Tống Minh bị dục hỏa thiêu đốt mà không đạt được thỏa mã cùng với Kiều Ân kiên trì muốn rút ra dương cụ giả làm cho nổi giận đun gf đùng Kiều Ân dựa vào cái gì mà muốn quản hắn thân thể hắn hắn tự mình muốn gì! Vừa xoay động hắn tức giận nghiêng đầu cắn mạnh lên bờ vai rắn chắc của người bên dưới.
Cảm thấyđau nhới ở vai Kiều Ân lúc này mới phát hiện Tống Minh phẫn nộ đến toàn thân run rẩy, cậu nhận ra rằng bản thân nên từ từ can ngăn thay vì trực tiếp ngăn cản, bởi vì cậu cảm thấy Tống Minh thực sự muốn, ướt át trên tay chứng mính Omega đang đang phát tình, cánh tay cậu chậm rãi buông lỏng, tay buông ra căn dương cụ bị hậu huyệt Tống Minh kẹp chặt đang gắt gao kết hợp.
“Minh, anh đừng kích động, không tốt cho sức khỏe, em buông anh ra, nhưng anh cũng phải bình tĩnh lại, được không?”
Cho đến khi trong miệng cảm nhận được vị máu cùng cảm giác được Kiều Ân rốt cuộc dưng lại đọng tác, Tống Minh mới tở dốc nhả ra.
“Cậu cút đi!”
Tống Minh mắt có chút đỏ lên, thở hổn hển ném cánh tay Kiều Ân ra, lăn qua một bên giường.
“Minh…” Kiều Ân ngồi dậy, muốn ôm Tống Minh lần nữa, nhưng lại bị lời nói của Tống Minh ngăn lại.
“Đừng chạm vào tôi! Đây là cơ thể của tôi! Nhà của tôi! Nếu cậu tiếp tục không quan tâm ý muốn của tôi đến quản tôi! Cút ra khỏi đây cho tôi!”
Kiều Ân cảm thấyTống Minh thực sự đã tức giận, nghe được những lời cay nghiệt của Tống Minh, tính khi cứng đến phát đau của cậu cũng có chút mềm xuống, vẻ mặt trở nên hoảng loạn cậu nhanh chóng xuống giường, quỳ ngồi trên mặt sàn di chuyển đến trước mặt Tống Minh, trong mắt đều là bi thương.
“Cầu xin anh, đừng đuổi em đi, em sai rồi, em yêu anh…”
Tống Minh đều lười nhìn Kiều Ân, hắn quỳ sấp trên giường, duỗi hai tay ra sau lưng, bắt đầu di chuyển dương v*t giả qua lại.
“Ân… ừm…” Tống Minh híp mắt, thở dốc một tiếng, trên khuôn mặt vốn tái nhợt hiện lên một vệt ửng hồng. Hắn hiện tại cái gì cũng không muốn nghĩ, quản con với cái cái gì, bị người khác nhìn thì sao, thân thể hắn muốn, hắn cũng nhịn không được, cũng hết cách, hắn không có lý do gì để nhẫn,tại sao lại không thể tự an ủi…
Thật thích… nhưng vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó…
Kiều Ân nhìn Tống Minh với vẻ mặt đau khổ, cậu cũng muốn Tống Minh muốn đến phát điên, nhất là lúc này không khí tràn ngập hơi thở ngọt ngào của omega,nam nhân trên giường còn là người cậu yêu nhiều năm, nhưng cậu không thể không khác chế,không chỉ là Tống Minh đang mang thai, hành vi của Tống Minh nhất định có liên quan đến thời gian hắn bị Lăng Tiêu giam cầm… Sao cậu có thể tạo thêm nhiều ký ức không tốt cho Tống Minh chứ?
Lăng Tiêu… Lăng Tiêu! Cậu sẽ không bao giờ bỏ qua cho nam nhân đã để lại cho Tống Minh bao nhiêukí ức thống khổ!
Vẻ mặt của thanh niên ngoại quốc tóc vàng đang quỳ trước giường chuyển từ đau đớn sang hung dữ, nhưng trong giây tiếp theo, cậu lại ẩn nhẫn khiêm tốn nhìn người đàn ông đã rơi vào dục vọng trên giường, hai tay mấy lần muốn vươn qua nhưng lại rút về, trên hai cánh tay lộ ra đều là gân xanh.
“Ân a…” Nam nhân quỳ bò trên giường một tay an ủi tính khí phía trước, một tay ở phía sau nhanh chóng di chuyển, hai mắt khép hờ, lông mày cũng nhíu lại, Trên mặt lộ ra khoái lạc cùng trầm mê, cho đến khi bàn tay không ngừng di chuyển phía sau chạm vào thứ gì đó, hắn phát ra một tiếng trầm thấp, phía trước một dòng chất lỏng màu trắng đục bắn ra, cả người lúc này mới gục xuống giường.
Tống Minh dùng chút sức lực cuối cùng rút ra dương v*t giả phía sau, ném sang một bên, lúc này mới thở dốc từ từ nhắm mắt lại. Nếu hắn không rút dương v*t giả ra, cơ thể hắn sẽ thực tủy biết vị nhanh chóng trở nên kích động trở lại,mà hắn cũng không có nhiều sức lực, lần thứ hai thường sẽ rất đau.
