Với tư cách là một quân cờ hư ảo trọng yếu trong tay Kế Duyên, những năm này Tần Tử Chu gặp phải biến hóa lớn, Kế Duyên cũng sâu xa cảm thấy đồng cảm cùng lão. Ở một mức độ nào đó, hắn cũng tham ngộ và lý giải tinh đấu của Đạo môn với cương vị thân thể Thần Dương.
Về những chỗ không thể hiểu được, chỉ cần nói chuyện với nhau khi ngồi tắm nắng sáng nay cũng đủ để giải thích sau bữa trưa hôm nay.
Kết hợp với việc Kế Duyên cứ nhắc đi nhắc lại về phương pháp Đạo Khí Quyết, thêm vào phương pháp quan tưởng Đạo môn tinh đấu vốn dĩ khá vô dụng của Vân Sơn Quan, một bộ “Thiên Địa Hóa Sinh” mới cũng bắt đầu hình thành.
Cái này không thể xem là Đạo Khí Quyết được rồi; nói một cách chính xác, nó giống với phương pháp nghênh tiếp tinh đấu trong Đạo khí. Tuy hiện tại còn chưa hoàn thiện, chừng đấy cũng đủ cho Tề Tuyên và Tề Văn nhập môn.
Kế Duyên cũng là con người, nên cũng có tư lợi. Vì vậy, “Thiên Địa Hóa Sinh” mới này thật ra vẫn trộn lẫn một ít lý giải riêng của bản thân hắn. Vì vậy trong đó có giá trị quan của hắn nhưng vẫn cực kỳ coi trọng bản sửa đổi này.
Không chỉ đưa phương pháp nghịch vận vào trong đó, hắn thậm chí còn định dẫn dắt quân cờ nằm tại khoảng không gian tinh tú bên trong Ý Cảnh Sơn Hà hóa nhập vào cùng.
Điểm mấu chốt nhất làm cơ sở cho hệ thống lý luận của Kế Duyên và Tần Tử Chu chính là “Chính Phản Thiên Địa Hóa Sinh Diệu Pháp,” một phương pháp nghênh tiếp tinh đấu đặc thù trong Đạo khí.
Đường đường chính chính tu hành, dẫn khí tiếp nhận lực lượng của những vì sao, phối hợp với luyện quyết, cuối cùng thành công tạo ra những ngôi sao ở khiếu huyệt toàn thân, thậm chí là trong ý cảnh.
Nghịch vận không ảnh hưởng lớn đối với linh khí, cũng không thể hiện ra thần ý đặc thù như Kế Duyên vì ý cảnh của hắn đã tự có sẵn thiên địa. Tuy vậy, phương pháp này vẫn đủ để giúp kẻ tu luyện có thể điều động ngôi sao bên trong và bên ngoài cơ thể hô ứng với nhau trong lúc thi pháp.
Còn có sinh ra biến hóa thần diệu nào không thì hiện tại Kế Duyên cũng không biết. Hắn đoán chừng linh pháp uy năng có tăng lên một chút, đồng thời cũng trợ giúp cho việc ngộ đạo.
Ngoại trừ pháp quyết nghênh tiếp tinh đấu của Đạo khí vừa hiện diện, thực ra Kế Duyên cũng không coi trọng Luyện Khí Quyết trong hệ thống của chính mình, mặc dù đó chính là một pháp môn quan trọng hàng đầu trong mắt những tiên phủ, tiên tu hay các nhánh tu hành khác. Tuy cái được gọi là “Thiên địa tiểu luyện” trong Luyện Khí Quyết rất khác với “Ngọc Hoài tiểu luyện” nhưng về bản chất cũng không cao minh hơn bao nhiêu.
