“Rượu phàm trần, thế này là được lắm rồi.” Lão Long nếm xong bèn quẳng bầu rượu qua một bên. Mà ở trong sảnh tiệc, một người hầu đã phát hiện ra trên bàn thiếu một bình rượu.
“Ớ, chỗ này thiếu một bình rượu!”
“Mau lấy thêm!”
Bên kia, Doãn Triệu Tiên đã không còn câu nệ như ban đầu. Dù gì thì chủ để đàm luận cũng là hiểu biết về thơ ca văn phú.
“Thánh thượng giá lâm…”
Bỗng từ bên ngoài truyền tới giọng thái giám cao vút. Yến tiệc vốn đang náo nhiệt chợt trở nên yên tĩnh. Thậm chí Doãn Triệu Tiên nghe xong liền nổi da gà.
“Hoàng Thượng?”
“Hoàng Thượng đến phủ Tấn Vương ư?”
“Đêm nay thánh thượng không sang phủ Ngô Vương sao?”
“Việc này…”
“An tâm, từ từ chớ vội.”
Lúc này, Lý Mục Sư tựa như một người quản gia, lão giúp mọi người bình tĩnh sau đó quay sang dặn dò Doãn Triệu Tiên:
“Gặp vua không phải thường đâu, dù là tiệc nhà cũng không được phá lễ nghĩa. Chút nữa sau khi hành lễ, Doãn Giải nguyên cố gắng giữ im lặng là được.”
“Tại hạ hiểu rõ!”
Doãn Triệu Tiên cũng ước gì mình là người vô hình.
Kế Duyên và lão Long bốn mắt nhìn nhau, tựa như cùng thắc mắc, sao hoàng đế lại tới nhà tam hoàng tử một cách đột nhiên thế?
“Đi, chúng tả mở cửa nghênh đón thánh thượng!”
Cửa lớn sảnh đãi tiệc mở rộng, một luồng gió lạnh nháy mắt luồn vào. Khách khứa và đám người làm vội vàng xếp hàng hai bên cửa để nghênh đón.
Một loạt tiếng bước chân dần tới gần, bên trong sảnh đãi tiệc, đám người có phần căng thẳng thậm chí bất an.
Đây là lần đầu tiên Kế Duyên tận mắt nhìn thấy đương kim Hoàng Đế của Đại Trinh. Lão ước chừng năm mươi tuổi, dáng người hơi phệ, thân mặc áo bào vàng, đầu đội quyển vân quan. Một bên là hoàng hậu đương thời, một bên là Nhâm Quý phi mẫu thân của Tấn Vương. Tấn Vương đang đi sau ba người này.
Theo Kế Duyên thấy, sắc mặt của Tấn Vương không vui cũng chẳng buồn, nhưng có phần không được tự nhiên.
“Cung nghênh thánh thượng!” Cả đám người trăm miệng một lời, hành lễ chào. Nếu không làm thánh thượng tức giận, theo lệ ở Đại Trinh, gặp Thiên tử cũng không cần quỳ.
“Được rồi, vào hết đi, ta chỉ đến ăn cơm thôi.”
Hoàng Đế phất tay cho người hầu lui xuống. Cả đám người theo thánh giá đi vào, sau đó đóng cửa phòng lại. Trong phòng nhiều người, lại có lò sưởi, nên chỉ một hồi bên trong đã lại ấm ấp lên.
Hoàng đế Đại Trinh ngồi ở vị trí chủ tọa, vừa xoa tay vừa cởi áo khoác ngoài ra.
“Chỗ của tiểu Tam đúng là rất thoải mái, mới chỉ nhìn nội thất thôi mà cũng đã thấy ấm cúng rồi.”
Trong sảnh được trải thảm nhung, bốn phía là các bức tường dày, chỉ cần nhìn đã thấy ấm áp.
“Đứng hết làm gì? Ngồi đi, ngồi đi, chẳng phải chỉ ăn cơm thôi ư, tiểu Tam, lúc nào vào tiệc vậy?”
“Phụ vương đã tới, vậy lập tức vào tiệc luôn.”
“Vậy thì mau đi? Vi phụ cùng hai mẫu thân của ngươi đều đói rồi!”
Vị phu nhân bên cạnh nháy mắt với Tấn Vương. Hiểu ý, y liền phát tay sai bảo người làm.
“Mọi người ngồi đi, đây là tiệc nhà. Hôm nay, phụ vương chính là chủ nhà, không cần câu nệ, sai bảo người dưới một tiếng là mở tiệc được rồi.”
Mấy lời Tấn Vương nói ra khiến hoàng đế cười tươi rói.
“Đúng rồi phụ vương, nhi tử không thích ca múa lắm, nhưng lại thích nghe chuyện xưa. Hôm nay nhi tử đã mời tiên sinh kể chuyện nổi danh đất Kinh Kỳ tới. Người này đầy một bụng kinh luân, lại giỏi ăn nói, khi kể chuyện vô cùng truyền cảm nhập tâm.”
