Mẹ mất sớm, phải một mình nuôi người cha thực vật. Công việc thường ngày là chạy quảng cáo và làm việc ở quán cà phê.
Lâm Hạc Hiên tất cả thông tin đều đọc sơ qua một lượt. Đơn giản kết luận Dạ Phàm chính là một học bá gia cảnh khá khó khăn ngoài ra thì không còn gì đặc biệt cả. Nhưng việc Dạ Phàm xuất hiện ở con hẻm đó khiến y khá khó hiểu, bởi vì vị trí đó không gần nhà cũng không gần trường cậu ta. Lâm Hạc Hiên không loại trừ khả năng rằng Dạ Phàm có mục đích khác khi cứu y.
Nhưng không nói đến Dạ Phàm có hay có tâm tư khác thì việc cậu ta giúp bản thân cũng là sự thật. Y không phải là loại người vô ơn!
Lâm Hạc Hiên tìm đến weibo chính thức của Dạ Phàm lại thấy thông báo livestream sau 1 Tiếng nữa. Y nhấc máy lên gọi cho thư ký “Tìm cho tôi ít thủy quân, phải là nick thật, cậu có 10 phút…”
Thư ký đã rất quen với việc bị cúp máy ngang, mà chữ ít trong miệng Lâm Hạc Hiên chắc chắn phải là rất nhiều trong miệng người khác.
Dạ Phàm đặt sẵn hướng quay điện thoại và cài giờ tự động, tranh thủ trước lúc đó làm ít bài tập cho ngày hôm sau.
Thế nhưng do mải mê làm bài cho nên khi livestream tự động mở lúc nào cũng không hay. Tiểu Mai nhận được lời nhờ vả của Dạ Phàm rủ hết tất cả các anh chị em trong trung tâm thương mại mà mình quen biết kéo vào xem live.
[Ơ kìa? Chủ bô là ai thế? Tui không nhớ bản thân có theo dõi người này đấy, mấy chị em ai biết thì giải thích thắc mắc cho tui với?] [Me too, me too. Lần đầu tiên tui ấn theo dõi một người không phải soái ca mĩ nữ gì đấy] [Cùng thắc mắc với lần trên] [Để tui nhắc mọi người nhớ. Mới đây không lâu có vụ việc khách hàng ỷ thế hiếp người vu oan cho mấy bạn nhân viên. Đây là người đã ra tay nghĩa hiệp đó a!] [Ồ Ồ, tui cũng nhớ ra rùi nè] [Xin chào mọi người mình là nữ nhân viên đã được bạn Dạ Phàm ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ. Mình cũng xin xác nhận đây là nick chính chủ]Mọi người truyền tai nhau rất nhanh, còn chưa biết Dạ Phàm live về chủ đề gì đã kéo đến phía dưới bình luận.
[Ủa? Nội dung của buổi live là gì thế? Không phải nói về vụ hôm đó à?] [Chấm hỏi??? Chủ pô mãi ghi chép gì vậy? Sao lại không nói tiếng nào thế? Hello….?]Từ góc độ của mọi người chỉ thấy được từ phần miệng Dạ Phàm trở xuống nên không ai thấy ánh mắt cậu hoàn toàn tập trung vào mớ bài tập trên bàn. Ban đầu là tò mò, sau đó mọi người bị nét chữ nắn nót của cậu thu hút ánh nhìn.
[Trời mé… Chữ viết tay chủ pô đẹp thía] [Mị cũng thấy vậy á, chả bù với nét chữ như bò cào của mị] [Thay vì chữ viết T nghĩ mấy thím nên chú ý nội dung trên giấy đi. Người ta đang giải toán rời rạc cao cấp đấy. Xin nhận của em một lạy] [Mình cũng lật đật đi hỏi đàn anh năm cuối, bọn họ nói mấy bài toán đó chủ pô giải đúng hết á! Lù m.á… ù…m.á] [OH My God… Học bá, đích thị là học bá trong truyền thuyết rồi]Bình luận chạy trên màn hình chưa từng dừng lại, mọi người không nghĩ lại có nhiều chủ đề để tám như vậy. Từ tinh thần trượng nghĩa đến chữ viết rồi đến thành tích học tập. Mà người được con dân bàn tán thì vẫn mãi đang giải bài.
Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Dạ Phàm theo bản năng bắt máy thế nhưng chưa thực sự nhìn là ai gọi đến, đầu óc cậu vẫn còn ở chỗ toán rời rạc.
Tiếng Phạm Phạm rất lớn, livestream cũng không hề bị cắt ngang nên giọng nói của cô đều được mọi người nghe lại rõ ràng.
“Livestream bật nãy giờ được 20 phút rồi đó ông bạn à!”
Dạ Phàm lúc này đã quay mặt sang đối diện với màn hình, nửa khuôn mặt bị ẩn dấu nãy giờ liền lộ ra gần hết, cậu gãi gãi đầu nhưng cũng không bối rối lắm.
“Ách, tớ quên mất, cảm ơn nhé! Ok, Ok”
Rất nhiều người nghe xong cũng không nhịn được phì cười
[Trời ạ, ảnh đáng yêu quá thể] [Há há… Tôi cười chết mất, á há há]Toàn màn hình liền chạy dài những chữ ha ha ha ha…. Và những icon mặt cười chảy nước mắt.
Lượt xem: 110
Ban đầu vốn không định quay mặt nhưng nếu chuyện đã lỡ rồi Dạ Phàm cũng thuận theo tự nhiên. Kinh nghiệm đứng lớp khi là thầy giáo không cho cậu được phép để lộ sự bối rối hay lo lắng.
Dạ Phàm bình tĩnh điều chỉnh lại ghế ngồi khẽ cúi nhẹ đầu
“Xin chào tất cả mọi người, Mình tên là Dạ Phàm cảm ơn mọi người vì đã đến buổi live của mình ngày hôm nay”
Dù đúng là vậy nhưng cậu chưa từng mở phòng Live như thế này cả nên không khỏi có vài thứ không kịp phản ứng. Dạ Phàm mân mê bút bi, đọc bình luận của người theo dõi
“À, lí do mình livestream hôm nay là vì muốn giải bài tập á!”
“Mọi người có thể ngừng cười không, mình thực sự quên mất là đã hẹn giờ live!”
[Ảnh giả vờ bình tĩnh kìa. Há há…] [Tuy anh không đẹp nhưng lại khiến em không thể dời mắt!]Dạ Phàm bị trêu hoa ghẹo nguyệt có chút không biết trả lời sao
“Cảm ơn bạn xx đã khen. Được rồi, chúng ta vào chuyện chính nha”
[Tới rồi, tới rồi. Drama tới rồi] [Hổng lẽ là nói về vụ việc lùm xùm hôm đó sao?] [Hóng quá!~]Lượt xem: 345