháp dựa theo tưởng tượng của nàng. Đây là lần đầu chân chính đối địch, thế nhưng uy lực kinh người, ngay cả chính nàng cũng hoảng sợ.
Trên bầu trời đêm, một con long xà sáng loá như bạc hiện ra theo từng kiếm thế cuồng vũ của Bạch Nhược. Ở chân trời mơ hồ có tiếng sấm vang vọng khắp vùng hoang dã, núi đá khổng lồ trợ thế, thiên lôi cuồn cuộn trợ thế.
“Rầm rầm…”
Bạch Nhược không ngừng múa long xà kiếm thế, trên bầu trời lại đổ mưa. Nước mưa dung nhập vào trong kiếm thế, thế long xà càng lớn, giống như long du đại hải càng rõ ràng linh động.
“G r à o o o ~~~~~~ “
Thân ở trung tâm kiếm thế, tay cầm nhuyễn kiếm hướng về phía trước, hội tụ sơn thạch thủy thao, long xà mang theo kiếm ý há miệng thét dài, phát ra một trận tiếng long ngâm.
“Ầm ầm…”
Trên bầu trời lôi đình cuồng vũ, từng đạo bổ vào trên long xà kiếm thế, giống như chân long giáng thế.
Nếu như Kế Duyên ở đây, nếu không quen biết Bạch Nhược, đánh chết hắn cũng không tin đây là một con lộc yêu.
Ngay cả Bạch Nhược cũng vừa sợ vừa mừng, thu tâm trầm ổn đối phó với quân địch. Hơn nữa Lâm cốc nhị lão phía trước, tu sĩ giao thủ với nàng, bất luận là người hay là yêu ma tinh quái, đều kinh ngạc không thôi, thậm chí trong tiếng long ngâm kiếm thế kia sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.
“Người này nhất định là cao nhân ở tiên phủ danh môn, không thể cứng rắn chống đỡ được. Chúng ta ở đây ngăn cản nàng ta. Các vị đi vòng quanh núi Đình Thu, nhanh chóng đi cứu viện Tề Châu. Tối nay thiên cơ đảo loạn, Tề Châu nhất định có biến lớn!”
“Được, là chính ngươi nói đấy nhé. Nếu bị bà nương họ Bạch này chém cũng không thể oán chúng ta, đi!”
Tiếng trao đổi ngắn ngủi vang lên giữa yêu quang và ô phong, sau đó mấy đạo yêu quang lập tức bỏ chạy về phía sau, nhìn như là muốn rút lui về chỗ sâu của Tổ Việt. Bạch Nhược biết được đối phương chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhưng trước mắt đang đối địch, cũng không cách nào vòng qua bọn họ để đuổi theo.
Đi vòng qua mấy trăm dặm, tới một con đường dài, sau khi không thấy được pháp quang giao phong ở phương xa, đám yêu quang lại lần nữa đi về phía nam, xuyên qua núi Đình Thu. Chỉ là mới đi được một nửa, trong bóng đêm, Đình Thu Sơn phía dưới trực tiếp nổ tung một tiếng động trời.
“Ầm ầm ————”
Vô số tảng đá khổng lồ dày đặc tựa như đạn pháo đánh lên bầu trời, hình thành một trận mưa đá khổng lồ khủng khiếp. Phía dưới núi lại càng là tiếng ầm ầm không ngừng.
“Ha ha ha ha ha ha ha, ta là Sơn Thần Đình Thu Sơn. Nghiệt chướng, cứ thử đi qua nơi này đi!”