“À? Hay lắm hay lắm, mới lạ. Ta đã nói rồi, chỉ tiểu Tam là thú vị, ha ha ha…”
Hai phi tần bên cạnh cũng cười xòa, cả đám khách mời cũng thả lỏng tâm trạng.
Yến tiệc bắt đầu, từng món ăn nóng hổi ngon lành lần lượt được đưa lên từ phía cửa bên. Bên này là phòng trung gian, hai phía cửa đều có rèm vải bông để gió lạnh không thổi trực tiếp vào sảnh đãi tiệc.
Rất nhanh, trên bàn đã đầy ắp thức ăn và rượu ngon. Tại khoảng trống nhỏ nhỏ phía trước, một thị nữ ôm đàn Tỳ Bà đi tới. Một người hầu bê tới một chiếc bình phong.
Thị nữ chậm rãi gảy đàn. Cùng lúc này, đằng sau tấm bình phong, tiên sinh kể chuyện ngồi xuống.
Không giống với những tiên sinh kể chuyện khác, nhờ bình phong mà lão có thể thoải mái thổi hồn vào câu chuyện mình kể.
Dễ nhận thấy rằng hoàng đế chẳng mấy hứng thú với loại vô danh tiểu tốt như Doãn Triệu Tiên. Hoặc nói đúng thì lão chẳng có hứng thú với kẻ không quen biết.
Cơm canh nóng sốt, rượu ngon, lại có người kể chuyện giúp không khí bàn ăn rôm rả hẳn lên. Có điều, so với những bàn tiệc khác, nơi này thiếu một chút náo nhiệt, thêm một phần nhập tâm nghe chuyện.
Cái nghề bán nước bọt kiểu này, cả hai đời người như Kế Duyên mới được nghe lần đầu. Sau tấm bình phong, rõ ràng chỉ có một người, nhưng âm thanh vô cùng phong phú và chân thật, từ trẻ nhỏ tới cụ già, từ gà tới chó, khiến cho câu chuyện cũng cực kỳ “Thật”.
Thậm chí Kế Duyên còn cùng lão Long đi tới phía sau tấm bình phong để xác nhận rằng chỉ có một người đang nói.
Mà trên bữa tiệc, từ hoàng đế, Doãn Triệu Tiên, đến cả đám người làm cũng nghe đến mê mẩn. Chính bởi tiếng nói trầm bổng của tiên sinh kể chuyện hòa với tiếng đàn réo rắt theo tình tiết câu chuyện của thị nữ đã khiến mọi người bị thu hút.
Thời điểm giao thừa, không hợp với những chuyện đánh giết hận thù, nên tiên sinh kể chuyện đã trình bày câu chuyện huyền ảo, với bối cảnh mỹ lệ, ly kỳ và vô cùng lôi cuốn. Truyện có tên “Thần tiên truyện – Dạo bước Long cung”.
Đang kể đến một mẩu chuyện trong đó, người kể chuyện bỗng dùng thước gỗ đạp bàn cái “Bành”.
“Cuối cùng, gã tài tử kia không dằn nổi lòng tham. Trên đường đi tới chuồng hôi, gã tiện tay vặt lấy một viên ngọc quý của Long cung. Việc này Long vương tự nhiên biết, tuy chưa nói ra nhưng đã coi thường gã lắm lắm, không niềm nở như trước nữa. Đợi tới khi trời sáng, liền tống khứ gã về, từ đó về sau không bao giờ chào đón gã thư sinh này nữa!”
“Tuy gã thư sinh nhờ bán ngọc quý mà giàu có, nhưng chỉ lo ăn chơi trác táng, chả mấy mà tán gia bại sản. Cũng bởi, học hành bê trễ mà lúc cuối đời phải sống trong cảnh nghèo hèn…”
Cũng lúc này, tiếng đàn của thị nữ trở nên réo rắt thê lương.
Câu chuyện này được tiên sinh kể chuyện trình bày vô cùng sinh động, truyền cảm, ngay cả hoàng đế nghe mà cũng say sưa. Lão cầm bầu rượu đi tới, sai người cất bình phong đi, mang thêm một cái ghế ra, ngồi xuống háo hức hỏi truyện thần tiên.
Người kể chuyện không dám trái thánh ý, đành gắng sức thỏa mãn lòng hiếu kỳ của hoàng đế. Từ tiên sơn danh thắng tới sông nước Long cung, lão đều vắt óc đáp lời, tiện miệng cũng kể vài mẩu chuyện truyền thuyết trong dân gian.
Kế Duyên và lão Long đứng ở cạnh cái bàn bên rìa bữa tiệc, thỉnh thoảng lấy đũa gắp vụng đồ ăn. Kế Duyên nhìn lão hoàng đế kiên trì gặng hỏi người kể chuyện hoa, cất lời một cách giễu cợt:
“Thương thay ghế trông đêm dài.
Dân đen chẳng hỏi, hỏi gì thần ma?”