Lộ trình 3 vạn lý, bình thường võ giả Sơ Phân nhất trọng thiên đại khái cũng chỉ cần đi 5,6 ngày mà thôi.
Chu Hằng lo lắng chính là Lan Phi hạ sát thủ, xuất động võ giả Ích Địa Cảnh ở trên đường đánh chính mình, lại không nghĩ rằng năm ngày sau bọn họ thuận lợi tiến vào lãnh thổ Thủy Nguyên Quốc cũng không gặp được một lần tập kích.
Cũng đúng, thân phận Lưu Duyệt rất cao, phỏng chừng Lan Phi cũng không dám xuống tay, nếu không sau khi truy cứu, thân phận nàng chỉ là Quý Phi sao có thể đỡ nổi lửa giận của cường giả Khai Thiên Cảnh?
Thời điểm đi sẽ không hạ thủ, nhưng nếu lúc cứu người về, tiến vào Hàn Thương Quốc cảnh sẽ không giống nhau!
Tiện nhân kia, nhất định phải chết!
Chu Hằng thầm kêu đáng tiếc trong lòng, nếu không phải lần này xuất phát cấp bách, hắn nhất định phải dùng Tấn Vân Lưu Quang Bộ lẻn vào hoàng cung, vụng trộm làm thịt Lan Phi! Có Cửu Huyền Thí Luyện Tháp yểm hộ, hắn hoàn toàn có thể làm được thần không hay quỷ không biết.
Giết trở về cũng giống vậy!
Tiến vào Thiên Linh Thành gần Thủy Nguyên Quốc.
Thiên Linh Thành không biết bị phá hư bao nhiêu lần ở trong chiến hỏa, nhưng bởi vì là trung tâm thương mậu hai nước buôn lậu, mỗi lần phá hư đều đã trùng tu với tốc độ cực nhanh.
Mậu dịch ngạch nơi này hàng năm lớn đến kinh người, cho dù hoàng thất hai nước đều không dám khinh thị, cũng cần thu hoạch tài nguyên hi hữu của quốc gia đối phương từ nơi này. Bởi vậy, tuy rằng hai nước đối địch ngàn vạn năm, sinh ý lại chưa từng cấm, hơn nữa còn chiếm được bảo hộ.
Vì để cho thương nhân Hàn Thương Quốc an tâm, Thủy Nguyên Quốc thậm chí còn nghiêm cấm võ giả Ích Địa Cảnh bổn quốc trở lên tiến vào Thiên Linh Thành, bởi vậy, võ giả Sơ Phân Cảnh nơi này được xưng vương, chỉ cần đừng làm rộn ra chuyện quá lớn, Thủy Nguyên Quốc cũng sẽ không xảy ra chuyện cường giả Ích Địa Cảnh lại đây trấn áp.
Bởi vậy, Thiên Linh Thành náo nhiệt thì náo nhiệt, nhưng đồng dạng cũng hỗn loạn đến đáng sợ. Giết người, cướp bóc, cường bạo, gần như mỗi một phút mỗi một giây đều phát sinh ở đây, nơi này vừa là Thiên Đường, lại là địa ngục.
Trách không được Lưu Duyệt chạy đến đây, đối với người Pháp Thiên mà nói, nơi này hoàn toàn là chỗ vui chơi!
Năm người Chu Hằng đi qua, chỉ thấy trong thành náo nhiệt, trình độ chật chội dù Phong Vũ Thành, Thiên Hàng Thành đều kém xa.
Số lượng tiểu thâu trên đường cái rất nhiều, có mấy người mắt không mở còn muốn xuống tay đối với bọn Chu Hằng, chỉ là gặp được cường giả Sơ Phân Cảnh, không ai có thể thực hiện được, ai cũng bị giáo huấn một phen.
La Nhuận Thiên xuống tay vô cùng tàn nhẫn, trực tiếp kéo đứt cánh tay một gã tiểu thâu, làm cho đối phương kêu thảm phun máu tươi mà chết.
Lúc này Hàn Đào quát một phen, lần này bọn họ tiến đến cứu người , gây ra động tĩnh lớn sao được? La Nhuận Thiên lại không thèm để ý chút nào, tiểu thâu kia chỉ là Luyện Thể Cảnh, trong mắt hắn giống như con kiến, lại dám xuống tay hướng hắn, tự nhiên phải nghiêm trị, bằng không thể diện cường giả Sơ Phân Cảnh còn gì?
