Lại một tòa đại viện bị hắn san bằng, bụi cát đầy trời.
– Chu đại sư, đắc tội! Liên Thăng không xuất thủ không được, nếu tiếp tục để Chu Hằng quậy phá nữa, toàn bộ Liên gia sẽ đều bị Chu Hằng hủy mất. Mặc dù xây lại không khó, nhưng lại rất đả kích thanh danh của Liên gia, truyền ra ngoài sẽ bị người ta cười thối mặt.
Hắn triển khai một vầng mặt trời, chặn đường Chu Hằng, khí tức Nhật Diệu Đế hoàn toàn đẩy ra. Thình thịch!
Chu Hằng đỏ mắt đón đỡ, dù sao hắn hiện tại chính là điên vì ái thê, làm gì cũng có thể tha thứ.
Một tiếng trầm đục vang lên, Liên Thăng phun ra một ngụm máu tươi, trong nháy mắt sắc mặt trở nên trắng bệch.
Hắn sợ đả thương Chu Hằng, bởi vậy ra tay còn bảo lưu, nhưng mà Chu Hằng lại không nương tay. 99 mảnh vỡ phù văn vôn có thể đánh cho Nhật Diệu Đế vỡ nát, Liên Thăng lại còn giữ lực, như vậy không phải muốn chết sao?
Ánh mắt Chu Hằng hiện lên sát khí, hắn cũng không ngại giết vài người Liên gia trước.
Hưu, hưu, hưu, ngay vào lúc này, lại có mấy Nhật Diệu Đế Liên gia bắn ra, động tĩnh quá lớn, bọn họ đều bị kinh động.
Chu Hằng thở dài trong lòng, bỏ lỡ mất cơ hội tốt a!
Hắn làm bộ như đột nhiên tỉnh lại, sau khi sửng sốt, thất thanh nói: – Đây là chuyện gì xảy ra? Liên Thăng huynh, là ai đả thương ngươi? Chẳng lẽ đám cường nhân kia dám lớn mật như thế, dám giết tới đây.
Ta mắng con mẹ ngươi!
Liên Thăng tức muốn ói máu, con bà nó chính là ngươi đả thương ta chứ còn ai? Nhưng mà hắn chẳng những không thể nổi giận, còn phải cười bồi nói: – Một chút thương thế nhỏ thôi, đa tạ Chu đại sư quan tâm!
– Thương thế nhỏ? Nhưng sắc mặt của Liên Thăng huynh rất tệ, hơn nữa, còn giống như nôn ra nội tạng à. Chu Hằng ra vẻ quan tâm.
Liên Thăng da mặt co rút. Tiểu tử này đúng là xuống tay tàn nhẫn a, lại còn đánh nát nội tạng mình, không bị hắn nhắc nhở nếu không mình cũng không để ý tới.
Thân là người bị hại, tuy rằng Chu Hằng đả thương người lại phá hoại nhiều, nhưng mà hắn chẳng những không bị chỉ trích. Ngược lại còn được tất cả quan tâm, bốn mỹ nữ kia cũng nhân cơ hội đi vào viện lạc Chu Hằng, muốn dùng thân thể ôn nhu bổ khuyết đau xót trong lòng Chu Hằng.
Ban đêm, Chu Hằng trong lòng ý niệm vừa động, bốn mỹ nữ kia lập tức hôn mê, hắn bay người ra.
Phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ. Hắn rất nhanh ra khỏi thành đi tới Tam Kiếm Sơn.
– Đi về phía trước, đại khái khoảng hai mươi dặm là có một đầm nước, trong nước có một cái địa đạo dẫn tới một địa huyệt! Hắn vừa mới đến bước, lập tức liền thu được thần thức truyền âm của Hoặc Thiên.
Thiên nữ tuyệt thế này có thủ đoạn vô thượng, loại truyền âm này Chu Hằng tuyệt đối không làm được. Thậm chí hắn ngay cả Hoặc Thiên ở đâu cũng không biết.
Hắn lập tức đi theo chỉ dẫn của Hoặc Thiên.
Hỏa Thần Lô nói qua, Hóa Cốt Thảo sinh trưởng ở nơi âm u cô quạnh, như vậy địa huyệt hẳn là nơi thích hợp cho Hóa Cốt Thảo sinh trưởng. Mấy ngày trước hắn cũng không tìm được Hóa Cốt Thảo, phỏng chừng đã sinh trưởng ở trong địa huyệt mà Hoặc Thiên nói.
