Kỷ Nhược Yên chuẩn bị giường chiếu thật tốt, ngồi ở cạnh giường sau lưng hắn
Lăng Phong thở ra 1 ngụm khí rồi đi đến bắt chiếc nàng ngồi nghiêng người ở cạnh giường, một bàn tay to ấn lên 2 bờ vai mảnh mai của nàng, mềm mại không xương a, hương thơm trên người Kỷ Nhược Yên sớm đã xông vào mũi Lăng Phong
Thân thể Kỷ Nhược Yên run rẩy mãnh liệt, thấp giọng nói: “Vùa rồi ở đại sảnh, Bạch tỷ muội đều không phải không muốn đồi tiếp chàng, kì thật mấy ngày này chống lại võ lâm thiên hạ đã mệt, lại lo lắng chuyện của Nhược Lan nàng nữa, thật mệt mà…”
“Nhược Yên, nàng không cần nói nữa, Lăng Phong ta không phải người nhỏ mọn, huống chi có nàng vào săn sóc cho ta, lòng ta sung sướng còn không kịp!”
Lăng Phong có chút kích động nói.
Kỷ Nhược Yên nói: “Thật chứ?”
Kỷ Nhược Yên nói những lời này như gáo nước lạnh dội vào đầu hắn, vừa rồi tâm tình hắn thật hưng phấn không thôi nhưng giờ thì tắt ngúm, mình trong mắt chúng nữ là ngừoi hẹp hòi như vậy sao, không khỏi lắc đầu có chút thất vọng. Hít một hơi thật sâu, đứng lên, đi về phía cửa sổ, đứng nhìn về phía hoa viên lãnh đạm nói: “Không nghĩ các người trong lòng không tin ta sao? Lăng Phong ta mặc dù là sắc lang nhưng dù sao đối với người mình yêu thích thì không bao giờ nói láo”
Kỷ Nhược Yên tới sau lưng hắn cười nói: “tướng công, tỷ muội chúng ta như thế nào mà không tin chàng chứ, chúng ta chỉ lo lắng tướng công không vui, không muốn tỷ muội chúng ta!”
Lăng Phong nghe được nàng gọi hắn là tướng công, kinh hỉ xoay người lại khôi phục khí linh hoạt nói: “Ta thế nào mà không thương tiếc các nàng chứ, dù trời đất sụp xuống, sông cạn đá mòn, ta cũng không rời các nàng một bước!”
“thật chứ”
“không sai một chút, nếu ta có nửa điểm giả dối, Lăng Phong ta sẽ bị Thiên Lôi oánh chết…”
Trong mắt Kỷ Nhược Yên hiện lên một ánh mắt say đắm, lấy tay che miệng hắn, gật đầu nói : “thiếp tin chàng…”
Hai người ánh mắt vừa chạm vào nhau, lập tức giống như cái móc nối lấy nhau.
Lăng Phong mừng đến muốn nhảy dựng lên, sau đó ôm Nhược Yên nói : “Nương tử gọi ta là 3 lần tướng công nữa đi!”
Kỉ Nhược yên lúng túng vặn vẹo cơ thể, sau đó cắn nhẹ môi nói: “Tướng công, tướng công, tướng công!”
Lăng Phong mừng rỡ, duỗi tay nắm chặt ngọc thủ của nàng, nhưng chợt rụt trở lại, nghiêm túc nói: “không cần nhanh như vậy mà đã chạm ngươi rồi, nếu nàng không cho phép, một tấc ta cũng không chạm vào nàng”
Kỷ Nhược Yên thấy quỳ gối trước mặt mình là một đại nam nhân, thì thấy mình cả người nóng bừng như lửa thiêu vậy. Đến giờ phút này nàng mới hiểu thế nào là yêu, thế nào là hạnh phúc. CHỉ cần có kẻ nào làm như thế này trước mặt nữ nhân thì dù có làm gì nàng cũng không tính toán. Vui mừng không thôi
Kỷ Nhược Yên ngọt ngào kèo hắn đang từ mặt đất đứng lên nói: “Tướng công, để thiếp cởi áo cho chàng nhé”(ôi ôi vkl)
Lăng Phong mỉm cười nói: “Ân, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời của ta, tướng công ta sẽ làm nàng khoái hoạt một đêm a”
“tướng công, hiện tại đang là ban ngày mà”
Kỷ nhược yên mặt đỏ bừng một rạng mây, ngọc thủ run rẩy, không thể cởi tiếp được áo nữa
“có gì đâu, tướng công cho nàng khoái hoạt từ giờ đến buổi đêm, một ngày khoái hoạt không dứt a!”
Lăng Phong ha ha nói
Từ trước đến nay, chưa có nam nhân nào tán tỉnh kỶ Nhược Yên đến ý loạn tình mê. Mắt đỏ, tim đập, tay chân phát run. Dù các đại công tử phong trần nhất nàng cũng từng gặp qua, nhưng vẫn thủ thân như ngọc, nàng đúng là đang chờ đại một lang quân như Lăng Phong, một lang quân làm tâm mình động không thôi, làm mình không tự chủ được bản thân nữa!
Ngôn từ của Lăng Phong đã làm nàng động tâm, mọi của chỉ rất tự nhiên, phát ra nhiệt tình, làm người khác đối với hắn tuyệt đối tin tưởng
“Một ngày một đêm!”
Kỷ nếu yên xấu hổ không thôi, nói : “Chẳng lẽ tướng công chàng không ngủ sao?”