Chẳng qua là cái “Thiên địa tiểu luyện” ấy lại phù hợp với “Thiên Địa Hóa Sinh” mới, trong khi ngay cả tên mà Kế Duyên cũng chẳng muốn suy nghĩ, cứ lấy tên gốc mà gán ép sang cho xong chuyện. Nếu sau này “Thiên địa tiểu luyện” hoàn toàn thất truyền, đám hậu bối tùy tiện tìm một cuốn Luyện Khí Quyết nào đó cũng có thể tu luyện được, chỉ là hiệu suất sẽ giảm đi chút ít mà thôi.
Đương nhiên, với Tề Tuyên và Tề Văn, những chuyện này còn xa xôi lắm, nên còn đủ thời gian để Kế Duyên và Tần Tử Chu sửa sang, dung nạp thành một hệ thống tu luyện trọn vẹn.
Nhưng xét theo thực tế, người được lợi cuối cùng ngoại trừ đạo sĩ Vân Sơn Quan chính là bản thân Kế Duyên. Còn Tần Tử Chu tuy có thể sử dụng nhưng tương lai lão chắc chắn sẽ đặt chân vào con đường Thần Đạo nên chiếm được lợi ích tương đối nhỏ.
Chỉ là, Kế Duyên cũng không có ý để Tề Tuyên và Tề Văn làm chuột bạch. Bởi vì linh khí có quan hệ với thân thể, tuy hai người này lại có thân thể tráng kiện hơn người bình thường rất nhiều nhưng dù sao bọn họ vẫn là người bình thường, sẽ không chịu nổi giày vò đó.
Chuột bạch chân chính là bản thân Kế Duyên, đương nhiên sau khi Kế Duyên đưa ra nhận định phù hợp thì Tần Tử Chu có thể tiếp tục hoàn thiện “Thiên Địa Hóa Sinh” và “Thiên Địa Tiểu Luyện”, nhưng không cần nói những chuyện này với Tề Tuyên và Tề Văn. Còn nói Đông nói Tây với hai vị đạo trưởng trước mặt thì dù sao Kế Duyên vẫn tự tin bản thân mình thôi diễn sẽ nhanh hơn hai người này tu luyện.
Bây giờ còn chưa thể đưa ra pháp quyết; đến lúc đó Kế Duyên dựa theo tiến độ của mình, đưa bộ “Thiên Địa Diệu Pháp” này tới Vân Sơn Quan sau.
Ăn cơm trưa xong, Kế Duyên và Tần Tử Chu vẫn tiếp tục giảng giải cho Tề Tuyên và Tề Văn. Kế Duyên vẫn là người nói chính, vì dù sao thì Tần Tử Chu cũng chỉ là gà mờ trong tu hành chính thống.
Tề Tuyên và Tề Văn lúc đầu còn tưởng việc Kế Duyên thi pháp phát sáng trên lá cờ tinh tú cũng đơn giản thôi; nhưng càng về sau, bọn họ càng hiểu ra đây vẫn là quan tưởng tinh đấu của Vân Sơn Quan. Về căn bản, hắn xem đây như một bộ phận cơ sở nhở bé, từ đó mà đắp nặn ra được thần tiên diệu pháp phù hợp với Vân Sơn Quan.
Thấy Tề Tuyên và Tề Văn cũng có thể nghe hiểu được, Kế Duyên nói tỉ mỉ, phân tích cẩn thận hơn một chút. Hai người bọn họ càng ngày càng kích động. Mãi đến đêm khuya, vào lúc những vì sao trên bầu trời sáng lấp lánh, hai người vô thức bắt đầu đặt bước chân đầu tiên vào con đường tu hành dưới sự dẫn dắt của Kế Duyên.
Linh khí chung quanh Vân Sơn Quan dần dần trở nên nồng đậm, bầu trời đầy sao trong nháy mắt. Lá cờ trong chủ điện mơ hồ lộ ra một cỗ thần quang, tựa như đang hô ứng với ánh sáng của những tinh tú trên bầu trời.
Trong mơ hồ, hào quang tinh tú trên Vân Sơn của hôm này càng dày đặc. Còn Tề Tuyên và Tề Văn lờ mờ được linh khí vờn quanh trong thời gian cực ngắn, trước mặt cũng lộ ra những ánh sao rất khó nhận ra.
