Bởi vậy, dùng phương thức bình thường theo đuổi nàng chỉ là uổng công vô ích, trước hết phải phá vỡ kiêu ngạo của nàng!
Một đường trêu đùa Hoặc Thiên, chọc cho vị Nữ Vương đại nhân này không ngừng phẫn nộ, cuộc sống này cũng không có vẻ phiền muộn… Cứ thế mười mấy ngày sau, Chu Hằng với Hoặc Thiên liền đi tới phía trước Tiên đại lục ngoài trăm dặm.
Chu Hằng trước đã từng đi vòng quanh chừng một phần ba khu vực đại lục trên trời rơi xuống này, đại khái có thể tính toán ra được, khối đại lục này gần như lớn tương đương với Lãng Nguyệt Quốc, cho dù có chênh lệch cũng không bao nhiêu.
Nhưng khối đại lục này cũng không phải nằm bằng phẳng, mà là một đầu cao một đầu thấp, độ nghiêng cũng không lớn lắm.
Cách thật xa, Chu Hằng đã có thể cảm ứng được khí tức hồng hoang của khối đại lục này phát ra, khí tức cổ xưa này đều khác biệt với bất kỳ một di tích nào của Huyền Càn đại lục.
Chu Hằng bắn vọt thân hình lên, tay ôm Hoặc Thiên bước lên khối Tiên đại lục.
Một luồng linh khí dồi dào lập tức ập tới, ít nhất phải nồng đậm gấp trăm lần so với ở bên ngoài!
Đây là linh khí của Tiên giới ư?
Chu Hằng cảm ứng một chút, cường độ linh khí này gần như đạt tới cấp bậc ngọn núi chính trong Đông Linh Sơn, hơn nữa đây là quá tràn đầy tản ra ngoài, nếu cũng có thể tụ lại linh khí giống như Đông Linh Sơn, thì cường độ linh khí dĩ nhiên còn cao hơn nữa.
Nhưng khiến Chu Hằng kinh ngạc là, không ngờ hắc kiếm trong đan điền không có phản ứng chút nào!
Chẳng lẽ nơi này không có một kiện bảo vật nào?
Chu Hằng nhướng mày, đúng lúc này, Hoặc Thiên vẻ mặt lạnh lùng nói: – Đi vào trong đó! Nàng chỉ tới một phương hướng nói. Chu Hằng không khỏi kỳ quái, hỏi: – Nàng có biết chỗ này sao?
– Không biết! Nhưng Bổn cung muốn đi tới đó, dường như có khí tức gì đó rất quen thuộc, nhưng lại làm cho Bổn cung cảm giác rất đáng ghét! Trên mặt Hoặc Thiên lộ ra biểu tình phức tạp.
Chu Hằng vừa động trong lòng. Hoặc Thiên khẳng định có lai lịch lớn, có quan hệ mật thiết không thể tách rời với Tiên giới, cảm ứng của nàng tuyệt đối sẽ không sai!
– Đi!
Chu Hằng vươn tay nắm lên Hoặc Thiên, thân hình nhẹ bay nhanh về hướng Hoặc Thiên chỉ.
Dù sao hắn cũng không có mục tiêu, cứ đi tới dựa theo cảm giác của Hoặc Thiên là được.
Khối Tiên đại lục này thật hoang vắng, cằn cỗi, không có một ngọn cỏ, hơn nữa khắp nơi là hang hố lỗ chỗ, dường như gặp phải vô số vẫn thạch va chạm. May mắn đại lục này là rơi xuống chính diện, nếu như rơi ngược lại, muốn thăm dò sẽ phiền toái hơn nhiều.
Chu Hằng không biết trước đây cao thủ Linh Hải Cảnh kia là làm sao tìm được linh thạch có ẩn chứa tiên khí, dù sao hắn một đường đi qua toàn là cảnh hoang vu, không nhìn ra mảy may dấu vết nơi này đã từng có người ở.
Năm ngày sau, hai người đi tới một sơn cốc.
Ngoài ý liệu là sơn cốc này lại một màu xanh biếc, tỏa sáng sinh cơ bừng bừng.