Đúng vậy, cơ thể Tống Minh thành ra như vậy, từ khi trốn khỏi Lăng Tiêu đã như vậy được một tháng rồi, hắn cũng không biết mình bị làm sao,hắn từng nhẫn nhịn, từng kiên trì, nhưng cuối cùng vẫn thua bản năng Omega, hắn gần như không ngừng phát tình, chỉ là không có điên cuồng như kì phát tình thật sự, nhưng vẫn phải dùng dương v*t giả liên tục cắm vào phía sau, cho đến khi xuất tinh mới giải tỏa được một chút, nếu không thì cả người bứt rứt, rất khó chịu. Nhưng giảm đi cũng chỉ là tạm thời, sau một hôm thân thể lại lần nữa phát tình.
Sau vô số ngày tự giải tỏa, Tống Minh đã không còn cố chấp như trước nữa — cố chấp nghĩ rằng mình không phải là Omega, tin rằng mình vẫn có thể trở thành công, hắn muốn bị thao, hắn là Omega không bị dương cụ thao sẽ khó chịu.
Con người là thứ nhu nhược, Tống Minh cũng không ngoại lệ, sau vô số ngày chịu đựng dục vọng, Tống Minh gầy đi, tinh thần sa sút, đây không giống như bình thường,hắn sợ hãi không dám đến bệnh viện kiểm tra. Hắn sợ người ở bệnh viện phát hiện hắn không thể bị đánh dấu, sẽ đem hắn đí nghiên cứu.
Tống Minh nhắm mắt lại nghĩ lung tung, cảm thấy Kiều Ân cẩn thận dùng khăn nóng lau tay và người cho mình, hắn không từ chối,dù sao loại cảm giác nóng rát sắp phát nổ phát tình không thể giả tỏa đã không còn nữa,mà sau khi hắn giải tỏa xong so với lúc trước đã dễ nói chuyện hơn.
Kiều Ân dường như cũng cảm nhận được, sau khi lau sạch vết nước trên người Tống Minh, cậu lên giường, cẩn thận ôm Tống Minh vào lòng.
“Minh, em không biết anh rốt cuộc làm sao vậy, có thể không dùng thứ kia rồi, nó không tốt cho sức khoẻ của anh, càng không tốt… cho đứa bé…” giọng nói khàn khàn cẩn thận của Kiều Ân truyền đến, nghe rất khiêm tốn.
“Nếu anh thật sự muốn, em, có thể… anh có thể coi em như thứ đó, được không…”
“Anh phải biết, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, mãi mãi ở bên cạnh anh, em sẽ chấp nhận mọi thứ của anh, kể cả…” Tay Kiều Ân nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng phẳng lì không mấy thay đổi của Tống Minh.
” Em yêu anh……”
Thanh niên cao lớn thấp giọng nói xong, sau đó trộm cúi đầu hôn lên đỉnh đầu của nam nhân trong ngực.
Rất lâu sau, lâu đến mức Kiều Ân nghĩ Tống Minh đã ngủ.
“Hừ…” Một tiếng cười lạnh truyền đến, “Kiều Ân, tôi không hiểu, đứa bé này không phải của cậu, cậu liền như muốn đổ vỏ?”
Nghe Tống Minh nói vậy, đôi mắt Kiều Ân lập tức đỏ lên, hơi thở trở nên bất ổn, nhưng cậu đã kìm xuống, mặc dù trái tim đau đớn giống như bị người xé toạc. giọng nói run rẩy nhưng rất kiên quyết: Minh, em không quan tâm… chỉ cần nó là con của anh, thì cũng là con em, mặc kệ cha của đứa bé này là ai, em không quan tâm.”
Lại là một trận tiếng cười nhẹ chế giễu.
“Cậu không quan tâm…Cậu không quan tâm…haha, nhưng tôi quan tâm! Tôi không muốn có con! Huống chi nó có thể là con của tên điên Lăng Tiêu kia! Tôi không muốn! Cậu có hiểu không?!”
Tống Minh gần như là gào lên, hắn há miệng thở dốc,cảm xúc có chút mất kiểm soát, nhưng vì vừa mới “vượt cạn” cách đây không lâu nên cũng không giãy giụa nhiều, chỉ cảm thấy người phía sau càng ôm càng chặt, trên vai cảm nhận được ươn ướt, Kiều Ân lại khóc.
Tống Minhđột nhiên cảm thấy bất lực, cứ như vậy mà cơn tức giận của hắn bị nước mắt của Kiều Ân dập tắt, cơn giận đến rồi đi nhanh chóng, hắn mặc chonam nhân cao hơn mình ôm mình mà khóc thầm.
Nhưng ngay sau đó, cơ thể hắn lại xuất hiện một cơn chấn động quen thuộc, hắn lại phát tình, sớm hơn so với trước đây mỗi ngày một lần.
Tống Minh cũng không thèm nghĩ xem tại sao, chẳng qua là cơ thể Omega cảm nhận được tin tức tố Alpha của Kiều Ân, khiến cơ thể hắn trở nên ham muốn, tiếc là hắn không ngửi được, cơ thể hắn lại cảm nhận được bắt dầu đáp lại.
Nhưng không sao cả, hiện tại hắn trung thành với dục vọng của chính mình, nếu trong lúc làm tình có thể bỏ đi đứa con chưa chào đời này thì càng tốt.
Tống Minh nắm lấy bàn tay đang ôm quanh eo mình của Kiều Ân, lại từ từ di chuyển nó đến cái mông lại lần nữađ tràn ngập d*m thủy của mình, quay đầy nhìn thanh niên tóc voàng khóc đến mắt đỏ hoe.
“Này, đừng khóc nữa, thao tôi”
Thanh niên tóc vàng thút thít mở to đôi mắt đỏ hoe.