Hai người đều là Sơ Phân nhị trọng thiên, Hàn Đào tuổi lớn hơn cũng không có chỗ dùng, võ giả xem thực lực mà không phải là tuổi, tư lịch, căn bản không đè ép được La Nhuận Thiên.
– Đủ rồi!
Chu Hằng nhướng mày, hai người kia lập tức ngậm miệng lại:
– Đi tìm hiểu một chút tình huống trước, vì cái gì Lưu Duyệt bị bắt, là ai bắt.
Năm người tìm khách sạn ở, sau đó phân công nhau hành động, tiến đến hỏi thăm tình huống Lưu Duyệt.
Buổi tối, năm người hội hợp ở khách điếm, nói ra tin tức của từng người dò hỏi được, cuối cùng vẫn trở lại chân tướng sự kiện Lưu Duyệt bị bắt.
Nguyên lai vị nhị thế tổ này đi tới Thiên Linh Thành chỉ an phận được vài ngày, còn kết thành huynh đệ với Phương gia đại thiếu quyền thế trong thành, mà khi vị này đi Phương gia làm khách, lại động tâm đối với thê tử xinh đẹp của Phương gia đại thiếu, không ngờ tinh trùng xông lên não cường bạo đối phương.
Không bị trực tiếp làm thịt, là bởi vì không gian pháp khí trên người Lưu Duyệt đủ để chứng minh lai lịch của hắn bất phàm, Phương gia đang thẩm vấn lai lịch của hắn, sau khi biết rõ ràng sẽ tính toán tiếp.
Nếu Lưu Duyệt là người nhà quyền thế tại Thủy Nguyên Quốc, như vậy Phương gia cũng chỉ có thể nhịn xuống khẩu khí này, bởi vì bọn họ không thể trêu vào thế lực có được pháp khí không gian! Nhưng nếu biết Lưu Duyệt đến từ Hàn Thương Quốc, vậy khẳng định khó thoát khỏi vận mệnh cái chết!
Nghe thế, Chu Hằng đều có loại kích động muốn phủi mông bỏ chạy, người như thế cứu để làm chi, gây tai họa cho nhiều người sao?
– Thật là một bại hoại!
Thi Vũ Lạc cũng gắt một cái, xem như nữ tính duy nhất trong năm người, nàng tự nhiên hiện lên ác cảm mãnh liệt đối với Lưu Duyệt.
– Ai bảo hắn có cha tốt!
La Nhuận Thiên tràn đầy hâm mộ nói.
Thi Vũ Lạc là một mỹ nữ không tầm thường, nhìn qua bộ dáng 24, 25, dụ người nhất chính là mông nàng, tròn xoe màu mỡ, dường như quả đào chín muồi, khi nàng xoay mình, luôn có thể khiến cho ánh mắt nam nhân tham lam.
Động tâm đối với Thi Vũ Lạc cũng không chỉ La Nhuận Thiên, dù lão già Hàn Đào một chân đã bước vào quan tài cũng thường xuyên dùng ánh mắt mân mê nhìn chằm chằm mông Thi Vũ Lạc.
Tin tưởng nếu nhóm hắn có Khai Thiên Cảnh, e sớm đã thu Thi Vũ Lạc lên giường.
Đáng tiếc, trong mắt Thi Vũ Lạc căn bản không có ba người bọn hắn, mà nhìn chằm chằm vào Chu Hằng.
Điều này rất tự nhiên, Chu Hằng thiên tư kiệt xuất, ngày sau tất thành châu báu, hơn nữa bản thân chính là con rể cường giả Khai Thiên Cảnh, còn có lão tổ Thiên Tinh Tông muốn thu hắn làm đồ đệ, thân phận này không thể thấp hơn Lưu Duyệt a!
Chu Hằng lại không quan tâm đối với Thi Vũ Lạc, nàng thanh thuần không kịp Lâm Phức Hương, xinh đẹp không thể so An Ngọc Mị, dáng người thúc ngựa cũng không có thể so sánh với Cổ Tư, làm sao có thể khiến hắn động tâm?
– Việc này không nên chậm trễ, tối hôm nay hành động, cứu Lưu Duyệt ra, lập tức quay về Hàn Thương Quốc!
Đang ở địch quốc, trong lòng ai cũng có loại cảm giác nguy cơ.
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 131: Nhiệm Vụ Cứu Người