Bên ngoài sơn cốc, đã tụ tập rất nhiều người, có nhân loại cũng có dị tộc, khí tức mạnh mẽ, khẳng định không thiếu cường giả Kết Thai Cảnh, thậm chí Thần Anh Cảnh, nhưng mỗi người đều chỉ là rướn cổ chờ ở ngoài cốc, cũng không có ai tiến vào trong đó.
Có cấm chế bảo hộ!
Chu Hằng đảo mắt nhìn lướt qua, không ngờ thấy được một người quen: Nguyên Thạch Hưởng.
Hắn mang theo Hoặc Thiên đi tới, lúc này thiên nữ tuyệt thế đã lấy ra một cái mũ đội, che giấu dung nhan tuyệt thế, miễn cho dẫn tới phiền toái không cần thiết.
– Tiền bối! Chu Hằng cung tay chào Nguyên Thạch Hưởng.
– Là ngươi à! Nguyên Thạch Hưởng cười cười, còn gật gật đầu với Chu Hằng, thái độ rất ôn hòa.
– Tiền bối! Đây là địa phương nào? Chu Hằng nhìn vào hướng sơn cốc, miệng hỏi.
Nguyên Thạch Hưởng lại lắc lắc đầu, nói:
– Lão phu cũng là mấy ngày hôm trước mới đến đây, nhìn thấy dị tượng ở sơn cốc này liền chạy tới, nhưng bốn phía sơn cốc có trận pháp bảo hộ, ai cũng không vào được! Ngươi xem…
Lão chỉ vào sơn cốc, thông qua cốc khẩu có thể nhìn thấy bên trong có một tòa trang viên, tuy rằng đã bị chém thành hai mảnh, nhưng vẫn như cũ có thể thấy được lối kiến trúc hoa mỹ của nó, lót gạch đá trơn bóng giống như bạch ngọc.
Trách không được nhiều người vây quanh như vậy, rõ ràng có trận pháp ngăn cản không vào được lại còn không chịu rời đi, toàn bộ là bởi vì kiến trúc ở bên trong!
Đó nhất định là chỗ cư ngụ của tiên nhân!
Nếu là chỗ cư ngụ của tiên nhân, bên trong sẽ thiếu tiên vật sao? Còn nữa, trong sơn cốc có cỏ xanh xanh biếc, vạn nhất có tiên thảo các loại gì đó, ăn vào một cây liền có thể đạp đất thành tiên thì sao?!
Một đám cao thủ vây quanh sơn cốc, đều đang nghiên cứu cách phá giải. Mê hoặc này thật sự quá lớn! Lớn đến mức rõ ràng Chu Hằng xuất hiện, là người có được truyền thừa của “Tam Dương Thiên Tôn” này, bọn họ cũng không thèm liếc mắt nhìn nhiều!
Chu Hằng rơi vào trầm tư, nếu đây là Tiên đại lục, như thế nào lại rơi xuống thế gian?
Xem theo kiến trúc trong sơn cốc kia, rõ ràng là bị một luồng kình khí kinh khủng rạch một cái thành hai nửa, như vậy cũng có thể suy đoán Tiên giới đã xảy ra đại chiến, thậm chí đánh cho mảnh đại lục này văng ra khỏi Tiên giới, rơi xuống Phàm giới.
Địa phương có người sẽ có chiến tranh, Tiên giới cũng không ngoại lệ!
Chu Hằng quay đầu hỏi Hoặc Thiên: – Cảm giác dẫn dắt nàng, là nơi này hay sao?
– Không phải! Hoặc Thiên lắc lắc đầu, sau đó lập tức trừng mắt nhìn hắn một cái: – Hãy giữ khoảng cách, không cho phép gần gũi với Bổn cung như vậy!
Sức mạnh kiêu ngạo kiều diễm lại tới nữa rồi!
…
– Chúng ta phỏng đoán chắc không sai, trận pháp này đang tự mình tan rã!
– Trước kia nhất định khối đại lục này là ở một cái không gian kỳ diệu, ngay cả thời gian đều ngưng chạy, hiện tại xuất hiện ở nhân gian, hết thảy đều đang nhanh chóng hư hỏng!
– Hừ! Vậy cứ xem thủ đoạn của mỗi người đi!
Mấy ngày sau, cả đám người trở nên hưng phấn, nhao nhao kêu to.
– – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 344: Sơn cốc