Huyền Thiên vừa mới thốt lên một lời, thân thể lóe lên, trong lúc đó biến mất không còn thấy gì nữa.
Xích Truy Phong tử vong, trận pháp Giam Cầm Hư Không mất đi sự duy trì của hắn, tự nhiên liền mất đi hiệu quả, vì vậy Huyền Thiên liền có thể Thuấn di.
Nhưng mà đám hoàng giả kia vẫn bị Hỗn Độn Thánh Đỉnh Giam Cầm Hư Không như trước, vì vậy không có cách nào Thuấn di được.
Thương Phá Đình mới vừa chạy đi hơn một ngàn mét, hư không phía trước vừa bị phá vỡ, một đạo kiếm khí giống như một tia điện, đang bắn đến rất nhanh!
Trong lòng của hắn lúc đó chấn động, loại kiếm khí này hắn quá quen thuộc, đúng là Lôi Đình Kiếm Khí của Huyền Thiên, lực công kích tuyệt đối rất khủng bố!
Lôi Đình Kiếm Khí từ thân thể của Huyền Thiên vọt từ trong hư không ra, đâm thẳng về phía Thương Phá Đình, Thương Phá Đình hoảng hốt, hắn vẫn không có cách nào Thuấn di, nhưng tại sao Huyền Thiên lại có thể Thuấn di được?
Lực công kích của Lôi Đình Kiếm Khí thật đáng sợ, Thương Phá Đình căn bản không dám trực tiếp xông lên, cho nên thân thể lập tức dừng lại, rồi đột nhiên lui về phía sau, đồng thời, một đạo quyền cương Kim Y Hòa Thượng ẩn hiện đột nhiên đánh ra.
Bụp – – ! Quyền cương trong nháy bắt hóa thành hai, biến thành hai nửa, lần này Huyền Thiên dùng toàn lực bổ ra một đạo Lôi Đình Kiếm Khí, có thể thấy được lực công kích cường đại như thế nào, tiếp tục bổ về phía Thương Phá Đình.
Thương Phá Đình bạo lui qua một bên để né tránh, nhưng mà vẫn chậm nửa nhịp, chiếc lồng hộ thể của hắn giống như đậu hũ bị cắt ra dễ dàng, trong nháy mắt ngực trái có thêm một vết kiếm thương có độ sâu bảy tám cm, máu tươi tuôn ra như mưa, bị thương cũng không có nhẹ.
Huyền Thiên lại dùng một kiếm đả thương Thương Phá Đình, hơn nữa còn bức lui hắn, thân ảnh vừa lóe lên, lại biến mất không thấy gì nữa, rất nhanh, Huyền Thiên đã xuất hiện phía trước Hoàng Hư Thánh đã trốn ra được bên ngoài hơn ba ngàn mét, cũng bị Lôi Đình Kiếm Khí phá không đánh trúng.
Oanh – – ! Lôi kiếp ở trên bầu trời lại đánh thêm một lớp xuống.
Tuy rằng thực lực của Hoành Hư Thánh so với Thương Phá Đình mạnh hơn, nhưng mà vừa bị lôi kiếp bổ trúng lại thêm bị Huyền Thiên ra tay vì vậy càng chịu không nổi, chỉ là hắn trình độ lĩnh ngộ Phong Chi Áo Nghĩa gần bằng với Xích Truy Phong, cho nên tốc độ né tránh cũng rất là nhanh, trên người chỉ có trúng hơn một đạo kiếm thương dài mà thôi, chiều sâu chỉ có ba phần, chỉ mới rách da thịt, chưa phá nội tạng.
Nhưng mà! Cũng bị một kiếm của Huyền Thiên bức cho quay trở về.
Chỉ trong thời gian hô hấp mấy lần, Huyền Thiên đã bức lui được hai vị hoàng giả đại thành, hơn nữa đều bị hắn đả thương, đến lúc này, đối phương là tất cả hoàng giả đều bị đổ máu.
Lúc Huyền Thiên bức lui Thương Phá Đình, Yến Cô Thành cũng ngăn cản Đồng Mặc Ngôn, khiến cho Đồng Mặc Ngôn nhận lấy thêm vết thương nặng, liền hoảng sợ lui về.
Thần Cơ tiên sinh ngăn cản Vân Truy Nguyệt, Vân Truy Nguyệt cũng gãy mất một cánh tay, trên người cũng có hai đạo kiếm thương, thương thế cũng rất nặng, cho nên không phải là đối thủ của Thần Cơ tiên sinh, vì vậy bị Âm Dương Đại Thủ Ấn đánh cho một cái liền quay trở về chỗ cũ.
Về phần bốn đại hoàng giả Kỷ Vô Chu, Trâu Thính Vũ, Đồng Kỵ Thu, Uông Thủy Nhai, thì bị tám đại hoàng giả của Tịch Dương Lâu phóng lên trời, thừa dịp lôi kiếp vừa mới biến mất trong chốc lát, thì đều dùng hai đấu một, chặn bọn họ lại, bắt buộc phải lui xuống.
Bốn người đều bị thương cũng không có nhẹ, bọn họ không phải là đối thủ của tám đại hoàng giả Tịch Dương Lâu đều bị bức lui.
Kế hoạch phân tán chạy trối chết của đối phương, cũng không có hiệu quả, toàn bộ đều bị ép quay trở về.
– Nhật Quang Tứ Xạ – – !
Tám đại hoàng giả vừa nhích tới gần phạm vi nhất định, Yến Cô Thành liền phóng lên trời, thi triển tuyệt chiêu kiếm thuật chém giết trong một phạm vi lớn, tia kiếm kia giống như ánh sáng mặt trời, bay vụt về phía tám đại hoàng giả.