Lăng Phong cười nói: “có nương tử làm bạn, tướng công ta sao có thể ngủ được. Không những tướng công không ngủ lại sẽ làm nương tử không thể ngủ được a”
Kỷ Nhược Yên nũng nịu liếc hắn 1 cái nói: “Tướng công không chịu ngủ, nhược Yên đành lòng bồi tiếp tướng công cả điêm vậy”
Định lực cuối cùng trong lòng Lăng Phong cũng sụp đổ, một bàn tay rắn chắc ôm chặt lấy nàng, khiến thân thể đẫy đà của nàng dán sát vào hắn
Kỷ Nhược Yên “hừ” một tiếng, hắn cởi áo, thì có một đôi bài tay kẹp chặt ở chỗ lồng ngực, hướng mặt nàng chỉ cách 3 tấc nói: “chàng thấy nói vậy đã đủ sao?”
Lăng Phong cười nói: “đủ rồi, hiện tại ta muỗn động phòng cùng nàng”
Kỷ Nhược Yên từ bỏ nỗ lực cuối cùng của bản thân, ngọc thủ rút ra, hướng đến cổ lăng phong ôm chăt, thâm tình vô hạn nói: “ta muỗn xem chàng như thế nào định hung hăng mà cưỡng hiếp ta đây
Đầu ngón nhân hơi dùng lực, hướng tới miệng Lăng Phong dâng bờ môi thơm ngát như ngọc,Lăng Phong không kiềm chế được đón nhận và nhẫm nháp.(chẹp, thèm quá)
Hai người giống như dung nham từ miệng núi lửa ra, đốt cháy lẫn nhau, thân thể, tinh thần quấn chặt lấy nhau.
Hai thân thể kịch liệt cọ sát không thôi
Ý nghĩ trong đầu Lăng Phong đột nhiên thanh tĩnh, cả người tỉnh táo. Giống như 1 căn phòng chỉ có 1 cái ghế 1 cái giường mà đèn đuốc sáng trưng, thấy rõ mồn một, hắn thậm chí còn có thể hiểu rõ ý nghĩa thần bí mặt sau của mỗi vật phẩm.
Kỷ Nhược Yên đôi mắt mở to tràn đầy sự ướt át dâm dục không lối thoát, cái lưỡi đinh hương vẫn luồn lách trong miệng hắn
Lăng Phong xẹt qua một ý tưởng kỳ quái: Mỹ nữ hoàn toàn chủ động, không rời hắn, hoàn toàn bị hắn khống chế lí chí, chính mình muốn nàng khoái hoạt, nàng liền liền khoái hoạt, muốn nàng thống khổ, nàng liền thống khổ. Nghĩ đến đây, ý nghĩ thương xót dâng lên, rời khỏi đôi môi của nàng, hắn thấp giọng nói: “ta lấy thân phận Nam Cung thế tử là đảm bảo, nàng sẽ được cả đời hạnh phúc khoái hoạt.”
Thân thể mềm mại của Kỷ Nhược Yên run lên, trong mắt ánh lên một tia cảm động, ôn nhu vô hạn nói: “vì cái địa vị kia thiếp tin chàng mà…”
Lăng Phong ngạc nhiên nói: “ta còn địa vị nào khác ư?”
Kỷ Nhược Yên ngượng ngùng gật đầu nói: “Đương nhiên là hảo phu của của Nhược Yên ta a”
Trong long Lưu Phong mừng như điên
Đột nhiên cái cảm giác hiểu rõ lòng đối phương hiện lên một cách rõ rệt, tất cả nhưng hành động, cử chỉ, tâm ý trong ngoài đều bị hắn thăm dò không bỏ sót
Bây giờ hắn mới hiểu được hàm ý cao nhất của Ngự Nữ Tâm Kinh
Tiêu Dao ngự nữ song tu không phải đơn giản là nam nữ phối hợp song tu, mà là phải chọn thời điểm tiến hành. Chỉ có thiên thời địa lợi nhân hòa thì mới có thể nắm chắc được tiềm năng của công pháp và tiến hành, hấp thụ
Kỷ Nhược Yên đưa tay tiếp tục giúp hắn cởi áo, nhưng Lăng Phong vội níu lấy ngọc thủ nàng, ánh mắt tha thiết nhìn nàng nói: “Nương tử, để cho vi phu hầu hạ nàng”
Chỉ cần là nữ nhân, trong tình huống này, lại nghe thấy nam nhân nói “hầu hạ” thì hiểu ý tứ là gì rồi. Kỷ Nhược Yên thân thể nhũn ra, ngã vào lòng của nam nhân mình chân quý nhất.
Trời đất đang xoay tròn, tràn ngập những ước phọng
Hạnh phúc lấp đầy tâm hồn tịch mịch nhiều năm của nàng
Từ lúc nhỏ tới nay, Kỷ Nhược Yên lần đầu tiên có khát vọng muốn nam nhân xâm chiếm, muốn nam nhân giữ lấy.
Lăng Phong cũng chấn động toàn thân, kinh mạch trong cơ thể nhộn nhạo, không biết có chạy đúng hướng không nữa.
Hắn nhẹ tay véo lấy chiếc cằm tinh xảo của nàng, nâng lên, mặt nàng giờ có một tầng mây hồng chiếm đóng, nhìn quyến rũ vô cùng, khẽ hôn một ngụm thật sâu: “Nương tử, tướng công yêu nàng nhé”
“ân…”
Kỷ Nhược Yên kiều mị lên tiếng, mắt hơi nhắm lại, đồng thời dâng thân thể trinh trắng quý giá mình đã giữ 20 năm cho hắn
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 227: Kỷ Nhược Yên