Vừa lúc, nhất cử lưỡng tiện!
Sau khi đi hai mươi dặm, phía trước quả nhiên xuất hiện một cái đầm nước. Chu Hằng không chút nghĩ ngợi lập tức nhảy vào, phù phù một tiếng, hắn cấp tốc lặn xuống, sau khi lặn xuống ít nhất nghìn trượng, rốt cục tới đáy đầm.
Phía tây quả nhiên có một hầm ngầm, cửa động có pháp trận phong tỏa, ngăn cản nước tràn vào, Chu Hằng phất tay một cái, pháp trận này lại có tác dụng với nước, tay hắn có thể đưa qua.
Thân hình nhoáng lên một cái. Vọt vào trong thông đạo, nơi này rất khô ráo, cũng không có một giọt nước.
Một đường đi, hắn để ý không có Hóa Cốt Thảo.
Người phát hiện Hóa Cốt Thảo kia chắc chắn sẽ không đến nơi này, hắn đại khái phát hiện ra lối địa huyệt này. Sau đó ngẫu nhiên gặp được Hóa Cốt Thảo. Tuy nhiên, nếu nơi này có một gốc Hóa Cốt Thảo, vậy rất có thể có gốc thứ hai, thứ ba.
Thông đạo đi lâu lâu lại phân nhánh ra khắp nơi, ai lần đầu tiên tiến vào khẳng định sẽ choáng váng đầu óc, không biết rõ là đường nào. Tuy nhiên Chu Hằng có Hoặc Thiên chỉ dẫn, hắn tới không chút cản trở nào.
Sau khi đi một đoạn, trong thông đạo có thị vệ gác, khí thế của hắn chấn động, thị vệ trên đường đều bị chấn cho nổ tim mà chết.
Những người này chết đều chưa hết tội, hắn không hề thương hại.
Cùng nhau đi tới, không lưu lại một người sống, gần mười phút sau, Chu Hằng dừng ở trước của một nhà đá, một quyền đánh ra, cấm chế cửa đá nát vụn.
– Chu Hằng! Ứng Mộng Phạm nhào ra, nép vào lòng Chu Hằng.
Ở trong phòng còn có Hoặc Thiên đang ngồi trên giường, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, dường như không thèm để ý Chu Hằng đến, để Chu Hằng có chút tiếc nuối, nếu Hoặc Thiên cũng giống như Ứng Mộng Phạm nhào vào ngực hắn thì tốt biết bao.
Trừ Hoặc Thiên ra, còn có con lừa đen, tên này ở trong Tiên Cư rất buồn chán rồi.
– Đi thôi, chúng ta phá hủy nơi này, cho Liên gia một chuyện kinh hỉ! Chu Hằng ngoắc nói.
Ba người một lừa đi tới, bọn họ không chỉ phá huỷ bí sào này, cữu nữ nhân bị vây khốn ở đây ra, còn phải tìm Hóa Cốt Thảo, để trung hòa dược lực Chân Long Chi Huyết, nếu không Chu Hằng chỉ có núi bảo để chưng.
Ông! Ông! Ông! Chu Hằng một đường đi qua, thủ vệ nơi này đều không địch nổi hắn, Tử Diễm Thiên Long cuốn ra, tất cả đều xong đời.
Bọn họ một đường đi qua, cũng thả ra rất nhiều nữ nhân bị giam giữ, đều là Huyền Âm thể, rất nhanh số người lên tới trăm, hơn nữa còn đang tiếp tục gia tăng, với diện tích huyệt địa này, rất có khả năng chỗ này giam hơn vạn Huyền Âm thể!
Con số này quả thực ghê người!
– Chu, Chu Hằng, là ngươi! Ngay lúc Chu Hằng nổi giận, một gã nam nhân xuất hiện, khí tức Nhật Diệu Đế cuồn cuộn tràn ra.
Hắn là một vị trưởng lão của Liên gia, ngày hôm qua cũng tham gia dạ yến, tự nhiên nhận ra được Chu Hằng, hơn nữa Ứng Mộng Phạm cũng do tự hắn bắt lại. Nhưng hắn vạn lần không ngờ, Chu Hằng lại xuất hiện ở đây. – – – – – oOo- – – – –