Thấy hai người nhanh chóng tiến vào trạng thái như vậy, Tần Tử Chu cũng không khỏi tán thưởng một câu.
“Kế tiên sinh, xem ra Thanh Tùng và Thanh Uyên đạo trưởng vẫn có chút thiên phú đấy. Ta còn nghĩ rằng bọn họ cần thời gian lâu hơn mới có thể nhập môn được.”
“Ha ha, bọn họ đã quan tưởng tinh đấu nhiều năm nay, sớm muộn gì cũng đã tự xây cho bản thân một trụ cột vững chắc. Nay ta dạy cho phương pháp tu hành này, chẳng khác gì mặc vào một chiếc áo được đo may chỉnh chu. Thế nên, kết quả như vầy không có gì là kỳ quái cả! À đúng rồi, vật này dành cho hai con chồn linh kia nhé, nhờ Tần công tạm thời giữ dùm. Sau này, khi hai con vật ấy dần hiểu rõ lý lẽ sau quá trình học tập, chúng nó sẽ có thể học được kiến thức trong vật này.”
Kế Duyên đặt một thẻ ngọc lên trên bàn, trên đó có những chữ nhỏ chằng chịt.
“Đây là gì?”
“Có thể xem đây là phương pháp tu luyện của tiên thú. Trong vấn đề tu luyện của tiên thú, có tổng cộng ba bước: Đạo dẫn, Biến hóa và Uẩn pháp. Trong đó, Uẩn pháp đòi hỏi phải chọn lựa pháp quyết sao cho hòa hợp với chân thân của nó. Quá trình này xem như là giai đoạn chuyển giao giữa Đạo dẫn và Biến hóa. Tuy nhiên, khác với các tiên phủ chuyên nuôi dạy tiên thú, giai đoạn Uẩn pháp trong thẻ ngọc này lại không đi theo đường lối chọn lựa pháp quyết chuyên biệt phù hợp hoàn hảo cho từng loại tiên thú khác nhau. Thay vào đó, linh thú cần phải biết tự thân tu trì, hoặc là bản thân con tiểu yêu đó phải học cách kiểm soát và hoàn thiện bản thân.
Mặc dù sẽ khó khăn hơn nhưng cũng chưa hẳn là chuyện xấu. Phương pháp này lúc trước lấy được từ Ứng lão tiên sinh. Ta cũng vì một chuyện nên có sửa đổi nhanh một lần, sau này lại được hoàn thiện thêm một lần. Sửa đến lúc này đã ôn hòa hơn một chút. Dù sao đi nữa, mấy con linh thú nho nhỏ mới mở linh trí thì làm sao có được khí lực của Long Giao.”
Nói đến đây, Kế Duyên cũng nhìn về phía Tần Tử Chu.
“Tần công, Kế mỗ không có cách nào chu toàn mọi chuyện, làm phiền ngài đảm đương ít nhiều.”
Nói cho cùng, tất cả mọi chuyện ở Vân Quan Sơn đều mang ý tứ làm “đế cắm hoa” nhưng bản chất vẫn là trải đường cho con đường Giới Du Thần của Tần Tử Chu.
Tần Tử Chu trịnh trọng mà nghiêm túc, chắp tay gật đầu.
“Tần mỗ biết rõ nặng nhẹ!”
Ban đầu lão lập ước định với Kế Duyên, câu nói “cứu người trong thiên hạ, linh hồn trong thiên hạ, muôn dân trăm họ, vạn vật hữu tình chúng sinh” giờ phút này như hiện rõ mồn một trước mắt Tần Tử Chu.
Trọng lượng của lời này nói vốn dĩ rất nặng, nhưng hôm nay Tần Tử Chu cảm thấy những lời này không đơn giản như ý trên mặt chữ nữa rồi. Bất luận như thế nào, nói lời giữ lời, nhất định gặt được kết quả!